Cái Chết Trên Chấm Phạt Đền

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 120 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
Chương 15

❊ ❊ ❊

Tôi để Sê-đi-vư ở phòng 201 để anh liên lạc với nhóm kỹ thuật xét nghiệm. Còn tôi và Ca-bi-sếch dẫn Cuốc về thẳng Cục.

Có thể, lương tâm anh ta không hoàn toàn trong sạch, nhưng bề ngoài không hề có chút biểu hiện gì, anh ta rất tự chủ, bình thản.

- Thế này là thế nào, các ngài? Tôi là công dân Cộng hòa Liên bang Đức, và các ngài không có quyền gì…

- Có quyền. - Tôi ngắt lời, và nói thêm - Sếp của ông, ngài Vi-ne đã bị giết ở trong phòng.

Trên mặt Cuốc hiện rõ vẻ kinh hãi. Mặt anh ta tái mét. Vài phút sau, anh ta mới đủ sức nói lên lời:

- Sao lại xảy ra chuyện đó được?

Tôi nhún vai:

- Ông nói được tiếng Tiệp chứ?

- Không. Nhưng ông chưa cho tôi biết rõ chuyện tôi cần hỏi!

- Ông chịu khó chờ, ông sẽ được xem ảnh. Tạm thời, ông hãy kể cho chúng tôi những gì ông biết…

- Không, tôi không biết, tôi không biết gì hết! Gần như đó là tiếng gào lên của một người bị chấn động thần kinh. Có thể thấy rõ là anh ta đã mất hết bình tĩnh. Nếu như không phải đang ngồi trên xe, hẳn anh ta đã vùng chạy. Và lúc đó, chắc phải dùng sức mới ghìm nổi anh ta lại.

- Từ sáng đến giờ tôi chưa hề trông thấy sếp của tôi!

- Chúng tôi không khẳng định rằng ông đã giết sếp của ông. Trong khách sạn, ông vắng mặt, ông đã rời khỏi đó khoảng sau chín giờ một chút, người coi ga-ra ô-tô đã nói thế. Nhưng, ngài Vi-ne đã gặp ai, cái chết của ông ấy cần cho ai?

Cuốc co người lại, cắn chặt hàm răng. Anh ta trả lời các câu hỏi rất rời rạc - chỉ lúc “có” lúc “không” mà thôi. Nhưng những tấm ảnh chụp được trong phòng, anh ta xem rất chăm chú và rất lâu. Sau đó, hai tay ôm lấy đầu, và anh ta ngồi yên như vậy cho dến khi tôi mời hút thuốc lá.

- Trời ơi, vậy mà sớm nay tôi còn ngồi ăn sáng bình yên với ông ta.

Cuốc, thư ký riêng và lái xe cho Vi-ne, đã tới Pra-ha với sếp của mình để nghiên cứu khả năng cung cấp bia Tiệp cho Cộng hòa Liên bang Đức. Chúng tôi đã cử Xmi-ran từ khách sạn đến ban giám đốc nhà máy bia Xmi-khốp và đang chờ anh về từng giây từng phút.

- Ông Vi-ne từ sáng đã cảm thấy khó chịu, - Cuốc nói - và sau khi ăn sáng, quãng chín giờ, tôi lấy xe để đi chỉnh phanh. Tôi đi ra ngoài thành phố và khi quay về, tôi dừng lại ở một hiệu ăn nhỏ ngoại ô Pra-ha ăn một đĩa thịt ninh, uống một vại bia. Sau đó về thẳng khách sạn. Tôi không hề biết gì về cái chết của ông Vi-ne. Tôi không thể tin nổi. Vậy các ông đã gửi điện báo về Phơ-răng-phua chưa?

Điện báo chúng tôi đã gửi đi. Và sau sau đó một lát, chúng tôi cũng xác định được rằng Cuốc quả thực có rẽ vào ăn ở một quán nhỏ khu ngoại ô Đây-vít - quán “Bình nước mát”. Đây là những bằng chứng rõ rệt về việc Cuốc không có mặt trong vụ giết Vi-ne. Thế thì ai đã đục lỗ thông phòng của họ xuống phòng Pích-le? Cần phải giục trung úy đội giám định báo cáo các kết quả điều tra của họ ngay.

Tôi ra hiệu cho cô thư ký, để cô đừng vội làm biên bản: phải giữ Cuốc lại lâu hơn chút nữa, cho đến khi nhận được kết quả giám định của tổ kỹ thuật.

Cuối cùng, các kết quả đã được mang đến.

- Ông có biết ông Pích-le không? - Tôi hỏi.

- Cầu thủ ở Cô-lô-nhơ chứ gì? - Cuốc ngẩng đầu lên rất nhanh - một trung phong xuất sắc…

- Ông có quen ông ta không?

- Không.

