Cái Chết Trên Chấm Phạt Đền

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 69 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
Chương 24

❊ ❊ ❊

Công việc điều tra bây giờ được tiến hành theo nhiều hướng. Tôi đề nghị cho tôi thêm tất cả các nhóm còn dự trữ, và chiến dịch của chúng tôi đã có tới sáu chục người tham gia. Trong đầu tôi, không dứt được khỏi cái tên Nô-vắc và số điện thoại kia.

- Có thể nó là một mật mã? - Ca-bi-sếch nói - Chúng ta hãy nhờ các chuyên viên giải mã để họ suy nghĩ giùm. Họ có nhiều kinh nghiệm, lại được trang bị cả máy giải mã điện tử nữa. Vì sao lại không đưa họ thử xem?

Anh tự mình đi đến chỗ “các vị phù thủy áo đen.” - ở chỗ chúng tôi gọi những người giải mã như vậy, nhưng khi anh trở về sau khoảng mười phút, tôi không thấy anh tỏ ra phấn khởi gì lắm.

- Họ đồng ý giải thử, nhưng không hy vọng gì nhiều vì ở đây có ít con số quá. Tóm lại, có gì họ sẽ báo lại sau...

Tôi phái Xmi-ran đến Trung tâm điện thoại Praha để ghi lại tất cả các số điện thoại nào có 5 con số, trong đó có các số 3, 9, 5, 1, 4. Số điện có khá nhiều, vì 5 con số đó thay đổi nhau theo thứ tự, thì tạo thành 120 dạng phối hợp khác nhau. Tuy vậy, vẫn cần phải thử nghiệm kỹ.

Từ khách sạn, Sê-di-vư gọi điện tới. Anh báo cáo về những khách sẽ rời Pra-ha hôm nay. Và tôi đến gặp Gô-mô-la.

Tôi thấy thiếu tá đang nói vào hai máy một lúc. Khi hai máy ngừng nói trong khoảnh khắc, ông bảo tôi rằng tất cả những ai ra khỏi biên giới hôm nay sẽ bị kiểm tra kỹ lưỡng.

- Tất nhiên, đấy không phải là thủ tục dễ chịu gì - phải bắt người ta cởi áo quần ngoài, kiểm tra ô-tô và đồ đạc bằng những máy phát sóng, nhưng trong trường hợp như thế này, cảnh sát nước nào chẳng buộc phải làm! - Biết làm sao được - đây là vấn đề lợi ích quốc gia.

Khoảng chín giờ rưỡi, chúng tôi lại tới trạm y tế. Cuốc đã thấy dễ chịu hơn hẳn. Anh ta uống nước súp béo, ăn món thịt rán và còn uống nửa cốc rượu vang. Anh ta không nằm nữa mà ngồi trên giường, tựa lưng thoải mái vào chiếc gối. Khi chúng tôi bước vào, anh ta đang uống cà-phê.

Chúng tôi chào dè dặt, nhưng Cuốc trả lời rất to: - Chào các chính ủy! - Và anh ta uống cạn cốc cà-phê, hút thuốc, sửa lại cái gối. - Các ông ngồi đây không lâu chứ? Chứ không thì tôi lại buồn ngủ đấy!

- Tất cả còn phụ thuộc ở ông, ông Cuốc ạ. Phụ thuộc ở chỗ ông có nói thật hay không. - Tôi trả lời, vẻ rất ôn hòa và ra hiệu cho Ca-bi-sếch bật máy ghi âm.

- Tôi biết rằng trước mắt tôi đang có nguy cơ bị tù ở nước các ông vài năm, nhưng tôi xin cam đoan là tôi đã nói hết sự thật với các ông hồi đêm. Khi xét xử cả một nhóm, hình phạt cũng sẽ nhẹ hơn một người.

- Tôi tán thành, nhưng ta hãy vào việc đã. Ông đã bịa ra chuyện tờ giấy mà Vi-ne đã đốt đi phải không?

Anh ta nhìn tôi không hiểu, rồi nhìn Ca-bi-sếch, thở dài:

- Các ông lại giăng thêm cái bẫy gì thế? Và để làm gì? Những gì tôi biết, tôi đều đã kể. Và kể thật. Các ông còn muốn gì ở tôi nữa?

