Chúng tôi lao lên. Phòng 316 hoàn toàn tan nát. Cửa tủ bị giật tung, đệm giường và vải trải giường bị cắt vụn, quần áo vứt bừa bãi trên sàn, thảm bị quăng vào góc, mọi thứ để trong va-li bị quăng ra khắp bốn phía. Giữa cảnh hoảng loạn ấy là một người đàn ông có tuổi, nằm dưới sàn, gần như trần truồng. Tư thế nằm không tự nhiên, một vũng máu đọng ở phía dưới thân thể. Tôi cầm tay ông ta, không còn mạch đập nữa.
Chúng tôi khép cửa phòng, ra ngoài. Ca-bi-sếch cầm theo danh sách những người ở khách sạn, một lần nữa xem lại dòng “Phòng 316”: Cuốc Vi-ne, thương gia buôn bia, Phơ-ri-đrích Cuốc, thư ký của ông ta. Họ đến ở khách sạn một tuần. Trước tiên ở phòng 513, sau đó theo đề nghị của ban quản trị khách sạn đến ở phòng 316. Việc thuyên chuyển đó nhằm giải phóng cả một phía hành lang khách sạn cho con trai của hoàng tử Cô-oét và đoàn tùy tùng danh dự ở. Hai nhà buôn này đi bằng chiếc ô-tô “Méc-xê-đét” tới, số biển 38 - 25FM. Ngày mai là thời hạn rời khách sạn.
Ca-bi-sếch chạy đi gọi điện cho Gô-mô-la, để thiếu tá gửi đến thêm một nhóm công tác đặc biệt nữa.
Bà Páp-kô-va kể ngắn gọn về chuyện xảy ra. Bà bắt đầu dọn dẹp từ nửa hành lang bên phải tầng ba vào lúc 10 giờ, lần lượt từ phòng này sang phòng khác. Phòng 316 đóng cửa. Bà gõ cửa, và từ trong phòng vọng ra một câu tiếng Đức “Hoch cin half Stunde”[1]. Bà bèn bỏ phòng đó và dọn tiếp các phòng khác. Sau đó bà quay lại. Cửa vẫn đóng, nhưng khi gõ thì không ai mở. Bà bèn dùng chìa khóa của mình và mở cửa. Khi bà thấy cảnh tượng bày ra trước mắt thì bà đóng sập ngay cửa lại, ù té chạy lên phòng giám đốc.
Tôi đứng ngoài hành lang chờ nhóm công tác đặc biệt và nhân viên giám định pháp y tới. Ca-bi-sếch quay lại và báo là họ đã lên đường đến đây.
- Thế còn người ở cùng với hắn đâu rồi? - Anh hỏi nhỏ.
- Chạy ngay xuống dưới, bảo Se-đi-vư và Buốc-đa đi tìm ô-tô của họ. Hai người đang uống cà-phê ở dưới nhà. Nếu không thấy ô-tô của họ ở trước khách sạn, lập tức báo động. Chiếc “Mét-xê-đét” đen nhận diện không khó, số xe lại đã có rồi. Phải giữ ngay chiếc xe đó lại. Nếu nó còn ở đó khám xét ngay và giữ bất cứ ai định vào xe. Và dẫn người quản trị lại đây.
- Rõ cả! - Ca-bi-sếch nói.
Tôi hút thuốc, ruột gan như lửa đốt, nhưng chưa hút hết nửa điếu thì Ca-bi-sếch đã trở lại cùng với người quản trị và anh em ở nhóm công tác đặc biệt. Đó cũng vẫn là nhóm anh em hôm qua đã xem xét phòng 216. Còn người quản trị khách sạn thì nhận ra ngay người bị giết là thương gia Vi-ne. Tôi đề nghị anh ta không được nói chuyện này với ai.
Giám định viên cầm tay nạn nhân và đặt xuống luôn:
- Người này đã chết khoảng một tiếng trước đây, do bị bắn thẳng vào tim. Khi các nhân viên công tác đến đây chụp ảnh xong, tôi sẽ mang xác đi mổ. Tên giết người lục soát cái gì đó rất kỹ, thậm chí xé cả đế giày và gót giày ra.
Giám định viên đứng dậy, phủi sạch đầu gối. Trung úy dẫn đầu nhóm kỹ thuật viên cùng chúng tôi đứng ở trước cửa phòng ngoài và nhìn vào phòng tắm.
- Khăn mặt còn ướt… Các đồng chí hãy rắc bột vào đây. Hung thủ không thể không để lại dấu vết gì…
- Đây chính là sợi chỉ hôm qua tuột khỏi tay chúng tôi - Tôi nói với trung úy - Cái chết này hẳn phải liên quan tới cái chết của Pích-le. Phòng này nằm ngay trên đầu phòng Pích-le, cũng mang số 16. Phải xem xét kỹ trần nhà và cửa sổ.