Đã đến lúc cần phải thông báo về những gì mà nhóm kỹ thuật viên của chúng tôi đã phát hiện được.

- Vậy ông và ông Vi-ne cần gì mà phải theo dõi Pích-le ở căn phòng ngay dưới chân ông, và hôm qua anh ta đã bị giết. Xung quanh ông, như vậy là có quá nhiều người bị giết.

Cuốc lại rút một điếu thuốc. Tay anh hơi run.

- Ông có rất nhiều điều đáng để nói cho chúng tôi biết, ông Cuốc ạ. Viện Kiểm sát của chúng tôi đã được phép của các cơ quan tương ứng bên Cộng hòa Liên bang Đức cho quyền giữ ông lại để điều tra…

- Các ông điên rồi. Tôi chẳng gây một tổn hại nhỏ nào cho ai cả. Và không biết gì hết. Các ông đang làm những việc trái pháp luật. Tôi báo trước cho các ông biết, rằng từ phút này trở đi, các ông sẽ không còn có thể nghe tôi cung khai bất cứ một điều gì hơn nữa. Các ông đừng quên rằng tôi là công dân của một nước khác.

Tôi ra lệnh dẫn Cuốc đi.

Gô-mô-la báo cho chúng tôi rằng, có tin từ Phơ-răng-phua chuyển về, theo tin đó thì các ông chủ của Vi-ne và Cuốc là những người có tín nhiệm, chưa bị một tai tiếng nào bao giờ.

Xmi-ran đưa ông giám đốc nhà máy bia Xmi-khốp đến.

- Ông Vi-ne chuẩn bị đem về Phơ-răng-phua bản dự thảo hợp đồng do chúng tôi dự thảo, để thông qua ban lãnh đạo Công ty. Khoảng hai tuần nữa, chúng tôi sẽ cùng đại diện của Công ty xuất khẩu Pra-ha bay sang đó ký hợp đồng. Hợp đồng này sẽ có lợi cả cho chúng ta, cả cho người Đức. Họ cần mua bia của Áo làm gì, nếu bia nhãn “Xta-rô-pra-men” của chúng ta rẻ hơn? Mà bia Tiệp lại có chất lượng cao hơn. Người Đức biết rõ điều đó...

Ông giám đốc nói thêm rằng Vi-ne và Cuốc hẹn sẽ đến nhà máy vào một giờ trưa. Ông không hiểu tại sao tới giờ vẫn không thấy họ đến. Tôi không trả lời câu hỏi ấy của ông.

- Đồng chí có nhớ, các ông Vi-ne và Cuốc đã tới nhà máy vào những ngày nào không? Đồng chí gặp họ vào khi nào?

- Vâng, - Ông lôi ngay một cuốn lịch trong cặp ra và giở giở từng tờ. - Vậy là, vào Thứ Hai tuần trước chúng tôi nhận được thông báo của họ. Họ tỏ ra quan tâm đến bia của chúng tôi và chuẩn bị sang trao đổi ký kết. Vào Thứ Sáu, họ đã đến gặp Ban giám đốc chúng tôi. Thứ Bảy, họ đến tìm hiểu về sản xuất ở nhà máy, sau đó chúng tôi chiêu đãi họ ăn trưa. Chủ Nhật họ mời lại chúng tôi đến “Các-lơ-tôn”, gồm tôi, đồng chí phó giám đốc và trưởng phòng kế hoạch. Ngày Thứ Hai, chúng tôi cùng chuẩn bị bản dự thảo hợp đồng, có mặt cả hai đại diện của Công ty xuất khẩu Pra-ha. Ngày Thứ Ba, quãng một giờ trưa, ông Vi-ne đến chỗ tôi, thông báo rằng nội dung bản hợp đồng dự thảo ông ta đã đánh điện về Phơ-răng-phua. Hôm Thứ Tư, chúng tôi không gặp nhau. Còn hôm nay, ông Vi-ne gọi điện, báo rằng khoảng một giờ sẽ qua chỗ chúng tôi để chào tạm biệt, vì ngày mai họ đã về nước. Nếu đồng chí còn cần thông báo chi tiết hơn, cần đến từng giờ chúng tôi đã làm gì, tôi cũng có thể cung cấp được. Vì tất cả mọi việc đều có ghi đầy đủ trong cuốn lịch của tôi.

- Cảm ơn đồng chí, chúng tôi chưa cần đến. Chỉ có điều, trong buổi sáng nay, đồng chí có nhớ, ông Vi-ne gọi điện cho đồng chí vào lúc mấy giờ không?

- Khi nào gọi điện à? Tôi đến làm việc lúc tám giờ. Tôi đã kịp uống cà-phê, xem qua báo chí rồi bắt đầu làm việc. Vậy là khoảng chín giờ, có thể là chín giờ mười lăm, thì nghe điện thoại. Nhưng, có chuyện gì xảy ra vậy? Tôi cũng chưa được rõ, tôi được mời đến đây làm gì?

