Cái Chết Trên Chấm Phạt Đền

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 69 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33
Chương 33

❊ ❊ ❊

Tôi ngủ say như chết mười tám tiếng liền. Khi tỉnh dậy, đầu óc trở lại tỉnh táo, và tôi khoan khoái đi tắm. Tôi đứng xả nước dưới vòi hương sen khá lâu, rồi vội vã đi cạo râu, nhưng mẹ tôi nhìn tôi và nói:

- Đừng vội, ở cơ quan gọi điện đến, báo rằng sẽ có xe đến đón con sau nửa tiếng nữa. Và còn một cô nào gọi điện đến nữa. Mẹ không biết trả lời thế nào, nếu một lần nữa cô ta lại hỏi con?

Đúng Ma-ri-a rồi! Phải giải thích cho cô thông cảm...

Phòng làm việc của thiếu tá đã đông đặc người. Hai cô đánh máy đang gõ cành cạch.

- Sao rồi? Các cậu đã tìm được cái khuy áo chết tiệt ấy chưa? - Đấy là câu đầu tiên tôi hỏi Bo-rơ-giếch khi anh đi cùng Ơ-bla-sếch vào phòng, cả hai cùng cười cái gì đó.

- Chờ tí đã. Ông bạn hàng của nhóm!...

Nhưng họ chưa kịp nói thêm thì thiếu tá đã gõ gõ cái bút:

- Chiều nay và sáng mai, các đồng chí hãy tiến hành nốt các cuộc hỏi cung, hoàn thành các biên bản đi, để Thứ Ba là ta phải đưa hết sang Viện kiểm sát rồi đấy...

Ông nói độ năm phút, thâu tóm ngắn gọn kết quả công việc của nhóm chúng tôi. Sau đó nhường lời cho Bo-rơ-giếch.

Chiếc khuy mạ vàng, vậy là cuối cùng đã tìm ra! Bo-rơ-giếch và nhóm của anh ta đã nghiên cứu một đêm biên bản các cuộc hỏi cung. Họ đối chiếu các sự kiện và đi đến kết luận rằng chiếc khuy đó phải còn trong khách sạn.

Họ đưa ra và gạt đi từng giả thuyết khác nhau, rồi họ hỏi cung Cuốc, Đơ-vô-giắc, và đến sáng thì bí mật đã được khám phá!

Vấn đề là họ rất chú ý đến một chi tiết, mới đầu tưởng không có gì đáng kể, đã có ghi trong biên bản giám định pháp y. Trong biên bản khám nghiệm thi thể Vi-ne có nói rằng, dưới móng tay ngón cái và ngón trỏ bàn tay phải phát hiện thấy một chút dấu vết đất, khi soi kính hiển vi. Tay đã được rửa rất sạch, nhưng khi qua kính hiển vi có thể phát hiện được dấu vết ấy. Bo-rơ-giếch còn ra lệnh phân chất thử đất còn sót lại thành một vệt rất mỏng ấy. Phòng thí nghiệm trả lời rằng đây là thứ đất người ta thường giồng các cây cảnh mọc quanh nhà.

Vào lúc tám giờ sáng, Bo-rơ-giếch cùng hai người cộng sự kèm Phri-đrích Cuốc đến khách sạn. Họ vào phòng ăn, và Cuốc chỉ cái bàn, nơi hắn ta cùng Vi-ne đã ngồi ăn sáng.

Trong góc phòng, cạnh cái bàn con, thấy một bông hoa lớn. Bo-rơ-giếc hành động chớp nhoáng và chỉ độ năm giây sau trong tay anh đã lấp lánh chiếc khuy mạ vàng ở áo vét Pích-le, cùng với “cái nhân” quý hóa chứa trong nó: cuốn mi-cô-phim.

Chuyện gì đã xảy ra với Vi-ne vào cái buổi sáng trở thành thật bất hạnh với hắn ấy?

Hắn gọi trứng tráng trộn xúc xích và rượu cô-nhắc. Khi Cuốc đi khỏi, phòng ăn vắng hẳn, gần như trống rỗng. Vi-ne vẫn ngồi một mình. Theo như Cuốc nhớ lại, những bàn ăn bên cạnh cũng không có ai. Và đột nhiên có một người nào đấy bước vào, người ấy Vi-ne phải biết rõ và có đủ cơ sở để thấy sợ hãi. Người đó chỉ có thể là Vít-ke.

Vi-ne uống hết cô-nhắc, gọi thêm nữa. Các nhân viên phục vụ khai như vậy. Che mặt sau tờ báo, Vi-ne suy nghĩ rất hung, Vít-ke đến đây chỉ vì hắn, hay còn vì một mục đích gì khác mà Trung tâm phải cử ngài J. vĩ đại sang đây?