- Chúng tôi muốn biết trên giấy tờ mà Vi-ne tìm được trong sổ tay của Pích-le và đốt trước mặt ông, có ghi những gì?

- Thì tôi đã nói rồi. Nô-vắc và số điện 395.14.

- Vâng, ông đã nói. Nhưng hoặc là ông bịa, hoặc là ông nhớ nhầm. Pích-le không thể gọi số điện ấy vì nó đã bị cắt từ hai tuần nay. Chúng tôi cũng có tìm ra một ông Nô-vắc, nhưng ông ta có số điện thoại hoàn toàn khác. Có đúng là ông đã nói thật không?

Cuốc ngồi thẳng dậy, vứt điếu thuốc lá hút dở vào gạt tàn và nói:

- Tôi không thể nhầm được. Các con số, tôi nhớ rất chính xác. Các ông có thể tin tôi điều đó. Vi-ne cũng nhờ tôi nhớ hộ tên và số điện thoại ấy, vì giữ lại tờ giấy là rất nguy hiểm. Còn người gặp trong quán cà-phê, trong tương lai sẽ có thể có ích. Chẳng hạn, nếu như trên cuốn mi-crô-phim không có đủ các bản vẽ, khi đó còn có thể mang dao đến kề vào cổ hắn mà đòi! Phần tôi thì không hề có ý định giết ai cả, tôi chẳng biết ông Nô-vắc nào bên các ông cả! Tôi chỉ nhắc lại những gì ghi trên giấy. Còn nếu các ông không đủ khả năng tìm bắt được hắn, thì lỗi đâu phải tại tôi?

- Ông thừa biết là Pích-le có khả năng gọi điện cho Nô-vắc, nhưng có thể, vai trò liên lạc ở tiệm cà-phê là do một người khác làm.

- Chuyện đó tôi không biết. Tôi không ở trong quán cà-phê. Đối với Vi-ne, thì điều quan trọng là cuốn phim mi-crô-phim phải lọt vào tay ông ta, còn Pích-le thì phải chết. Vả lại ở trong bật lửa, còn có tấm ảnh chụp kẻ đồng lõa kia, trong trường hợp cần thiết, có thể dùng nó để đe dọa tố giác. Vào hôm Thứ Tư, sau bữa trưa, trong khi tôi đi xem bóng đá, Vi-ne ở nhà xem xét lại cái khuy và phim và hình như tất cả đều tuyệt hảo. Nhưng mọi sự lại không trôi chảy thế! Nếu không, Vi-ne chẳng phải nằm trong phòng mổ xác, và tôi đã chẳng phải vào đây...

- Vậy là, ông vẫn khẳng định rằng trên tờ giấy đúng là có ghi tên Nô-vắc và số 395-14? Nhưng ông có thể nhớ, dòng chữ đó được viết như thế nào không?

Tôi đưa cho Cuốc một tờ giấy xé trong sổ tay và cái bút bi. Anh viết rất nhanh: “Nô-vắc”, rồi tiếp “395-14”.

- Trong đó có để một gạch ngang giữa con số thứ ba và con số thứ tư như vậy à?

Anh ta nhìn tôi đòi hỏi và nghĩ ngợi:

- Tôi nhớ là có cái gạch ấy, nhưng có đúng là ở giữa con số thứ ba và thứ tư không thì còn phải nghĩ. Để xem nào…

Anh ta lại nghĩ ngợi.

- Đúng là có cái gạch ấy, nhưng tôi không để ý kỹ là ở đâu. Cái chính là nhớ con số....

Cuộc nói chuyện kéo dài nửa giờ, tôi hỏi, anh ta trả lời.

Đến mười giờ, chúng tôi bèn kiểm tra một khâu khác nữa. Tôi đề nghị Ơ-bla-sếch đến phòng tổ chức Viện nghiên cứu về ôtô và tìm ra hết những ai có họ là Nô-vắc. Có thể có một người trong số họ có khả năng lọt được tới tủ để tài liệu phát minh kia.

Đồng thời, tôi cũng nảy ra một ý mới. Tôi gọi điện đến “Các-lơ-tôn” cho Sê-di-vư và yêu cầu anh tìm hộ tôi cầu thủ Éc-nét- Nô-vắc, sống ở phòng 212.

