Cửa phòng làm việc nửa đóng nửa mở. Ơ-bla-sếch và Xmi-ran ngồi bên bàn. Bo-rơ-giếch đang nói gì trong điện thoại, còn thiếu tá thì đang lật xem các bức ảnh.
Tôi định báo cáo là mình đã có mặt, nhưng Gô-mô-la ngắt ngang:
- Được rồi, cái chính là cậu đã đến. Tôi đã cho người đi gọi Buốc-đa, và Sê-đi-vư. Còn Ca-bi-sếch tôi hy vọng là anh ta quả thực đang ở trong rạp hát. Phải tìm cho ra anh ta nữa.
Tôi vẫn đứng chờ nghe, xem Gô-mô-la gọi gấp chúng tôi đến có việc gì. Ông xếp tập ảnh lại, đưa cho Ơ-bla-sếch và quay lại phía tôi:
- Cậu bắt đầu viết bản báo cáo liên quan đến việc xẩy ra ở Viện rồi chứ? Mang lại cho tôi ngay mọi tư liệu cùng với các kết luận. Có cơ sở để nghĩ rằng đây không phải là một chuyện tình cờ. Nhưng cậu đừng vội động lòng, lỗi đâu phải là ở cậu…
Tôi rút tập tài liệu trong cặp ra và đưa cho thiếu tá. Ông lật giở vài trang, đẩy nó sang một bên tận sát mép bàn, rồi bỗng bất ngờ hỏi tôi:
- Hôm nay các cậu có đi xem đá bóng không?
- Có, tôi và Ca-bi-sếch. Chúng tôi có báo cáo qua Bo-rơ-giếch, anh ấy biết việc này rồi.
- Đúng. Cái quan trọng là các cậu đã có mặt trên sân bóng. Thế cậu có nhớ chuyện gì đã xẩy ra với anh chàng trung phong Tây Đức?
Tôi chẳng hiểu ra sao cả. Có gì liên quan giữa bóng đá với những việc kia nhỉ…
- Cậu hãy nhớ lại thật kỹ diễn biến trận đấu. Nhất là quả phạt đền hỏng ăn. Rồi sau, vì sao anh chàng trung phong ấy lại bị đưa ra khỏi sân?
Mọi người chăm chú nhìn tôi, vẻ dò hỏi. Cả đến Ơ-bla-sếch, người chưa từng bao giờ quan tâm đến bóng đá! Quái lạ thật! Nhưng khi mọi người trao cho tôi xem tập ảnh, tôi mới hiểu ra ngay, việc này nghiêm trọng đấy!
Khi trong phòng đã tụ họp đông đủ cả nhóm, chỉ trừ có Ca-bi-sếch, tôi cố gắng nhớ lại từng chi tiết và miêu tả lại chính xác diễn biến trận đấu hôm nay.
Trận đấu quả là tuyệt tác. Đội “Đu-cơ-la” từ những phút đầu đã lấn át đối phương, dồn họ về nửa sân nhà. Các cầu thủ chúng ta chỉ còn có việc bắn phá khung thành và ghi bàn. Lần trước ở Cô-lô-nhơ trong trận lượt đi, tranh Cúp vô địch Châu Âu vòng tứ kết, đội chúng ta đã thua với tỉ số 1 - 3. Lần này tại sân nhà đội chúng ta cần phải thắng với tỉ số từ hai bàn trở lên để giành ưu thế.
- “FS” làm bàn đi chứ! - Có tiếng la hét cổ vũ từ phía khán giả Đức. Còn phía chúng ta cũng hò reo:
- “Đu-cơ-la”! Sút đi!
