Cái Chết Trên Chấm Phạt Đền

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
Chương 2

❊ ❊ ❊

Ca-bi-sếch chờ tôi. Tôi thu dọn các biên bản điều tra, những ghi chép của mình, cặp hồ sơ, rồi chúng tôi cùng đi ăn cơm. Câu chuyện xoay quanh sân vận động Xtơ-ra-hốp. Đội “Đu-cơ-la” phải gặp gỡ lượt về với các cầu thủ đội Cô-lô-nhơ. Đây là trận đấu rất đáng đi xem. Ở trên sân Cộng hòa Liên bang Đức, đội “Đu-cơ-la” đã thua 1 - 3, nhưng ở sân nhà hẳn có thể thắng, san bằng tỉ số, để có thể được quyền thi đấu trận thứ ba trên một sân trung gian khác.

- Trong thành phố ồn ào cả lên, - Ca-bi-sếch rất thích nói chuyện bóng đá - hàng dẫy dài xe buýt từ Cộng hòa Liên bang Đức chạy sang, lại còn hơn một nghìn xe con từ tất cả Châu Âu tới nữa. Buổi sáng mình trông thấy cả một chiếc “Xi-tơ-rô-en” kiểu Tây Ban Nha trên quảng trường Vát-xláp. Có lẽ có ai từ Câu lạc bộ “Rê-an Ma-đrít” cũng đến xem, để chuẩn bị xem đội nào sẽ chờ họ trong vòng bán kết Cúp vô địch Châu Âu.

- Mình tiếc là Cu-se-ra bị chấn thương. - Ca-bi-sếch nói khi ăn xong món xúp và đang chờ món thứ hai - Không biết còn ai có thể sút thủng cầu môn họ được? Mà nếu chỉ ăn một bàn thì cũng còn là ít quá để có cơ hội mong gặp đội “Rê-an” ở đây…

Dù món thứ hai là gan trộn cơm tuyệt ngon, nhưng vẻ mặt của Ca-bi-sếch đã hoàn toàn uể oải, mất hứng. Anh nói:

- Giá hàng phòng thủ của đội mình giữ chân nổi Pích-le nhỉ! Đây là cỡ cầu thủ như Xê-le ngày trước ấy chứ! Anh ta mà sút trúng thì cột gôn cũng còn phải gẫy nữa là…

Chúng tôi đi ra sân vận động lúc một giờ trưa. Tôi báo cáo là tôi và Ca-bi-sếch đi xem bóng đá, và chiều sẽ có mặt ở nhà. Bo-rơ-giếch nói trong điện thoại, là anh ta sẽ theo dõi trận đấu truyền trên ti-vi.

Khoảng hai giờ mười lăm, chúng tôi may mắn đã ngồi yên ổn trên khán đài. Ô-tô chen nhau tới sân vận động không thể tả. Xe của tôi không thể vượt được ai cả và vì thế suốt dọc đường tôi chửi đổng. Ca-bi-sếch thì vui thích vì cảnh tượng ấy. Dòng xe và người nhốn nháo như điên tới sân vận động Xtơ-ra-hốp hôm ấy, quả thực tôi mới trông thấy lần đầu.

Vậy là cuối cùng, chúng tôi cũng vào được chỗ ngồi. Những tiếng hò la của các cổ động viên Tây Đức tay vẫy cao cờ và giăng các khẩu hiệu, giơ cao ảnh chụp các cầu thủ xuất sắc nhất của họ, làm khán giả chúng tôi cũng rất nóng máu. Ca-bi-sếch nôn nóng hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.

Hai giờ sau, trở về từ sân vận động, chúng tôi vô cùng phấn chấn. Ca-bi-sếch sung sướng như điên, tôi nghĩ, có lẽ hẳn sẽ có lúc đội “Đu-cơ-la” làm anh ta phát điên thật chứ chẳng chơi! Anh rẽ qua chỗ tôi uống một tách cà-phê, cạo râu rồi biến, chả là anh vội đến Nhà hát thính phòng xem vở kịch “Những nhà vật lý”.

Mẹ tôi ăn xong chạy sang chuyện trò bên hàng xóm, và tôi trải rộng các tờ giấy ra bàn - đó là kết quả các cuộc nghiên cứu, xét nghiệm ở Phòng thí nghiệm cũng như biên bản các cuộc nói chuyện với cán bộ của Viện. Khoảng tám giờ rưỡi, bỗng có chuông điện thoại.

- Gô-mô-la đây! Tôi đang cho xe đến đón anh. Và anh đừng mong đêm nay sẽ được nghỉ ở nhà! Còn Ca-bi-sếch đâu? Ở nhà hát nào cơ? Được rồi…

Tôi không hình dung nổi chuyện gì vừa xẩy ra. Để chắc bụng, tôi cứ cầm theo tất cả biên bản, giấy tờ gì có liên quan đên Viện nghiên cứu.

Chiếc xe “Ta-rơ-ca” thường chở Gô-mô-la đỗ xịch dưới cửa.

- Chuyện gì vậy? - Tôi hỏi người lái khi vừa mở cửa xe.

- Tôi cũng không biết. Tôi đến trực từ bốn giờ chiều, và từ lúc đó chỉ ở trong ga-ra. Nhưng chắc hẳn có chuyện nghiêm trọng, vì cả nhóm đã được báo động. Gô-mô-la gọi điện đi đâu đó, còn Giắc đang tập hợp nhóm của mình.

Thám ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản Thể dục thể thao - 1987 TVE-4U@Nhóm Tây Phong Lĩnh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vaxlap Phonprext

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.