Cái Chết Trên Chấm Phạt Đền

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 69 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28
Chương 28

❊ ❊ ❊

Lúc ấy, chúng tôi chưa hình dung được rằng thành công của chúng tôi chỉ phụ thuộc vào yếu tố tốc độ.

Một người đàn bà tầm vóc nhỏ, mời chúng tôi vào nhà. Trong mắt bà ta lộ rõ nỗi hoảng hốt. Trả lời câu hỏi chồng bà đâu, bà nói là ông ta đi lĩnh tiền. Ngày hôm nay là ngày lĩnh lương, ông ta đã đi khoảng một giờ trước đây, sắp đến lúc phải về nhà.

Chờ đợi hay đi đón bắt? Ở Viện đã có nhóm Ơ-bla-sếch rồi. Chúng tôi nên chờ ở đây.

Chúng tôi trao dổi với bà Nô-vắc vài câu và thấy rõ là bà rất sợ, như đã mường tượng thấy có chuyện gì đó vẫn nghi ngờ từ trước. Nhưng bà ta chỉ trả lới được đôi câu thì vừa nghe tiếng vặn khóa cửa. Tôi ra hiệu cho bà im lặng.

Nghe rõ ở phòng ngoài có ai đó cởi áo bành tô và giầy. Sau đó cửa vào bếp mở ra. Nô-vắc chưa kịp có một hành động gì, thì Ca-bi-sếch và Se-đi-vư đã nắm lấy hai tay. Đó là một người có tuổi, tóc đã bạc nhiều, lại hơi thọt chân. Ông ta không kịp chống cự gì, ngồi xuống ghế và buông thõng hai tay xuống. Chúng tôi khám xét nhanh chóng trên người ông ta, không có vũ khí. Đầu cúi gục xuống, hầu như ông ta cam chịu với tai họa đang ập xuống đời mình. Vậy là tôi đã không lầm: đây chính là người đã bán bằng sáng chế cho Pích-le!

Chúng tôi chưa hỏi một câu nào thì có chuông gọi cửa. Tôi lập tức quay lại phía bà vợ Nô-vắc.

Bà ta ngồi trên đi-văng, hai tay khép vào trong hai đầu gối, mặt đầy nước mắt. Bà nhún vai, tỏ ý không hiểu.

- Có thể đấy là bà Gơ-rây-sa, hàng xóm...

- Bà cứ ra mở cửa. Và nói là trong nhà có khách.

Chúng tôi ra phòng ngoài. Bà Nô-vắc ra mở cửa và tôi bước đến gần chiếc mắc áo, làm ra bộ như vừa mới đến.

Không phải là bà hàng xóm. Cũng không phải Ơ-bla-sếch. Một người đàn ông đứng ở cửa. Ông ta lầm bầm cái gì đó và hỏi ông Nô-vắc.

Và ngay lúc đó, trong bóng tối của Phòng ngoài ông ta nhìn thấy tôi. Ông ta cúi đầu chào, xin lỗi và nói rằng để lúc khác sẽ đến, khi nào nhà không bận khách.

Bà Nô-vắc đóng cửa lại sau lưng ông ta.

- Ai đấy? - Tôi hỏi nhỏ và có một cảm giác lo lắng, hình như mình vừa phạm phải sai lầm.

Ba ta nhìn tôi hoảng sợ, rồi nhìn lại ra phía cửa đã đóng và trả lời thì thào:

- Tôi cũng không biết, tôi chưa từng gặp người này bao giờ.

Nhưng tôi hình như đã gặp rồi! Dù ở ngoài hành lang khá tối, tôi tin chắc là mình đã gặp người kia ở đâu đó! Khuôn mặt có nhiều nép nhăn, cái cách nói độc đáo - đó là âm “ta” phát ra rất điển hình,

- Sê-đi-vư! Cậu lấy đầu mà chịu trách nhiệm về Nô-vắc nhé! Đừng cho ông ta cựa quậy đi đâu. Và không được để ông ta trao đổi với vợ câu nào. Chúng tôi sẽ quay lại ngay. Phranta, chạy mau!

Chúng tôi nhón chân chạy xuống từ tầng bốn. Trong đầu vẫn nung nấu câu hỏi: Ai nhỉ? Chính Ca-bi-sếch cũng hỏi lên thành lời câu ấy, khi chúng tôi xuống đến tầng hai. Tôi nghiêng đầu về phía anh, vừa chạy vừa nói khẽ:

- Mình cũng chưa nhớ, nhưng rõ ràng là đã có gặp. Đừng để hắn ta chạy thoát!

Ngoài hành lang yên tĩnh. Cái yên tĩnh chỉ có ở những ngôi nhà gạch cũ kỹ. Chúng tôi chạy vọt ra phía cổng ra vào của khu nhà. Người lạ chưa thể đi đâu xa được. Cẩn thận, có thể hắn cũng đang theo dõi đề phòng với mình. Tôi cúi người, hơi đẩy hé cửa. Đột ngột đúng lúc ấy như có ai đó giáng vào giữa cửa một que sắt. Ở ngang tầm đầu người, một mảnh gỗ vỡ từ dầm cửa rơi xuống đất: một viên đạn bay vèo, rơi ngay ở cầu thang thông xuống tầng hầm, rít lên một tiếng.

Ca-bi-sếch huýt sáo một tiếng, quay lại phía tôi.

- Đừng ló ra vội nhé! để mình lên tầng hai, xem hắn ở đâu.