Sĩ quan trực nhật đem lại cho tôi mẩu giấy của Gô-mô-la ghi, trong đó liệt kê tất cả những lần sang Tiệp Khắc chính thức của Vi-ne. Sau chiến tranh, ông đã sang nước chúng tôi ít nhất ba lần. Hai lần sang thương lượng với Ban giám đốc Nhà máy Bia Pên-đen về việc bán bia “Pra-dơ-drôi” sang Cộng hòa Liên bang Đức. Còn lần cuối cùng - vào hai năm trước đây - thì sang thăm dò tình hình ở Xlô-va-ki-a về việc cung ứng loại bia “Tô-kai” sang Đức. Nhưng không đạt được kết quả vì hai bên không thỏa thuận được về giá cả. Dầu sao, đây cũng là những sự kiện đáng lưu ý. Có lẽ, nên tìm lại người nào trước đây đã gặp Vi-ne? Tôi bảo Ca-bi-sếch:

- Phran-ta, mình phải đến khách sạn ngay, mình muốn nói chuyện với Éc-nét Nô-vắc. Độ hai giờ nữa, mình sẽ về. Còn cậu hãy nghe lại đoạn băng khi Cuốc nói rằng Vi-ne hoàn toàn khẳng định sự vô can của cô gái kia trong vụ này. Hãy suy nghĩ kỹ, nếu cần thì xuống thẳng chỗ Cuốc hỏi lại. Có gì đó làm mình chưa thấy ổn.. Gọi điện cho Béc-na-sếch, để anh ta dẫn Gô-li-kô-va đến, cả ông anh láu cá và ông bạn chụp ảnh nữa. Có thể, họ cũng biết đôi điều gì đó... Cậu gặp Cuốc trước, và sau đó hãy nói chuyện lại với “ba ngôi thánh thần” này!

... Hậu vệ Éc-nét Nô-vắc tỏ ra kinh ngạc khi biết rằng tôi muốn trò chuyện với anh. Anh ngồi thoải mái trong ghế bành và nhìn tôi vẻ dò hỏi.

Anh biết Pích-le rất rõ, vì cả hai đều đã chơi cho đội Cô-lô-nhơ năm mùa bóng rồi. Nô-vắc sống ở Cô-lô-nhơ, là chủ một trạm tiếp xăng. Có vợ và hai con, định còn chơi bóng ít ra là 5 năm nữa. Lương bổng khá, lại còn thêm thu nhập ở trạm tiếp xăng và tiệm giải khát cũng không phải là ít. Tất nhiên, ở nhà, anh ta có điện thoại riêng cũng như ở trạm xăng và tiệm giải khát: Nhưng các số điện thoại này đều không có gì giống với số mà Cuốc đã cung khai. Anh nói:

- Ông nói gì lạ! Ở Cô-lô-nhơ chúng tôi không thể có số điện thoại gồm 5 số. Thành phố chia ra các quận, tối thiểu thì điện thoại cũng phải có 6 số. Ngoài ra, ở mỗi phường lại có một ký hiệu riêng. Chẳng hạn, điện thoại nhà tôi là KF. 227.823, còn các số điện thoại ở trạm xăng, kho chứa và tiệm giải khát thì đều bắt đầu bằng các chữ ST.

- Tôi lại hỏi số xe của Nô-vắc, nhưng lần này cũng thất vọng. Nô-vắc bình tĩnh kể về Pích-le, nhưng những điều này tôi đều đã biết, họ không hẳn kết thân, chỉ gặp nhau khi đi tập và khi thi đấu. Hai người không bao giờ xích mích, cũng không gắn bó gì với nhau về công việc làm ăn. Con số 395-14 không có ý nghĩa gì với Éc-nét Nô-vắc cả.

Không còn cách gì hơn là phải tin vào lời anh ta! Buốc-đa, sau khi gặp bộ Bưu điện và Thông tin, cũng xác nhận rằng, ở tất cả các thành phố lớn của Tây Đức các số điện thoại bao giờ cũng nhiều số như vậy.