Hắn cẩn thận lấy chiếc khuy từ túi áo gi-lê ra và đem ấn nó lút vào bồn sứ trồng một bông hoa hồng nhung cực lớn. Ngày mai, trước lúc lên đường, hắn sẽ lấy ra giấu vào xe hơi. Hãy còn cả một ngày dự trữ, để nghĩ xem giấu chỗ nào ở trong xe cho bí mật.

Trả tiền xong, hắn lên phòng và có tâm trạng chờ đợi khách đến. Hắn đã phải chờ không lâu.

Nhưng Vít-ke không hề biết là Vi-ne đã giấu cuốn phim. Khi sáng, nghe trộm được mẩu đối thoại giữa Vi-ne và Cuốc, hắn đã hoàn toàn tin chắc rằng cuộn phim do Vi-ne giữ. Và giết Vi-ne xong, hắn ra sức tìm, lục soát, phá phách ghê gớm trong phòng. Không tìm đâu thấy phim, hắn lấy được chiếc bật lửa - máy ảnh, dự đoán rằng phim phải bỏ ở trong dó. Ngoài ra Vít-ke không thể còn tìm được gì đặc biệt hơn ở Vi-ne nữa. Có thể hình dung ra sự thất vọng của Vít-ke, khi hắn ta hiểu ra rằng hắn chỉ lấy được một vật không cần! Và biết rằng chúng ta đã tham dự vào vụ này, hắn phải lao theo một dấu vết khác để đi tới đích; phải tìm cho ra người đã chụp ảnh cùng với Pích-le trong quán cà-phê, tức Lê-ô-pôn Nô-vắc!

Vì sao Vít-ke phải giết Vi-ne? Việc này chỉ có thể dự đoán. Cuốc nói rằng, loại người như Vít-ke là loại “linh cẩu” đi ăn thịt kẻ khác, nghĩa là đi khử kẻ nào không còn có tác dụng gì, thậm chí còn có hại cho công việc.

Vi-ne ở đây đã thành kẻ không thích hợp nữa, vì hắn không tiến hành nổi chiến dịch một cách êm thấm, hắn đã giết Pích-le và do đó, thế nào cũng bị lộ ra.

Cũng không loại trừ khả năng có một phương án khác: Vít-ke không phải do Grê-gô-ri cử đi (đây cũng là một nhân vật rất mập mờ! Chúng tôi có điện hỏi Phơ-răng-phua và được trả lời rằng, người có tên họ như vậy không tìm thấy ở Phơ-răng-phua) mà lại do một tổ chức khác điều khiển, cũng là một tổ chức gián điệp kinh tế và đã được thông báo về phát minh mới của các kỹ sư Tiệp Khắc. Lại cũng còn khả năng, là ở khách sạn “Các-lơ-tôn” cùng một lúc có nhiều nhóm hoạt động tách rời nhau, và đây là họ thanh toán với nhau do những thù hằn cũ vv... và vv... Đó là những việc không bao giờ chúng tôi biết hết được.

Dù sao, điều cốt yếu là trong cuộc đấu trí này, chúng tôi đã giơ cao tấm mộc che chắn, bảo vệ được lợi ích của đất nước.

Ngồi cạnh thiếu tá kiểm sát viên. Lúc này ông mới kịp hỏi tôi:

- Thượng úy có thể giải thích rõ, là đồng chí đã tìm ra được bí mật củn con số điện thoại ấy như thế nào không?

- Vâng, chính tôi cũng chưa kịp giải thích cho mọi người nghe điều ấy. Có gì đâu. Sáng Thứ Bẩy ấy, đầu tôi nhức như búa bổ, và tôi cúi xuống, luồn tay tìm thuốc uống ở trong ngăn bàn. Cái nhìn của tôi vừa cúi sát tới ngang tầm trang danh bạ điện thoại đang mở rộng. Số trang ấy là 395 - đứng cái trang có hàng loạt tên họ Nô-vắc mà chúng tôi đang cân nhắc ấy - Trên trang ấy, mỗi tên họ Nô-vắc lại có mốt số thứ tự nữa: số 14, là Lê-ô-pôn Nô-vắc, chắp lại, đáng cái số đang làm tôi điên đầu: 395 - 14! Thật là đơn giản! Tiếp đó là địa chỉ: Pra-ha, phố Prô-xếch vv...

Tất nhiên, trong phút ấy tôi gặp may, và bất kỳ ai khác, cũng có thể đoán ra trong hoàn cảnh tương tự.

... Cũng y như Bo-rơ-giếch, sau khi được ngủ sảng khoái, đã phát hiện ra cái khuy áo trong bồn trồng hoa hồng kia khá dễ dàng.

Thám ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản Thể dục thể thao - 1987 TVE-4U@Nhóm Tây Phong Lĩnh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vaxlap Phonprext

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.