Thế rồi đến phút thứ 17. Tiền đạo cánh phải “Đu-cơ-la” đá phạt góc một quả tuyệt vời vào giữa khung thành. Giữa đám đông lộn xộn nổi lên cái đầu của Plu-xkan, và bóng bay gọn ngay vào góc lưới. Cả sân vận động Xtơ-ra-hốp rung chuyển vì tiếng reo hò. Nhưng lập tức, tiếng reo hò còn náo nức hơn nữa, cả sân như cùng ồ lên một lúc: trung phong đội Tây Đức, cao dong dỏng, tóc màu sáng, là Pích-le, nhận được bóng, vượt qua được hai hậu vệ, sút một quả bất ngờ như trái phá: bóng dội vào xà ngang, bật ra, thật hú vía cho đội “Đu-cơ-la”!
Dần dần trận đấu trở nên cân bằng. Những đợt tấn công của đội khách ngày càng trở nên gấp gáp và nguy hiểm hơn. Thủ môn đội “Đu-cơ-la” phải chạy khỏi khung thành và lao thẳng vào trước chân tiền vệ phải của đội Tây Đức, cứu cho đội nhà một bàn thua trông thấy! Anh bị đau, mãi không dậy được, bác sĩ phải vào sân cứu chữa và trận đấu dừng mất ít phút. Rồi tất cả trở lại bình thường, trận đấu lại tiếp tục.
Ca-bi-sếch thì quá nôn nóng, chốc lát lại lấy cùi tay hích tôi, nhưng tôi không chú ý đến cậu ta lắm. Giống như năm mươi ngàn khán giả trên sân, tôi đang mải mê theo dõi trận đấu.
Tôi nhìn lên đồng hồ ở phía trên cửa vào bên phải. Đã hai mươi lăm phút trôi qua. “Đu-cơ-la” - 1, còn “FS. Cô-lô-nhơ” - 0. Giá từ giờ đến hết hiệp mà đội chúng ta sút thắng được thêm một bàn nữa nhỉ!
Tới đây thì xảy ra một sự cố:
Pích-le rất nhanh, nhận được một đường chuyền từ bên phải, lừa qua được hậu vệ “Đu-cơ-la” và… sút, không, anh ta ngã nhào xuống đất. Hình như trung vệ và hậu vệ phải không hề xô vào anh ta? Nhưng chỉ biết tiếng còi của trọng tài đã huýt lên dứt khoát!
Phạt đền mười một mét! Trọng tài người I-ta-li-a rất nghiêm, không hề khoan nhượng. Nghe những lời phân trần của các cầu thủ chúng ta, ông ta không hề thay đổi quyết định. Bác sĩ chạy vào sân đến chỗ Pích-le đang nằm. Tôi cho rằng anh ta không hề bị va chạm gì mạnh.
Trung phong đội Tây Đức đứng dậy, nhưng lảo đảo y như anh ta bị choáng đầu.
Các cầu thủ khác dạt ra khỏi khu phạt đền. Cả sân vận động như nín thở. Thủ môn nôn nóng, nhổ bọt rồi xoa xoa hai tay đeo găng vào nhau, đi đi lại lại. Ai sẽ đá quả phạt này? Không ai tỏ ý muốn đá cả. Huấn luyện viên đội Tây Đức hét to một câu gì đó. Tôi nghe thấy nhắc đến tên Pích-le.
Pích-le lúc đó đang ngồi ngoài khu phạt, nhưng khi thấy một đồng đội đến gần định nhắc gì đó, anh ta bèn giơ tay, đứng lên và bước đến gần vạch vôi. Anh để bóng thận trọng, quay lưng lại và đo đúng năm bước. Rồi quay mặt lại cầu môn, chuẩn bị. Trọng tài, sau khi thấy không còn ai đứng trong khu phạt nữa bèn thổi còi.
Pích-le vẫn đứng, đầu hơi gục xuống. Thế là thế nào? Trọng tài bèn khoát tay ra hiệu rồi lại thổi còi lần nữa. Không khí căng thẳng càng tăng lên, và bất cứ phút giây nào, cả sân Xtơ-ra-hốp cũng có thể vỡ tung ra như một nồi hơi bị nén quá độ.
