Cái Chết Trên Chấm Phạt Đền

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 69 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Chương 12

❊ ❊ ❊

Chúng tôi ngồi gần một tiếng đồng hồ và cuối cùng thu vấn đề lại trong mấy câu hỏi. Bây giờ, việc quan trọng là có được những câu trả lời cho mấy câu hỏi đó.

Trước tiên, có đúng là Pích-le có nhiệm vụ phải mua lại bản chụp các tư liệu về sáng chế mới của chúng tôi hay không? Chắc hẳn là có. Dự đoán dựa trên cơ sở những lời nói cuối cùng của anh ta, khi anh ta nằm trong xe cấp cứu. Thêm một lý do nữa để khẳng định anh ta là con rể Ốp-pen-hai-mơ và anh ta không thể bàng quang với lợi ích của Công ty liên hợp sản xuất ô-tô. Như vậy, cần phải xem xét lại quá trình và kết quả nghiên cứu được tiến hành ở Viện. Chính vì vậy, tôi đã phái Ơ-bla-sếch đến đó, và anh phải kiểm tra lại tất cả những gì có liên quan đến nhóm kỹ sư làm việc ở bộ phận sáng chế ắc-quy, cũng như những ai có liên quan đến giám đốc Viện, vì ông này có giữ chiếc chìa khóa dự trữ để mở két sắt.

Câu hỏi thứ hai là: có thực cái chết của Pích-le gắn liền với việc mua các tài liệu sáng chế như đã dự đoán kia không?

Xét trên mọi phương diện thì có. Vì, như mọi thành viên của đội bóng đã khẳng định, không một ai có lý do sâu xa gì thù ghét Pích-le. Không ai quá ghen tỵ với anh ta, hoặc định trả thù anh ta, hoặc hằn học với anh ta.

Vậy ai là kẻ đã giết Pích-le để giành lấy cái bằng sáng chế đáng giá bạc triệu kia? Khả năng dễ xảy ra hơn cả là một thành viên của đội bóng. Nhưng ai? Có thể một người ngẫu nhiên được biết chuyện ấy, hay không phải thế… Mà là một người được thông báo trước việc đó, trước khi bay tới Pra-ha? Và biết được, do tự Pích-le nói lộ ra, hay do đã biết trước được việc kinh doanh này của anh ta - điều này xem ra hơi khó đấy. Nếu thực có việc này thì thủ phạm phải là người thực hiện một ý định của ai đó và sẽ được nhận một khoản tiền thưởng rất hậu sau khi giết người và đánh cắp được sáng chế kia. Ai đứng sau hắn ta? - Đây là câu hỏi tạm thời có thể để sang một bên đã. Cũng cần phải biết rằng, rất nhiều hãng ô-tô quan tâm đến sáng chế kia, nhưng trước hết, phải rất chú trọng đến Công ty “MWF.” khi dự đoán rằng chính người của Công ty đó gây ra vụ này.

Chỉ có người của đội bóng mới vào được phòng Pích-le mà không ai để ý. Bất kỳ một ai khác làm như vậy là liều mạng. Vì cả cánh phải của tầng hai chỉ có các cầu thủ của Tây Đức ở mà thôi. Tất nhiên, còn có khách đến. Đó là các nhà báo, các cầu thủ đội “Đu-cơ-la”, nhưng bất kỳ người lạ nào muốn lẻn vào phòng Pích-le, hẳn đã bị để ý ngay.

Vậy là, vòng tròn những người bị tình nghi lại vẫn thu hẹp vào trong số thành viên đội bóng. Nhưng biết tìm ra ai là người cần tìm trong số 24 người ấy?

Găm chiếc kim vào giầy Pích-le có thể là bất cứ ai, kể cả Kê-ni-xmắc. Như chúng tôi đã xét kỹ, việc đó không dễ làm được trong xe buýt hoặc trong phòng thay quần áo. Vậy khả năng thực tế duy nhất của thủ phạm là lọt vào phòng từ 9 giờ rưỡi đến 12 giờ trưa. Hoặc vào đúng giờ đi ăn trưa, cho tới 1 giờ kém 15, khi Pích-le về phòng lấy giầy và đi xuống ô-tô buýt.

E-véc là người dễ làm việc đó hơn cả. Anh ta có thể găm chiếc kim vào bất cứ lúc nào chỉ vài giây là đủ, mà thời gian ngần ấy thì bao giờ chẳng sẵn!

Còn Kê-ni-xmắc hay Bruyn-nơ-phen nữa - người lúc gần 12 giờ đã vào phòng 216 cùng với E-véc, khi Pích-le đang xếp bình pha lê và con gấu vào va-li, E-véc và Bruyn-nơ-phen ở lại trong phòng ngủ, còn Pích-le thì đi tắm.