Tôi quyết định đến gặp các cầu thủ một lần nữa, nhưng chưa kịp rời phòng 201, thì Sê-di-vư đã gọi tôi trở lại. Ca-bi-sếch gọi điện về và đang ở đầu dây bên kia:

- Chuyện gì vậy? Mình vừa có mặt ở khách sạn mà cậu đã gọi rồi! Có gì mới không đấy!

- Có. - Anh trả lời ngắn gọn. - Nhưng tốt hơn hết là không nên nói qua điện thoại. Béc-na-sếch đã gọi điện báo rằng anh ta cùng “ba ngôi thánh thần” sẽ đến chỗ chúng ta. Sau khi anh ta đã dọa Gô-rắc và người chụp ảnh, hai người này đã kể được vài điều lý thú. Vậy nếu cậu xong việc ở đấy rồi thì trở về đây ngay.

Tôi gác máy.

Ở khách sạn không có việc gì cần nữa, và tôi trở về Cục. Ngay trước cửa, tôi chạm trán với cán bộ Viện kiểm sát.

- Anh tìm tôi chắc?

- Không. Tôi vừa ở chỗ thiếu tá Gô-mô-la để ký lệnh bắt một người mới nữa, người này vừa xuất hiện trong vụ của anh.

Thiếu tá và Ca-bi-sếch đang hỏi cung Gô-rắc. Trước mặt họ là một tập ảnh đặt trên bàn. Gô-mô-la nói với tôi:

- Cậu làm đúng, nhưng Béc-na-sếch còn đi trước cả cậu! Cậu thấy không, Gô-rắc và bạn anh ta không những e ngại riêng cậu mà thôi, vì thế họ đã định bụng ngậm miệng trước bất kỳ ai...

Béc-na-sếch chờ cho Gô-rắc xem xong những tấm ảnh chân dung của Vi-ne rồi hỏi:

- Anh có nhớ người này không, ông ta cũng có mặt ở Câu lạc bộ khiêu vũ chứ? Vào đúng cái hôm anh chụp ảnh cô em gái đi với Pích-le ấy.

Gô-rắc liền nhớ ra Vi-ne ngay: anh ta đã không thích Vi-ne ngay từ đầu, vì cứ thấy lão ngắm nghía Iếc-gi-na mãi.

- Tôi biết là lão ta phải tứa nước bọt ra mà thèm khát! Có gì là khó hiểu. Một cô gái xinh đẹp ở ngay cạnh một lão già hay chơi bời, túi đầy căng đô-la và đồng mác mà lại!

Vi-ne còn ngồi với một người nữa ở đó, mà Gô-rắc hình như có gặp ở đâu rồi. Dù rằng anh ta không thể nhớ là đã quen ở đâu, hoặc đã gặp ở đâu và khi nào.

Người chụp ảnh là Clô-u-sếch thì lại không lưu ý chuyện đó. Anh ta phải chụp trộm trong chỗ đông người, nên phải rất cảnh giác để không ai biết. Do đó, không thể lưu tâm đến chuyện gì khác.

Vậy ai là người ngồi cạnh Vi-ne?

Gô-rắc tả khá chi tiết về người lạ. Tuổi độ 50, hói đầu, mồm đầy răng vàng, tầm vóc trung bình, trông đậm người có một vết sẹo nhỏ gần môi. Nhưng anh ta không nhớ là mình đã biết người ấy trong trường hợp nào.

Thử tìm ảnh lưu trữ xem chăng? Ca-bi-sếch đề nghị mang ảnh những người có hình dạng giống như lời miêu tả trong số những người được lưu trữ ảnh ở cơ quan lại. Chỗ dễ nhận nhất là cái sẹo. Biết đâu người đi cùng Vi-ne ở câu lạc bộ là người đã từng bị cơ quan công an để ý?

Ca-bi-sếch gọi điện đến kho lưu trữ miêu tả tỉ mỉ con người có vết sẹo, mười phút sau một tập ảnh đã được gửi đến cho anh.

Chúng tôi đã gặp may: Gô-rắc nhận diện ra người lạ lẹ.

Thám ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản Thể dục thể thao - 1987 TVE-4U@Nhóm Tây Phong Lĩnh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vaxlap Phonprext

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.