Cái chết trên chấm phạt đền

Cái Chết Trên Chấm Phạt Đền

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 69 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
Chương 1

❊ ❊ ❊

Thành phố đã qua mùa đông. Hầu như không ai còn mặc áo lông thú hay bành tô, trong các quầy bán hoa đã thấy bày bán những bông hoa xuyên tuyết đầu tiên, được đưa từ ven núi An-pơ về.

Ngôi nhà ở giữa thành phố, có dáng gợi nhớ một ngôi nhà kính trồng hoa khổng lồ, xây toàn bằng kính và bê tông. Cả hai mươi hai tầng gác đều sáng đèn. Một ngôi nhà lớn, rất hiện đại, được xây dựng trên một bãi đổ nát - dấu tích của những trận ném bom ngày trước, ra vẻ một biểu hiện rõ nét cho sự phát triển kinh tế sau chiến tranh. Một ngày cuối tháng Giêng, trên tầng thứ bảy của tòa nhà, trong một phòng làm việc ở sát góc tường sau những cánh cửa dày cộp, cách âm rất tốt, có hai người đàn ông đang ngồi. Đã khoảng chín giờ sáng, nhưng cửa sổ vẫn che mành xếp nếp. Ánh nắng ít khi lọt được vào đây, nên căn phòng chìm trong cảnh nửa tối nửa sáng, chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn hắt lên.

- Phải đi Pra-ha ngay thôi!

Người được giao phó việc đó vụt ngẩng đầu lên.

- Nhưng anh không phải đi một mình đâu. Ở Cô-lô-nhơ sẽ có một người dẫn đường tới gặp anh. Hắn sẽ là thư ký riêng và lái xe cho anh. Tên hắn là Phơ-ri-đrích Cuốc, tuy người không được bình tĩnh lắm, khi gặp chuyện cũng dễ bối rối, nhưng được cái thạo việc. Anh sẽ đóng vai một thương gia lớn, chuyên kinh doanh bia. Tôi tin rằng anh sẽ làm trọn việc này vì anh quen làm việc không gây ồn ào, mà lần này lại không phải có chút tính toán nào liều lĩnh cả. Hơn nữa, anh lại rất thông thạo Pra-ha.

Người vừa nói đứng dậy và chậm rãi tiến đến một két sắt:

- Còn đây là việc cuối cùng cần nói với anh. Trong két này có một ngân phiếu đề tên anh, trị giá 20 ngàn đô-la.

Người được giao nhiệm vụ im lặng cúi xuống tập ảnh cùng một tập tài liệu đánh máy do cấp trên của mình vừa rút từ trong két ra và ném lên bàn. Ông ta xem xét một lúc, rồi lại ngẩng đầu lên.

- Sao nữa?

- Anh và Phơ-ri-đrích hãy tự giải quyết lấy mọi chuyện. Đó là việc của anh. Anh biết rõ tôi đang nói về việc gì, và việc ấy cần cho ai. Sau ba tuần nữa, mọi thứ sẽ phải có ở trên bàn tôi. Nhưng anh hãy liệu, - tên sếp hơi cao giọng - các anh chỉ được phép làm việc cho riêng chúng tôi thôi…

Người được mời đến ngước nhìn lên sếp của hắn:

- Nhưng thưa ngài đại tá…

- Tôi hiểu, nhưng tôi vẫn cứ phải dặn thế. Và còn Cuốc, hắn thạo kỹ thuật lắm đấy, trong lĩnh vực đó, anh có thể hoàn toàn tin cậy ở hắn. Từ ngày hôm qua, hắn đã theo dõi sát Pích-le rồi đấy. Còn cần hỏi gì không?

Ngày Thứ Tư ấy bắt đầu không có gì đáng kể. Tôi ngủ dậy muộn. Mặt trời chiếu thẳng vào mắt. Phải nheo mắt lại, và phút đầu tiên, tôi không định thần được là mình đang ở đâu. Theo thói quen, tôi chìa tay với sang chiếc bàn con ở cạnh giường và tìm đồng hồ. Đã chín giờ! Phải dậy đi tắm ngay, rồi mặc quần áo tức khắc, dù tôi biết là đằng nào mình cũng đã muộn. Vì thế, sờ lên cằm một cách máy móc, tôi quyết định: tốt hơn hết là cứ goi điện và thú nhận thẳng thắn là mình ngủ quên:

Đầu dây bên kia Bo-rơ-giếch cầm ống nghe.