Trung phong đội “FS. Cô-lô-nhơ” ngẩng đầu lên và bắt đầu chạy lấy đà. Anh chạy chậm, tính bước chân phải rồi bập vào bóng… Nhưng cú sút thật tồi, đến mức đáng kinh ngạc: bóng lăn không nhanh lắm và chệch ra khỏi cột dọc bên phải đến ba mét! Và Pích-le một lần nữa lại ngã, ngã nhào xuống ngay tại chấm phạt đền mười một mét.
Khán giả ủng hộ độ “Đu-cơ-la” hân hoan, nhưng cũng tiếp tục bàn tán về tỷ số không san bằng được này.
- Có lẽ chấn thương não. - Ca-bi-sếch nói - Chuyện ấy cũng hay xảy ra. Cứ tưởng sức khỏe vẫn bình thường, anh vẫn chạy nhanh như thỏ, ấy thế mà chỉ vài phút, anh có thể bất tỉnh nhân sự. Chắc hẳn trong lúc va chạm, anh ta bị chấn thương ở đâu. Nếu ở hiệp hai, anh ta còn chơi được thì hay hơn.
Mọi người xúm vào để tìm hiểu tình hình xảy ra trước cầu môn. Hầu như tất cả các cầu thủ đã túm tụm lại đấy. Các cầu thủ Tây Đức bao quanh trọng tài đòi phải trừng phạt nặng hơn nữa các hậu vệ của đội chúng ta. Thái độ của họ cũng dễ hiểu. Nếu như trung phong của họ phải rời khỏi sân cỏ vì chấn thương, tình hình sẽ xấu đi hơn đối với đội họ. Cuộc bàn cãi trên sân đã chấm dứt. Pích-le được đưa lên cáng khiêng ra. Bác sĩ, huấn luyện viên và những người xoa bóp cũng đều rời sân. Đã sang phút thứ ba mươi mốt. Trọng tài I-ta-li-a ra hiệu bằng ngón tay, rằng ông kéo dài hiệp thi đấu thêm ba phút.
Sau vụ lộn xộn ấy, các cầu thủ Tây Đức chơi dữ hơn nhiều, các cầu thủ “Đu-cơ-la” cũng không chịu kém, và thế là cuộc thi đấu đẹp mắt không còn nữa. Không còn những đường bóng phối hợp đẹp, chỉ còn là sự đọ sức và đọ gân của hai phía đối địch. Và cũng không ai còn dám giữ bóng lâu trong chân, mỗi người đều chuyền bóng đi bừa bãi hoặc sút thẳng vào khung thành - họ sợ bị va chạm khi tranh bóng. Gần kết thúc hiệp một, tỉ số trở thành 2 - 0, và chúng tôi sung sướng vì “Đu-cơ-la” đã đạt được mục đích. Đồng thời rửa hận được trận thua ở Cô-lô-nhơ. Tuy nhiên, hòa với niềm vui ấy còn pha trộn một chút cảm giác cay đắng, vì hình như đội nhà đã chơi xấu để quyết thắng bằng được. Pích-le không trở lại sân được nữa, và đội Tây Đức rõ ràng yếu hẳn đi. Phía trên chỉ còn cắm hai tiền đạo, số còn lại đều quay về phòng thủ. Mười lăm phút trước khi trận đấu kết thúc, đội “Đu-cơ-la” được đá một quả phạt về phía khung thành “FS. Cô-lô-nhơ”.
Các cầu thủ Tây Đức chưa kịp sắp xếp “làm tường” cho kín, thì tiền đạo “Đu-cơ-la” đã sút một quả chính xác, bóng bay vào lưới và tỉ số trở thành 3 - 0. Các cầu thủ Tây Đức đã mất hết tinh thần thi đấu và sau đó, liền trong mấy phút cuối, họ chịu thua thêm hai bàn nữa. Thắng lợi ấy của “Đu-cơ-la” thật bất ngờ, hầu như trở thành một chuyện giật gân. Tuy nhiên, nghĩ cho cùng, ở đây có gì đáng phải giật gân? Trong đội Tây Đức, đã có một trong các cầu thủ xuất sắc nhất phải ra sân sớm. Và sự vắng mặt của anh, càng về cuối càng thấy rõ, đã ảnh hưởng tai hại như thế nào.
