Cái Chết Trên Chấm Phạt Đền

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 69 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
Chương 18

❊ ❊ ❊

Tôi và Ca-bi-sếch nuốt vội mỗi người một cặp xúc xích phết mù-tạt và uống một cốc bia. Sau đó chúng tôi tiếp tục nghe lại lời khai của Cuốc.

Cô-mô-la đến khách sạn cùng chúng tôi.

- Tôi muốn ngó vào sân khấu của các cậu một tý. Ông nói khi ngồi vào ô-tô.

Ca-mê-ra vô tuyến và thiết bị nghe trộm đã lắp xong.

Các kỹ thuật viên không cần quá năm phút để làm việc đó.

Họ luồn xuống phòng 216 qua lỗ thủng đã đục trước bốn đầu dây dẫn, còn ca-mê-ra thì dùng hai đinh vít bắt vào gờ tường. Ở phía dưới không thể nhìn ra, tôi phải đứng lên bàn, sau đó đứng tiếp lên ghế mới quan sát được nó.

Rồi chúng tôi cùng lên tầng trên để nhìn xem kỹ sư Pan-tư-xka lắp đặt pin vào như thế nào. Vài giây sau, cảnh phòng dưới đã hiện ra trên màn ảnh. Đúng ra, là chỉ có hai phần ba phòng được thu vào tầm quan sát của ca-mê-ra, và kỹ sư phái một cộng tác viên xuống phòng dưới để chỉnh lại ống kính.

Tôi đặt mi-crô bé xíu vào tai. Từng tiếng sột soạt nhỏ từ phòng 216 đều nghe rõ, thậm chí cả tiếng vặn đinh ốc, tiếng sột soạt khi chạm vào màn che cửa. Cuốc đứng ở giữa cửa với hai nhân viên của chúng tôi, và khi chúng tôi hỏi, có phải thiết bị này hoạt động như thế không thì anh ta gật đầu. Mọi thứ được tính toán rất kỹ lưỡng. Nắp va-li con che ánh sáng đèn và cửa sổ, đáy của va-li chìm trong bóng tối. Và trên màn ảnh hiện lên rất rõ những gì xảy ra bên dưới.

Ở lối treo áo bên ngoài bỗng có tiếng động. Tôi bỏ mi-crô khỏi tai. Cửa mở, trên ngưỡng cửa xuất hiện một người lạ. Ông ta chạc năm mươi tuổi, bộ tóc bạc dầy, che cả vầng trán hẹp, đôi mắt thau lướt nhanh nhìn từ người này sang người khác. Cái nhìn của ông ta dừng lại trên chiếc va-li nhỏ và chiếc mi-cro nhỏ xíu mà tôi vừa kịp tháo ra.

- Xin lỗi, pardon[1]. Hình như đây là một sự nhầm lẫn - Ông ta nói bằng tiếng Pháp với một giọng hơi lơ lớ.

- Ông cần gì? - Tôi hỏi ông ta sau khi bước lên một bước. Sê-đi-vư đứng sau ông ta, nhún vai tỏ ý khó hiểu.

- Xin lỗi, thưa các ngài. Tôi có thể được biết là các ngài đương làm chuyện gì trong phòng tôi như vậy không?

- Đây đâu phải là phòng ông, ông nhầm rồi. - Tôi nói.

Đôi mắt đen lấp lánh của ông ta như mỉm cười. Ông đưa bàn tay phải lên và xoay xoay trong ngón tay chiếc chìa khóa có đeo biển số kim loại. Rồi, y như một diễn viên xiếc, ông ta tung nó lên, tay trái bắt lấy nó mắt vẫn không cần nhìn, và chìa ngay ra cho tôi.

Trong không khí hoàn toàn toàn im lặng, tôi và thiếu tá nhìn nhau, và tôi còn kịp liếc nhìn Cuốc cũng đang đứng lẫn giữa các nhân viên của chúng tôi trong góc đằng kia, và trong giây phút ấy cũng đang nhìn tôi. Tôi quay người về phía người lạ và trả lại chìa khóa cho ông ta. Trên tấm thẻ kim loại dính vào chìa, có khắc con số 416.

Ông ta tỏ vẻ hốt hoảng, nhìn khắp phòng một lần nữa và mỉm cười:

- Đầu óc tôi để đâu không biết, hỏng quá! Pardon, pardon. Xin các ngài bỏ quá cho! Tôi tên là Vít-ke, người Pháp, một manage[2]. Tôi đi khắp thế giới để tìm ra những tiếc mục ly kỳ nhất về cho gánh xiếc “Bác-num”. Tôi đi tìm những người dạy thú, người nhào lộn, diễn viên hề… Đây, tôi gửi các ngài tấm danh thiếp của tôi.

- Thưa ông Vít-ke, xin lỗi ông, lúc này chúng tôi đang…

- Ấy chết, tôi phải xin lỗi các ngài mới đúng chứ. Tôi nhầm tầng, dù rằng tôi đã chắc mẩm rằng trong thang máy mình bấm đúng nút lên tầng bốn…

Sê-đi-vư nhường đường cho ông ta, và ông Vít-ke ra tới cửa, một lần nữa quay người lại, cúi chào cung kính rồi biến ra hành lang.

- Đồng chí Sê-đi-vư, tại sao lại cho ông ta và được tới đây?... - Tôi hỏi.

Sê-đi-vư cúi đầu xuống:

- Tôi đang mải chú ý xem bộ máy vừa lắp kia hoạt động ra sao, nên hơi mất cảnh giác, không nghe thấy ông ta mở cửa và bước vào phòng…

- Để khi nào xong việc chúng ta sẽ kiểm điểm vụ này. Còn bây giờ, đồng chí ra hành lang và đảm bảo cho không còn ai vào đây được nữa.

Thiếu tá áp mi-crô vào tai và bắt đầu nhìn vào chiếc va-li con. Nhưng tôi đã không còn hứng thú xem “ti vi” nữa.

- Trung úy, - tôi nói với kỹ sư phụ trách nhóm công tác đặc biệt - đồng chí đã soát xét kỹ căn phòng này rồi chứ? Tôi biết là đồng chí đã phát hiện ra lỗ thủng trên sàn, nhưng còn có thể có ai khác lại theo dõi hành động của Vi-ne và Cuốc không? Chẳng hạn, từ tầng trên nữa? Tôi yêu cầu đồng chí một lần nữa xem kỹ lại tường và trần. Có thể còn có một kẻ nào đó trong khách sạn đi dòm trộm những kẻ cũng dòm trộm này chăng. - Tôi hất đầu về phía Cuốc.

❀ ❀ ❀

[1] Xin lỗi, tiếng Pháp (N.D).

[2] Quản lý.

Thám ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản Thể dục thể thao - 1987 TVE-4U@Nhóm Tây Phong Lĩnh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vaxlap Phonprext

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.