- Tôi nghe đây!

- Cậu hiểu cho, hôm qua mình đi xem chiếu bóng với Ma-ri-a, rồi sau đó ngồi lại với nhau… Không biết Gô-mô-la có nói gì về chuyện mình mất tăm cho tới tận giờ không? Có làm sao không?

- Cậu nghe đây, - giọng Bo-rơ-giếch trả lời bình tĩnh - ổn cả thôi. Cuộc họp ở chỗ thiếu tá được ấn định lúc mười giờ kia, bây giờ thì đang còn lặng như tờ. Cậu cứ việc kiếm cái gì cho vào bụng đi đã, còn kịp chán, một tiếng nữa cơ mà!

Tôi gác máy nói, vươn vai và vào phòng tắm hương sen. Sau đó mở tốc độ “gài số ba”, ăn sáng thật nhanh, cạo râu và đúng mười giờ, bước vào phòng làm việc của thiếu tá Gô-mô-la.

Mọi việc vẫn bình thường, Thượng úy Bo-rơ-giếch Giắc từ nay tới tận mười hai giờ đêm hôm thứ Bảy phải sẵn sàng chỉ huy nhóm dự bị. Sau đó đến phiên tôi, thượng úy I-ô-giép Pha-tốt-xka. Chỉ đáng tiếc là lại mất toi tối thứ Bảy!

Cuộc họp kết thúc lúc mười một giờ.

Một tiếng đồng hồ sau, Gô-mô-la lại gọi tôi. Trong hành lang tôi gặp Ca-bi-sếch. Anh nháy mắt:

- Này cậu đừng quên, hôm nay nhé…

- Tất nhiên rồi, có trận đá bóng. Cậu đừng đi một mình, rủ mình với nhé. Tất nhiên mai phải làm báo cáo, nhưng mình đã mang hết giấy tờ về nhà để buổi tối bọn mình sẽ cùng làm ở nhà mình, được chứ?

Thiếu tá Gô-mô-la mời tôi hút thuốc:

- Thế nào, việc ở khu Vư-xô-tra-nư đến đâu rồi?

- Chúng tôi đã kiểm tra cẩn thận. Có vẻ như là tình huống ngẫu nhiên. Chúng tôi đã đặt xuống đó một tờ giấy khác, và căn cứ theo lớp bụi phủ, trang giấy kia đã nằm dưới tủ khoảng ba-bốn ngày. Nó được phát hiện vào hôm Thứ Năm, vậy là nó rơi xuống đó từ Thứ Hai, và cũng có thể, từ Thứ Bẩy trước. Ngày Chủ Nhật thì không có ai trong phòng thí nghiệm cả, còn hôm Thứ Bẩy thì mọi tài liệu do kỹ sư Đa-vi-đếch thu dọn và khóa tủ. Trong tài liệu, có bốn mươi bẩy trang, một số bản vẽ và sơ đồ. Cả sáu người đều khẳng định rằng không một ai trong số họ đánh rơi mất một trang nào cả…

Một việc kể cũng lạ. Hai năm trước, kỹ sư Đa-vi-đếch, cán bộ của Viện nghiên cứu khoa học Giao thông chuyên về ô-tô đã có một phát minh thay đổi về cơ bản kỹ thuật chế tạo ắc-quy. Dầu tôi không phải là nhà kỹ thuật hay nhà hóa học, nhưng tôi cũng hiểu rằng đó là phát minh có tầm cỡ thế giới: nó làm cho việc sản xuất các ắc-quy bọc kín rẻ đi rất nhiều, và không cần thiết phải tiêu phí thêm những chất điện phân nữa, mà thời hạn sử dụng lại tăng lên nhiều lần, và cái chính là điện dung tăng lên rất lớn. Chỉ cần hình dung tình cảnh mùa đông, phải lái xe trong điều kiện bu-gi đánh tia lửa điện quá yếu là đủ thấy ngay!

Kỹ sư Đa-vi-đếch được nhận bằng sáng chế. Cùng với năm chuyên gia nữa, ông được phân công một nhiệm vụ do Nhà nước giao: nghiên cứu kỹ thuật sản xuất loại ắc-quy đó trong công nghiệp. Họ thử nghiệm, kiểm tra, rồi sau đó, một xí nghiệp có quy mô nhỏ bắt đầu được thiết lập để sản xuất thử. Sang năm, loại ắc-quy này sẽ được đưa ra thị trường thế giới. Theo tính toán sơ bộ, loại ắc-quy này không những rất được ưa chuộng trong nước, mà ở bên ngoài, đúng như mọi người mong đợi, cũng gây một tiếng vang không nhỏ.