- Tạm thời chúng tôi chưa thể nói gì cho đồng chí được, có điều là, cái hợp đồng ấy có lẽ không ký được đâu.

- Một tin hay ho nhỉ! Nếu vậy thì đây là một trò khiêu khích. Họ là ai? Bọn lừa đảo à, có phải thế không?

- Tốt hơn hết là đồng chí đừng vội quá băn khoăn về chuyện ấy. Và cũng đừng nói gì với các bạn đồng sự của mình. Chỉ vài ngày nữa, chúng tôi sẽ giải thích rõ. Còn điều này nữa. Đồng chí có thể cho chúng tôi mượn bản dự thảo hợp đồng được chứ?

Ông giám đốc ra về, đầy bối rối. Xmi-ran, người đưa ông giám đốc đến, có nói với tôi rằng, ông giám đốc đã có nói với một số người ở nhà máy về chuyện những người Đức đến mua bia này. Tất cả những ai đã gặp hai người Đức ấy đều có ấn tượng rằng họ là những thương gia đứng đắn. Theo nhận định chung, Vi-ne là người có hiểu biết về nghề bia. Tôi lại cử Xmi-ran trở lại nhà máy để anh kiểm tra lại mọi chuyện cho cẩn thận. Biết đâu có thể phát hiện được gì nữa. Ví dụ nếu như Vi-ne và Cuốc lại có quan hệ với ai ở đó? Hai người đến nhà máy bia hầu như hàng ngày, thế mà, như tôi nghĩ, việc chuẩn bị bản hợp đồng dự thảo lại kéo ra quá lâu. Làm gì cần phải lâu quá đến thế. Ngộ nhỡ, họ ngụy trang để hoạt động một việc gì khác ở đó?

Phòng khám nghiệm tử thi gọi điện đến. Những kết quả giám định y khoa, về sơ bộ đã chuẩn bị xong, có thể cho người đến lấy được. Nhưng tốt hơn là chúng tôi tự đến. Và chúng tôi mang theo Cuốc để có thể nhận diện người bị giết.

Tôi ngồi đằng trước, cạnh người lái, Cuốc ngồi ghế sau giữa hai cộng sự của tôi. Anh ta nhìn ra cửa xe, và hoàn toàn trở lại bình tĩnh. Hoặc đấy là giả vờ, hoặc cũng có thể, như thiếu tá nói, chúng ta đang chỉ tay lên trời hú họa, chưa thể biết được. Nếu như Cuốc không có một chút liên quan gì đến cái chết của Vi-ne và Pích-le thì sao? Chẳng lẽ lại không? Chẳng lẽ Cuốc, người ở cùng phòng với Vi-ne, lại không thể biết là ông ta làm gì? Những việc như thế đâu có thể giấu được?

Xác Vi-ne được đặt làm trên một chiếc bàn kim loại phủ một mảnh vải trải giường. Tôi đẩy Cuốc lên trước. Anh ta mạnh bạo đến thẳng bàn và nhìn vào mặt người chết. Sau đó, anh ta qua lại tôi, mặt xanh tái:

- Vâng, đây đúng là ông Vi-ne.

Bác sỹ khám nghiệm xác Vi-ne đã ngừng tay khi thấy chúng tôi đến, báo cho chúng tôi những kết quả sơ bộ. Vi-ne bị bắn chết bằng súng lục nòng 7,65 mi-li-mét, trong khoảng cách không quá hai mét. Ông ta chết ngay. Thời gian bị giết: từ mười giờ rưỡi đến mười một giờ. Đường đi của viên đạn xuyên từ sườn qua tim và chạm vào xương bả vai, do đó loại trừ khả năng tự sát. Thủ phạm đã lột quần áo người bị giết, xé rách bộ com-plê, áo sơ mi, cắt mặt giày, sau đó xem xét nạn nhân rất cẩn thận, hắn tìm kiếm cái gì đó ở cả dưới nách và vùng bẹn. Có những vệt xước trên thân thể chứng tỏ điều đó. Tên giết người không phải là kẻ ngù ngờ, vì hắn lục soát tất cả những chỗ mà một kẻ ít kinh nghiệm không đời nào nghĩ đến. Và cả phương thức hắn bới lộn, lật trái ruột đệm giường và đi-văng ra, đã khẳng định rằng kẻ hành động là một “chuyên gia”. Hắn ta tìm thấy vật hắn định tìm không?

Các bác sỹ và giám định viên kỹ thuật hứa rằng đến chiều họ sẽ trình bày một bản báo cáo chi tiết.

Thám ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản Thể dục thể thao - 1987 TVE-4U@Nhóm Tây Phong Lĩnh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vaxlap Phonprext

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.