Khi tôi vừa kết thúc câu chuyện thì trên bàn Gô-mô-la, chuông điện thoại reo. Sau vài phút, Ca-bi-sếch vào phòng - anh mặc com-plê đen, chỉnh tề như đi ăn cưới.
- Thế là cả nhóm đã đông đủ. - Gô-mô-la nói, đồng thời đặt ống nghe xuống và ông quay về phía chúng tôi. - Các anh xem kỹ các tấm ảnh này. Cầu thủ người Đức ấy vừa bị chết bất ngờ! và hoàn toàn không phải do chấn thương não. Tất cả ở đây giống như một vụ mưu sát. Cần phải hỏi cung các vận động viên, cố gắng làm sao khai thác được ở họ càng nhiều tư liệu càng tốt.
Lại tiếng chuông điện thoại reo.
- Vâng, đã chuẩn bị rồi. Bây giờ là tám rưỡi, đúng chín giờ, nhóm của thượng úy Pa-tốt-xka sẽ có mặt ở khách sạn. Tất nhiên, kiểm sát viên cũng sẽ đến khách sạn. Vâng, đây là lệnh của ông ta… Được rồi, tạm biệt nhé.
Gô-mô-la im lặng một phút, sau đó đưa cho tôi xem mấy tấm ảnh chụp Pích-le đã chết, cùng cặp tư liệu về kết quả điều tra ở Viện.
- Pê-pích, việc điều tra hình sự vụ Pích-le sẽ giao cho anh. Anh phải tới khách sạn “Các-lơ-tôn” nơi đội bóng đang ở. Tài liệu liên quan anh sẽ nhận từ tay thượng úy Béc-na-sếch. Biên bản đầu tiên đã làm xong, họ đã xem xét kỹ phòng ở của Pích-le, các đồ đạc của anh ta. Bây giờ việc hỏi cung các vận động viên đang được tiến hành. Trước 12 giờ sẽ có kết quả giám định của các chuyên gia về độc tố. Ở khách sạn đã dành riêng hai phòng cho nhóm của anh. Còn Xmi-ran sẽ ở lại cùng tôi. Và anh nhớ cho rằng ở đó đang đầy ắp các phóng viên nước ngoài, xin anh đừng có tổ chức những cuộc họp báo làm gì vội!
- Vâng, tôi chỉ có một điều chưa rõ, rằng tại sao đồng chí lại cử chúng tôi làm việc đó. Nó có liên quan gì đến việc chúng tôi đang làm đâu?
Thiếu tá quay ngoắt về phía tôi giọng nóng nảy:
- Có liên quan đấy. Trước nhất là liên quan đến cậu và nhóm của cậu. Cậu sẽ tiến hành những biện pháp gì thì tùy cậu, nhưng tôi khuyên cậu hãy nói chuyện trước tiên với bác sĩ của họ - ông Ghi-xman. Vì chính ông này nghe được những lời cuối cùng của Pích-le. Trên ô-tô đưa đến bệnh viện, bác sĩ đã tiêm cho anh ta một ống moóc-phin. Pích-le mở to mắt và sau đó bắt đầu mê sảng. Ít ra thì cũng là ông bác sĩ đã nói lại thế, rằng Pích-le đã yêu cầu ông giữ lấy cái áo vét của anh ta, trong đó hình như có vật gì quan trọng. Pích-le nhờ bác sĩ đưa cái áo đó về cho bố vợ anh ta. Sau đó anh ta mê man. Trong những lời cuối cùng anh ta thốt ra khi mê sảng, có nghe thấy chữ “ắc-quy”.
Ca-bi-sếch tròn mồm lại, đến nỗi phát ra một tiếng huýt sáo. Đầu mối đây rồi! Trong lưỡi tôi như muốn bật ra biết bao nhiêu câu hỏi một lúc… Nhưng thời gian không còn nữa - đúng 9 giờ chúng tôi phải có mặt ở khách sạn rồi.