Tôi rất bực bội, vì tôi không sao nắm bắt được, dù chỉ là một đường dây nhỏ, để chúng tôi có thể theo dõi được, là Pích-le làm gì trong thành phố vào sáng hôm qua. Chiều Thứ Ba anh ta đã gọi điện cho ai đó, và có lẽ để hẹn gặp. Chỉ có E-véc biết cuộc nói chuyện điện thoại đó. Nhưng cũng có thể còn ai khác biết nữa? E-véc khẳng định rằng anh ta không nhìn thấy một ai trong số các cầu thủ ở dưới tiền sảnh lúc ấy cả. Cũng không ngạc nhiên, nếu không thấy được, nhất là trong cảnh đông đúc nhường ấy ở “Các-lơ-tôn”. Nhưng cũng không nên quên một khía cạnh nữa: nhỡ E-véc muốn đánh lạc hướng bằng cách dựng lên cú điện thoại không có thật ấy chăng?

Pích-le có thể hẹn trước với người đồng lõa của mình, và chỉ do ngẫu nhiên mà nói lộ ra với E-véc? Hay có chủ tâm kể tất cả cho E-véc, mong bạn mình sẽ bảo vệ cho mình? Còn E-véc thì lại phản bội lòng tin của bạn.

Dù thế nào đi nữa, hầu như chắc chắn rằng Pích-le đã nhận được vật mà anh ta cần, và thời gian, chuyển giao là khoảng nửa chín giờ rưỡi và mười hai giờ hôm qua. Nhưng ai chuyển?

Cả ông giám đốc, cả những kỹ sư trong nhóm sáng chế, ngày hôm qua không hề rời Viện. Điều đó đã khẳng định. Tất nhiên, bản sao chụp có thể do bất kỳ ai chuyển. Nhưng như vậy có nghĩa là phải gộp thêm vào việc này tối thiểu là một, nếu không thì là hai người nữa. Điều đó vô cùng phiêu lưu. Những việc như thế này, thường người ta chỉ có tự tay làm một mình!

Ơ-bla-sếch trở về khách sạn, khẳng định lại là cả nhóm kỹ sư nghiên cứu và cả giám đốc Viện, ngày hôm qua không ai có thể đến đây được. Còn vào buổi chiều Thứ Ba thì có khả năng liên lạc được, trừ Nô-vắc và Ku-lít. Họ đều ở nhà, có điện thoại riêng, và Pích-le có thể gọi điện hẹn gặp với bất cứ ai trong số họ. Gặp ở một địa điểm nào đó với dấu hiệu là một chiếc khuy mạ vàng trong tay.

Vậy là, chúng tôi đã đi tới những kết luận để làm cơ sở cho những bước đi tiếp theo. Tôi và Ca-bi-sếch phải kiểm tra một lần nữa, xem các thành viên đội bóng làm gì và ở đâu trong suốt thời điểm đáng nghi ngờ kia. Còn Ơ-bla-sếch và nhóm của anh phải tiếp tục nghiên cứu tình hình xảy ra ở Viện. Hai nhóm sẽ liên lạc và thông báo thường xuyên cho nhau. Lúc này chúng tôi ngồi im lặng, nhìn nhau như dò hỏi, biết đâu thiếu tá đang chẳng nghĩ về chúng tôi, rằng chúng tôi chỉ loay hoay mà không tiến lên được một ly nào?

- Cậu nghĩ sao, phải làm gì nữa?

- Sau khi chúng ta kiểm tra kỹ lưỡng những gì đã biết về các thành viên đội bóng, chúng ta sẽ biết được chính xác đến từng phút, ai ở đâu trong mấy giờ buổi sáng hôm qua. Rồi sẽ kiểm tra tiếp Gô-li-kô-va và Gô-rắc một lần nữa. Có thể các dự đoán của chúng ta đúng. Nhưng dẫu sao, tôi cảm thấy, vẫn nên hỏi cung họ lại lần nữa. Tôi nghĩ rằng cuối cùng cũng nên bỏ mấy thứ thủ tục tế nhị đi cho được việc…

- Cậu chẳng cần phải nóng nảy thế. Cậu có biết là tôi đang nghĩ gì không? Tôi nghĩ về thái độ của ông bố vợ Pích-le, ông ta phản ứng ra sao trước cái chết của anh ta kia.

Thám ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản Thể dục thể thao - 1987 TVE-4U@Nhóm Tây Phong Lĩnh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vaxlap Phonprext

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.