Việc nghiên cứu đã đưa vào nhóm Đa-vi-đếch những chuyên gia giỏi nhất. Tất nhiên, trước khi hoàn thành công việc này, người ta không công bố phát minh trên, nhưng ở ngoài hành lang, đã bắt đầu xì xào rằng, trong các phòng thí nghiệm MS-4 và MS-5 đang tiến hành một công trình gì đó quan trọng. Cuối cùng thì nhóm Đa-vi-đếch luôn phải giữ gìn, cảnh giác, thật rất phiền hà, và bí mật có thể không sao giữ nổi! Giám đốc Viện nghiên cứu cùng những người có thẩm quyền phải liên hệ với cấp lãnh đạo cao hơn, và trong phòng thí nghiệm MS-4 xuất hiện một két sắt không cháy để đựng tài liệu, đồng thời họ cũng báo cáo cho cơ quan an ninh biết về chuyện cơ quan đang cất giữ tài liệu mật.

Tất cả tưởng đã yên ổn. Nào ngờ, hôm kia, trưởng công an khu vực được báo cáo: hai tuần trước đây, người ta bỗng phát hiện ra rằng trong hồ sơ tài liệu thiếu mất trang 33. Sau khi tìm tòi hết cách, họ thấy tờ giấy rơi ở dưới gầm cái tủ lớn. Trang 33 đó lại chẳng có gì đặc biệt: nó chỉ bao gồm một đoạn miêu tả các vỏ của ắc-quy. Bản thân trang giấy ấy không có giá trị gì đáng kể.

Trưởng khu công an đề nghị phải hỏi cung tất cả những ai có liên quan đến tài liệu. Các chuyên gia hình sự đến xem xét két sắt. Không có thấy một dấu vết gì đặc biệt ngoài cái trang giấy rơi dưới gầm tủ kia bao phủ một lớp bụi mỏng. Cả sáu người trong nhóm Đa-vi-đếch đều cam đoan là không một ai sơ suất đánh rơi giấy đó được.

Một tuần trước đây, công việc được chuyển giao đến chỗ chúng tôi và thế là thiếu tá Gô-mô-la giao nó cho tôi.

Không thể nói rằng tôi phấn khởi lắm với nhiệm vụ! Vì tất cả những việc gì có thể làm, thì anh em của cơ quan điều tra hình sự thành phố đã làm hết cả. Họ đã lần tìm đến từng kẽ nhỏ, y như những con chuột cống.

Bây giờ bắt đầu phải kiểm tra lại tất cả những ai có liên quan đến phát minh này. Sáu chuyên gia trong nhóm, cộng thêm với khoảng năm trăm người, dù chỉ là nghe hóng, những cũng có biết chuyện họ đang làm. Một công việc vất vả. Lại phải đi tìm hiểu họ hàng của cả sáu người đó. Mà công việc ấy chỉ giao cho nhóm chúng tôi. Cả nhóm làm quần quật mà chưa có kết quả gì.

Có ba chìa khóa để mở két sắt. Một, do kỹ sư Đa-vi-đếch nhóm trưởng giữ, một do kỹ sư Các-lích, nhóm phó giữ, còn cái thứ ba thì cất trong tủ sắt của giám đốc Viện. Cả ba người đều nói rằng không một người lạ nào được quyền sờ đến chìa khóa, và mỗi lần lấy tài liệu ra khỏi két, đều có hai người cùng chứng kiến. Cả nhóm đã làm việc ăn ý từ hai năm nay, họ biết nhau không những ở Viện, mà còn là bạn của gia đình nhau. Vào hôm Thứ Bẩy, khi cái trang giấy quái quỷ kia theo dự đoán là bị rơi ra khỏi tập tài liệu, thì cả nhóm đang đến nhà tiến sĩ Páp-lích. Tiến sĩ là một nhà chế tạo ô-tô tên tuổi, tác giả cuốn sách “Những điều cơ bản về giao thông đường bộ”, hôm ấy kỷ niệm lần thứ năm mươi ngày sinh của ông. Trong một biệt thự nhỏ của ông ở đường Xpô-gi-lô-xô, tụ tập khoảng mười lăm người.