Tôi chờ dấu hiệu của Ca-bi-sếch, trong khi đứng nép vào bên cửa. Từng giây trôi qua chậm chạp như hàng thế kỷ. Trong nhà và ngoài cửa đều lặng như tờ. Hắn chạy rồi sao? Phải xông ra! Tôi cúi thật thấp, lại hé cửa. Một phát đạn nữa vẩy vào đúng tầm người, và rơi xuống cầu thang. Tôi lạnh sống lưng, giá không cẩn thận, thì vừa rồi đã là cử động cuối cùng của tôi!

Từ trên gác có tiếng huýt sáo, nhưng tôi chưa kịp trả lời Ca-bi-sếch, thì đã thấy tiếng súng nổ. Ca-bi-sếch bắn một, hai, rồi ba phát. Trong ngôi nhà cũ, tiếng súng nghe như sấm nổ.

Từ bên ngoài có tiếng bánh xe rít. Và Ca-bi-sếch kêu:

- Hắn lên xe rồi!

Phải nhảy ngay ra phố, đường phố rộng mở, ngập ánh mặt trời kia!

Tôi đẩy cửa bằng vai, cúi rất thấp, nhảy vọt ra và lao tiếp ra mặt đường nhựa, nằm ẹp ngay xuống.

Ở phía sau cửa một chiếc xe “xim-ca” xanh, cách tôi khoảng trên ba mươi thước, có ánh lửa lóe lên một cái, và tôi cũng lập tức bắn trả vào xe. Trên đầu tôi, khẩu súng của Ca-bi-sếch vẫn tiếp tục nhả đạn. Tôi trườn ra sau cột đèn, bắn thêm hai phát nữa, và thấy xung quanh yên lặng.

Ca-bi-sếch hất cái gì đó trên cửa sổ. Chiếc xe xanh, té ra đã ngoắt ngay sang một phố phụ. Bắn bây giờ nữa là vô ích, khoảng cách đã quá xa. Tôi chạy đuổi theo.

Từ góc phố, một chiếc xe “Ta-tơ-ra” đen phóng ra, lao vào chiếc “Xim-ca”. Chiếc “Xim-ca” cố gắng xoay tay lái, tránh chiếc “Ta-tơ-ra” kia. Một tràng súng trường tự động nổ vang, tiếng kính vỡ loảng xoảng, tiếng sắt xiết vào nhau nghe chối tai. Những âm thanh ấy đã đánh thức cả căn phố yên tĩnh. Ở phía trên cao, một giọng phụ nữ lanh lảnh thét lên trong ô cửa sổ. Đằng sau tôi, những tiếng ồn ào cất lên.

Tôi thay ổ đạn mới, lăm lăm khấu súng trong tay, chạy lại chỗ xảy ra va chạm.

Ca-bia-sếch và hai nhân viên khác mở cửa xe “Xim-ca”

- Hắn có sao không? - Tôi cố gắng điều hòa lại hơi thở. Đầu người ngồi trong chiếc “Xim ca” vỡ và gục xuống, hai tay vẫn nắm chặt vô-lăng. Bên cạnh là khẩu súng lục có nòng dài. Hắn lại cố ngẩng lên và nói một câu gì đó. Chúng tôi lôi hắn ra khỏi xe và đặt nằm xuống hè đường. Hắn ta mở mắt. Một nụ cười mai mỉa thoáng qua trên khuôn mặt xám, nhiều vết nhăn. Và, trong giây phút ấy, tôi đi kịp nhận ra hắn!

- Dù sao thì các ông cũng đã bắt được tôi, bọn đểu! Thế là... Grand J. est parti[1]!

Cơ thể hắn ta bị co giật ghê gớm. Đầu ngật sang một bên, mép sùi bọt. Những ngón tay bên phải cào cào xuống mặt đường.

- Hắn nói gì? - Tôi kéo áo Ơ-bla-sếch hỏi.

- Hắn bảo là chúng ta đã bắt được hắn, thế là J. vĩ đại đã đi mất rồi.

Ca-bi-sếch hổn hển chạy lại. Hai nhân viên của Ở-bla-sếch và người lái xe “Ta-tơ-ra” yêu cầu mọi người tò mò hãy giải tán. Có hai xe nữa vừa kịp tới, một chiếc là của Gô-mô-la.

Bác sĩ do Gô-mô-la dẫn tới, đẩy tôi ra và nắm lấy tay người đang nằm trên đường, sau đó nhấc đầu hắn lên:

- Trời ơi, giống như hắn ta bị ngộ độc.

- Ai vậy? - Gô-mô-la hỏi tôi khe khẽ.

Ca-bi-sếch và Ơ-bla-sếch đứng sau lưng thiếu tá, cũng cùng nhìn tôi và dò hỏi.

- Chính là một người ở trong khách sạn! Rất đáng tiếc là hắn ta không thể nói được nữa. Xin giới thiệu với các vị, thương gia Gioóc-giơ Vít-ke. Chính là nhân vật chủ gánh xiếc, sống ở ngay phòng trên đầu Vi-ne và Cuốc ở “Các-lơ-tôn”. Tôi tin rằng chính hắn đã giết Vi-ne và chút nữa thì đã cho cả tôi đi chầu trời!

❀ ❀ ❀

[1] J. vĩ đại đã đi rồi (tiếng Pháp)

Thám ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản Thể dục thể thao - 1987 TVE-4U@Nhóm Tây Phong Lĩnh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vaxlap Phonprext

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.