Trung úy thận trọng bước qua phòng, sang phía bên kia, nơi có tấm thảm bị giật ra. Anh rút chiếc đèn pin từ trong cái va-li nhỏ và dài ra, xem xét chỗ gờ dưới chân tường rất cẩn thận, xem đến góc sát cửa sổ trông ra sân, anh lặng thinh. Rồi huýt sáo khẽ một tiếng.
- Đồng chí thượng úy ạ, đồng chí đã nói rất đúng. Chỗ này giấy bồi tường bị bóc ra. Và hình như phòng này ăn thông xuống được bên dưới.
Anh đề nghị chúng tôi ra ngoài để khỏi vướng chân nhóm kỹ thuật viên. Tôi đứng chặn ngay ở cửa:
- Anh tìm được gì ở chỗ ấy thế?
- Đoạn dây dẫn. Ngoài ra, tôi chưa thể nói gì thêm. Phải, nó đây.
- Còn chiếc khuy áo của Pích-le anh đã thấy chưa?
- Chưa tìm ra. Thế có nghĩa là phải tìm ra nó cả ở trong phòng này?
- Hẳn thế, trung úy ạ. Anh chàng thương gia này, chắc cũng phải đền mạng chính vì cái khuy áo ấy. Ở đây không có chuyện phụ nữ dính vào, không thể là vì chuyện ghen tuông.
- Có vẻ như tên giết người cũng không tìm thấy vật hắn định tìm. Nếu không, hắn đã không làm lộn bậy lên thế này… Các anh hãy đợi chút nữa đã… Có gì làm sáng tỏ được, chúng tôi sẽ cho biết ngay.
- Chiếc “Mét-xê-đét” thế nào? - Tôi quay lại Ca-bi-sếch.
- Không còn trong chỗ đỗ. Cả người ở cùng phòng kẻ bị giết cũng đã biến mất. Sê-đi-vư và Buốc-đa đang quan sát kỹ khách sạn và chỗ để xe, còn tất cả các trạm kiểm soát giao thông đều đã được thông báo.
Tôi chưa kịp mở cửa phòng dùng làm “bản doanh” của tôi thì đã nghe chuông điện thoại Gô-mô-la gọi. Tôi kể lại tóm tắt mọi chuyện xảy ra và thuật lại lời trung úy kỹ thuật viên dự đoán rằng giữa hai phòng hình như có chỗ thông nhau.
- Được rồi. Tôi sẽ đề nghị với Cục để ra tuyên bố truy nã trên phạm vi toàn quốc. Hung thủ, có thể đang cố vượt tới biên giới.
Trong lúc chúng tôi nói chuyện, các kỹ thuật viên đã sắp đặt xong chiếc máy phát vô tuyến điện và chỉnh nó vào đúng làn sóng Pra-ha. Nhưng tôi chưa kịp nghe xem máy có tốt không thì trung úy kỹ thuật viên đã chạy vào phòng:
- Cho tôi mượn chìa khóa phòng 216!
Tôi gật đầu cho Ca-bi-sếch. Anh đưa chiếc chìa mới của ổ khóa phòng 216 ra. Chiếc chìa khóa cũ cùng ổ khóa, đêm qua đã được đưa xuống phòng xét nghiệm.
Chưa quá hai phút, trưởng nhóm kỹ thuật viên lại đã xuất hiện. Anh lao vụt vào phòng, vội đến mức không gõ cửa:
- Anh đi cùng với tôi!
Trong phòng 216 có hai người đang đứng trên cái thang xếp, và giống như chim gõ mõ, họ gõ gõ lên trần đồng thời rà dần vào tận góc bằng hai chiếc máy tròn tròn như hai cái đèn pin. Nhưng tôi không nhìn thấy gì cả, vì trong phòng tối quá.
- Thế tại sao các anh không bật đèn hay mở rèm cửa ra.
- Đèn thì chúng tôi không muốn bật, còn rèm cửa thì tốt hơn hết là đừng sờ vào nó vội…
Trong phòng xuất hiện thêm một người nữa. Bên sườn, anh ta đeo một chiếc máy trông giống một chiếc đài bán dẫn lớn.
Bây giờ tôi có thể nghe thấy tiếng gõ ở bên trên, từ căn phòng trên đỉnh đầu. Trung úy chỉ vào chiếc “đài bán dẫn”:
- Đây là thiết bị dùng để “nhìn thấu được” qua các vật cản. Giống như tia rơn-ghen. Anh biết không, chúng tôi đã phát hiện được là có người ròng dây dẫn điện từ phòng trên xuống đây. Cũng có thể là ròng từ đây lên, nhưng khả năng thấy rõ hơn cả là từ trên xuống.