Tôi đặc biệt lưu tâm đến ngày lễ sinh nhật ấy:

- Có thể vì các đồng chí vội vã đến dự sinh nhật mà để trang giấy rơi ra được không? Hoặc ngay ở phòng thí nghiệm đã chúc mừng nhau bằng cách chạm cốc, rồi do hơi men mà không để ý đã để rơi mất?

Không thể có, Páp-lích hôm ấy nghỉ ở nhà để giúp vợ làm bánh xan-đuých và ra cửa hàng mua rượu với đồ nhắm. Đa-vi-đếch và Các-lích thì mang chìa khóa theo người. Và suốt trong đêm họ vui chơi chè chén ở vi-la của Páp-lích, chìa khóa vẫn ở nguyên trong túi họ.

- Thế nhỡ có một ai, trong lúc vui lấy trộm chìa khóa và lén về Viện một chốc không?

Điều này cũng không thể xẩy ra. Đa-vi-đếch buộc chìa khóa vào cùng một chùm với các chìa khác của mình. Còn Các-lích thì để trong một ngăn ví. Ngoài ra, tự tiện vào Viện là không được phép, tôi đã thử và thấy việc bảo vệ ở đó khá nghiêm mật. Ban đêm, người cảnh vệ có chó bec-giê giúp, vẫn đi tuần tiễu khắp các mục tiêu cần bảo vệ kỹ.

Trong lúc tôi trình bày các chi tiết và rút ra kết luận, thiếu tá Gô-mô-la chỉ máy móc gật đầu. Tôi im lặng, và trong phòng hoàn toàn lặng phắc.

- Kỹ sư Đa-vi-đếch nhận được bao nhiêu tiền thưởng do phát minh trên, và nếu hoàn thành công trình, thì cả những người cùng nhóm sẽ được bao nhiêu?

- Đa-vi-đếch được tặng Huân chương lao động và một chiếc ô-tô. Còn cả nhóm sau khi hoàn thành sẽ được một khoản tiền thưởng rất hậu. Vài ngày nữa sẽ kết thúc việc thử ắc-quy, nhưng cả nhóm đã được trích trước tiền thưởng là nửa triệu cua-ron. Tất nhiên, ở đây là gộp cả tiền thưởng Ban giám đốc Viện và những công nhân tay nghề cao đã chế thử thành công bộ khuôn mẫu mới và những ắc-quy kiểu mới, nhưng riêng nhóm Đa-vi-đếch được nhận nhiều nhất - khoảng một nửa số tiền.

- Quả là tiền thưởng rất cao! Tóm lại, cậu kết luận rằng việc rơi trang giấy chỉ còn là một hiện tượng tình cờ. Và không một ai trong số họ chuyển đi đâu cả…

Và thiếu tá phẩy tay ra phía cửa sổ mở.

- Tôi chỉ mới so sánh các dữ kiện. Không ai trong số họ có một vết đen nào. Trong Viện và trong Bộ, họ là những chuyên gia giỏi nhất. Tất cả: Đa-vi-đếch, Các-lích, Páp-lích, Ku-lít, Nô-vắc và Ác-nô-xtơ đều có cuộc sống rất đầy đủ, nhà ở của họ rất sang và trừ Ku-lít ra, tất cả số còn lại đều có ô-tô riêng. Tháng Tám tới, họ cùng gia đình chuẩn bị đi ra biển nghỉ mát.

Biết làm sao bây giờ? Đầu tiên là anh em ở khu phố Vư-xô-tra-nư bắt tay vào việc, sau đó là các chuyên viên Phòng điều tra hình sự thành phố quần mất bốn ngày liền, cuối cùng là nhóm chúng tôi cũng mất vào đấy cả một tuần. Không nên để Đa-vi-đếch phải ngừng trệ công việc quá lâu. Quả thực, đây chỉ là một chuyện tình cờ!

- Khi nào cậu cho tôi bản báo cáo?

- Trưa mai ạ. Đến tối nay tôi sẽ thảo xong, sớm mai tôi còn đi sang Viện và thông báo để họ trở lại làm việc bình thường đã.

Thám ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản Thể dục thể thao - 1987 TVE-4U@Nhóm Tây Phong Lĩnh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vaxlap Phonprext

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.