Cái Chết Trên Chấm Phạt Đền

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 69 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25
Chương 25

❊ ❊ ❊

Người ấy tên là Ya-rô-xláp Đơ-vô-giắc, người sửa bài ở một nhà tu Pra-ha. Điều quan trọng nữa là chúng tôi đã từng có dịp tiếp xúc với Đơ-vô-giắc.

- Mà tôi cũng sực nhớ ra rồi! - Gô-rắc kêu lên khi nghe đến tên hắn. Hình như tôi đã trông thấy hắn đến Câu lạc bộ khiêu vũ này với chính Iếc-gi-na.

Còn Iêc-gi-na Gô-li-kô-va thì nhớ rõ ông Đơ-vô-giắc. Cô ta nhận ra ngay qua tấm ảnh, nhưng đứng trước câu hỏi là cô ta có thấy Đơ-vô-giắc hôm Thứ Hai ở quầy rượu không, thì lại trả lời với vẻ vô can:

- Tôi ở đó chỉ biết có Pích-le, còn ngoài ra không nhìn ai nữa…

Giống như cô ta cố chứng minh tình yêu của mình đối với Pích-le, quên hẳn rằng chúng tôi đã biết rõ cô ta cần gì ở anh ta! Rồi mọi chuyện cũng vỡ ra cả. Hai năm trước, Gô-li-kô-va bắt đầu có quan hệ mật thiết với Đơ-vô-giắc và đặt vấn đề với người tình đã luống tuổi nhưng giàu có này để ông ta cưới cô. Đó chính là nguyên nhân tan vỡ quan hệ của hai người.

- Cô vẫn đưa ông ta về nhà chứ?

- Tôi phải trả lời cả câu hỏi này à?

- Chỉ cần cô nói: “Có” là đủ, chúng tôi không quan tâm đến chi tiết, Cô khẳng định rằng Đơ-vô-giắc bao giờ cũng có nhiều tiền. Thường thường trên người ông ta có độ bao nhiêu, có đến năm trăm cua-ron không, hay còn hơn?

- Ông ta bao giờ cũng có nhiều tiền. Tôi chẳng biết ông ấy lấy từ nguồn nào, chỉ nhớ có vài lần kéo cả bạn bè đi chơi, ông ấy phải chi rất nhiều tiền. Có lần chúng tôi kéo đi rất đông, đi chơi và chè chén ở Klô-vi-sti mãi đến sáng.

Chúng tôi cũng biết rõ Đơ-vô-giắc. Hắn ta làm người sửa bản in khoảng ba năm nay. Trước đó, hắn giữ một chức vụ cao trong một Công ty liên hợp ngoại thương. Người ta phát hiện thấy hắn đã có phạm tội trong chiến tranh. Hắn giấu điều này rất kín, nhưng ở Cộng hòa dân chủ Đức đã phát hiện được những tài liệu liên quan đến hoạt động của bọn Ghét-xta-pô ở Pra-ha, ở đó có ba lần nêu rõ tên hắn. Đơ-vô-giắc bị bắt, nhưng sau một tháng lại được thả. Dù bị tình nghi, nhưng chúng tôi không chứng minh được rằng hắn là nhân viên Ghét-xta-pô.

Trong khi hỏi cung, hắn còn khai rằng hắn bị Ghét-xta-pô bắt, dù chỉ sau vài ngày đã được trả tự do. Cuối cùng, Đơ-vô-giắc chỉ bị một mẻ sợ không đáng kể. Không có người buộc tội, cũng không có tòa xử.

Nhưng dù sao Đơ-vô-giắc cũng đã chủ động giấu giếm chuyện đó, nên cơ quan cũ không tin hắn nữa và hắn phải chuyển sang công tác khác. Hắn ly dị vợ, sống ở một căn hộ riêng biệt. Người vợ cũ lại đã đi lấy chồng rồi và có vẻ hạnh phúc. Nhưng như vậy là lại phải làm phiền bà ta về những hoạt động không ai biết của người chồng cũ! Thiếu tá ra lệnh tạm giữ Ya-rô-xiáp Đơ-vô-giắc về tội bị tình nghi tiết lộ bí mật quốc gia và có dính líu đến cái chết của công dân Cộng hòa Liên bang Đức Vi-ne.