Người đeo “chiếc đài bán dẫn” bước lên thang xếp tới chỗ các bạn mình đương gõ gõ lên trần. Anh đặt thiết bị lên bậc thang cao nhất rồi hướng một cái đĩa kim loại áp lên phía trần. Trung úy gật đầu với tôi và chúng tôi cùng leo lên thang. Kỹ thuật viên mỉm cười, ra hiệu cho tôi hãy nhìn vào màn ảnh nhỏ trong máy.
- Anh thấy gì không?
Đầu tiên tôi chưa nhìn ra cái gì cả, nhưng trung úy lưu ý tôi tới những vòng màng nhện đang quét trên màn ảnh.
- Đây có thể là những kẽ hở nhưng chắc chắn hơn là những lỗ đục thủng trần. Anh thấy chưa? Đấy, bây giờ đã rõ hơn rồi nhé…
Chúng tôi tụt xuống sàn.
- Anh có thể nhận xét điều gì?
- Những phát hiện này rất hay, vì như vậy, không đơn giản là chỉ có biện pháp nghe trộm được dùng ở đây. Nếu chỉ có thế thì không cần đục thủng trần. Chỉ cần đặt áp xuống sàn nhà một máy mi-crô-phôn đặc biệt nhạy, là có thể nghe được những gì nói ở phòng dưới. Nhưng ở đây, họ không những chỉ cần nghe trộm, mà là cả nhìn trộm nữa.
Khi tôi trở về phòng mình, Ca-bi-sếch đang đứng đó, một tay cầm ống điện thoại, một tay áp sát ống nghe vô tuyến điện vào tai. Anh ra hiệu cho tôi đừng động mạnh và đưa ống điện thoại cho tôi. Tôi nghe thấy giọng của Gô-mô-la:
- Hắn trở về khách sạn rồi à?
- Ai?
- Người của chúng ta đã “cắn đuôi” đuổi theo chiếc “Mét-xê-đét” đen từ Đây-vít. Họ vừa thông báo cho tôi, rằng chiếc xe đó lại quay về, qua Pra-xna Bra-na, vậy ắt hẳn nó đã phải về tới khách sạn.
Tôi nhìn Ca-bi-sếch, vẻ dò hỏi. Anh vẫn lắng nghe, và ra hiệu xin tôi một mồi lửa. Anh hút một hơi, nhả khói rồi nói vào mi-crô-phôn:
- Tốt rồi. Theo dõi hắn cho tới lối vào khách sạn nhé. Còn ở đây đã có chúng tôi. Cảm ơn. Vậy là xong.
Anh bèn cầm lấy ống điện thoại từ tay tôi và báo cáo:
- Hắn vừa về tới khách sạn, rời xe và đang đi lên đây. Sẽ rất lý thú, để xem hắn khai gì. Chúng tôi sẽ gọi điện ngay… - Và anh gác máy.
- Ta đi thôi - Ca-bi-sếch nhìn đồng hồ, ngài Cuốc đã bước lên thang, tới phòng mình rồi đấy!
Chúng tôi bước ra, đóng cửa và chạy lên tầng trên. Ngay trong lúc ấy cửa thang máy mở ra. Một người đàn ông trẻ, tóc màu sáng bước ra, và, không chú ý gì đến chúng tôi, bước về phòng mình. Chúng tôi bước theo sau anh ta vài bước. Cuốc không vội vã, anh ta vừa đi vừa huýt sáo và không lần nào quay nhìn lại cả.
Thầm thì mấy câu trao đổi cùng nhau xong, chúng tôi vượt lên, đuổi kịp anh ta. Cuốc cầm nắm đấm cửa và giật thót: có ai đó mở cửa từ phía trong ra! Anh ta quay người lại nhưng chúng tôi đã giữ chặt hai tay và đẩy vào phòng. Ca-bi-sếch kiểm tra xem anh ta có vũ khí không.
Cuốc bị bất ngờ, hơi choáng, nhưng trấn tĩnh ngay tức khắc:
- Các ngài, tôi không hiểu!... Ai cho phép các ngài làm trò này?
- Ông là Cuốc?
- Vâng, hộ chiếu của tôi đây.
- Chúng tôi là cảnh sát. Xin mời ngài quá bộ đi theo chúng tôi. - Anh ta nhún vai và ra khỏi phòng, đi trước chúng tôi.
❀ ❀ ❀
[1] “Chờ cho nửa tiếng nữa” (N.D).