Trong vòng nửa giờ, chúng tôi phân tích lại toàn bộ những gì có liên quan đến thời gian và địa điểm của Vi-ne và Đơ-vô-giắc. Chúng tôi rút ra được những kết luận khá lý thú, mà trước đó, không hiểu sao, chúng tôi không nghĩ ra.

Tôi phái Xmi-ran đến Trung tâm điện thoại quốc tế, để anh mượn hộ tất cả các quyển danh bạ ghi điện thoại của các thành phố lớn ở Tây Đức và cả Châu Âu. Tôi muốn thử lại xem lời khai của Éc-nét Nô-vắc có đúng không.

Xmi-ran chưa đi thì Bo-rơ-giếch Giắc bước vào cùng ba người nữa. Tôi biết hai người, còn người thứ ba rất giống tấm ảnh đang nằm trên bàn tôi. Còn người “mới dự báo việc” của chúng tôi đây có một vết sẹo rất rõ ở bên phải mồm. Tôi nhìn Bo-rơ-giếch có vẻ dò hỏi. Anh gật đầu khẳng định:

- Chúng tôi tưởng đi bắt một chú cá tép. Vậy mà lại được một con cá măng khá to!

Anh ra hiệu để mọi người khác ra hành lang và nói:

- Trong căn hộ của ông ta chúng tôi tiến hành khám xét sơ bộ. Còn bây giờ là nhóm kỹ thuật đang làm việc ở đó. Ông ta không ở nhà, nhưng cũng không đi làm. Chúng tôi đang muốn đi tìm khắp thành phố thì bỗng ông ta xuất hiện, đi xe tắc-xi về, có vẻ chuếnh choáng hơi men và bắt đầu thét to, rằng chúng tôi còn tệ hơn đồ chó ghẻ. Khi lục ví, chúng tôi thấy 100 đô la và nhiều ngoại tệ khác nữa. Trong chiếc va-li con ở đáy tủ còn tìm thấy nhiều thư từ Cộng hòa Liên bang Đức. Tôi đưa đến phòng xét nghiệm ngay và gọi đội công tác đặc biệt đến kiểm tra nhà.

Bo-rơ-giếch về phòng. Tôi cùng Ca-bi-sếch bắt đầu nghĩ ngợi sẽ tiến hành công việc với Đơ-vô-giắc theo cách nào. Đơ-vô-giắc có dính vào chuyện giết Vi-ne không, hay ở Câu lạc bộ chỉ là cuộc gặp mặt giữa hai kẻ đồng lõa? Hoặc biết đâu đấy là sự làm quen tình cờ. Nhưng nếu thế thì tại sao Vi-ne phải giấu Cuốc đến cả tên tuổi anh ta? Chúng tôi bắt giữ Đơ-vô-giắc vì hai người kia đã bị bắt. - là các ngài Vi-ne và Cuốc - đã đổ hết tội lên đầu ông ta. Và chúng tôi yêu cầu Đơ-vô-giắc kể hết những gì ông ta biết. Chúng tôi định sẽ tiến hành việc đó trong vòng một giờ.

Cuộc nói chuyện bắt đầu từ bốn giờ. Khi Ca-bi-sếch mở máy ghi, trời dã tối. Chúng tôi phải nghỉ giữa chừng vài lần để gặp bà Bê-dơ-tê-khô-va, vợ cũ của Đơ-vô-giắc, cũng như gặp Cuốc, Gô-li-kô-va Gô-rắc và người chụp ảnh Glô-lô-sếch thêm nữa. Đến chín giờ rưỡi, Đơ-vô-giắc được giải đến phòng tạm giam.

Thám ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản Thể dục thể thao - 1987 TVE-4U@Nhóm Tây Phong Lĩnh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vaxlap Phonprext

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.