Cái Chết Trên Chấm Phạt Đền

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
Chương 4

❊ ❊ ❊

Thượng úy Béc-na-sếch chờ tôi ở phòng số 201. Tôi và anh ta đã quen nhau từ lâu, thậm chí mấy năm liền còn học cùng nhau ở khoa luật.

- Pê-pích, rất vui mừng lại được gặp cậu… - Và anh kể nhanh chóng tất cả những gì anh đã biết.

Ở bệnh viện, người ra đã xác nhận trường hợp chết lâm sàng  của Phơ-răng Pích-le. Các bác sĩ đã làm tất cả mọi cách để cứu sống anh ta, nhưng vô ích. Pích-le hoàn toàn không còn tỉnh lại được nữa.

Cơ thể của anh ta bắt đầu xám xanh, các cơ mặt bị cứng đơ - tất cả các hiện tượng đó không hề giống với triệu chứng lâm sàng chấn thương não hay bị xô đập nội tạng. Họ đã quyết định đưa xác anh ta đi giám định pháp y. Trước tiên bác sĩ riêng của đội bóng Cộng hòa Liên bang Đức là Ghi-xman phản đối, nhưng khi nghe các bác sĩ ở bệnh viện tường trình lại hiện trạng của người chết, và giả định rằng Pích-le bị đầu độc, thì ông ta đồng ý cho mổ tử thi.

Sự nghi ngờ đã được xác nhận: Pích-le chết vì bị đầu độc, một chất độc chưa rõ là gì nhưng hình như được rút ra từ một sinh vật sống nào đó. Vài phút sau, các bác sĩ giám định phát hiện ra rằng chất độc đã vào cơ thể Pích-le qua một vết đâm xước rất nhỏ ở ngón chân phải. Họ đã báo cáo lại đầy đủ chứng cớ với cơ quan cảnh sát hình sự.

Khi Béc-na-sếch đến bệnh viện, những kết quả đầu tiên của việc khám nghiệm đã được thông báo. Phần kết luận được ghi như sau: “Pích-le bị một vật gì nhọn đâm vào chân, có thể là một chiếc kim tiêm có chất độc, và khi máu chảy ra thì có khoảng ba mi-li-gam chất độc này loang ra, hòa tan vào máu. Cơ thể khỏe mạnh, đã được rèn luyện nhiều của một cầu thủ làm cho nạn nhân còn sức chống chọi với độc tố, nhưng khi chất độc vào đến tim thì tim bị cứng lại, không co bóp được nữa, do đó dẫn đến cái chết”. Cứu sống Pích-le là việc vô ích, không có cách gì làm được.

Bác sĩ Ghi-xman choáng váng như đang ở trong một trạng thái suy nhược thần kinh vì cái chết của Pích-le và Béc-na-sếch đã đi cùng ông đến bệnh viện. Ở đó, người ta đặt Ghi-xman vào phòng tĩnh, nghỉ một lúc để cho ông bình tâm và lại sức.

Chỉ khi tới bệnh viện, Béc-na-sếch mới sực nhớ ra rằng quần áo của Pích-le cũng còn để ở bệnh viện và anh ra lệnh lập tức đưa lên cho anh xem. Sau đó anh bắt đầu việc hỏi cung các cầu thủ trong đội, và kết quả có lộ ra một vài điểm đáng ngờ.

Thủ môn E-véc và hậu vệ Lan-ghê nhớ lại, là trước trận đấu Pích-le tỏ ra nôn nóng, đứng ngồi không yên, không nói chuyện với một ai, sắc mặt anh ta cau có. Trước khi ra sân, huấn luyện viên Hô-li-de bước vào phòng thay quần áo và đề nghị mọi người đi giày cho nhanh. Chỉ năm phút nữa, trận đấu đã bắt đầu rồi. Và đúng lúc đấy, thấy Pích-le chửi thề ầm lên - thằng xỏ lá nào đùa dai lại nhét vào mũi giày anh ta một chiếc kim găm thế này!

Pích-le lôi chiếc kim nhọn ra và ném vào Lan-ghê, người thường hay thích những trò nghịch tinh. Lan-ghê bèn vặc lại Pích-le, rằng mình không hề biết gì chuyện đó, hai bên cãi nhau, và huấn luyện viên phải can ngăn, vì đã đến lúc phải ra sân khởi động.

Lan-ghê không sờ gì vào chiếc kim găm. Chiếc kim đập vào áo Lan-ghê ở đằng đuôi rồi rơi xuống, và chẳng ai có thì giờ để ý tìm nó làm gì nữa.

Béc-na-sếch bèn cử mấy người mang theo nam châm và dụng cụ cần thiết đến ngay sân vận động, ra lệnh phải tìm bằng được cái kim rơi ấy. Sau nửa tiếng, chiếc kim đã được mang về. Bây giờ kim đã được đưa vào phòng xét nghiệm chất độc, và chúng tôi chờ kết quả từng phút một. Cũng ở phòng xét nghiệm còn có đôi giày đá bóng của Pích-le, bộ quần áo mặc ra sân, đôi tất, và bộ quần áo tập luyện. Lan-ghê đã gặp may! Nếu như Pích-le cầm cái kim găm trên tay và cào vào người Lan-ghê bằng cái đầu nhọn của nó thì hẳn là anh ta đã nguy rồi!

Chiếc kim tẩm thuốc độc nằm ngay trong mũi chiếc giày đá bóng!

Béc-na-sếch dẫn tôi đến phòng 206 gặp bác sĩ Ghi-xman. Qua cơn choáng, bác sĩ bắt đầu kể lại cho tôi những gì ông đã chứng kiến trên chiếc xe cấp cứ từ sân vận động đưa Pích-le đến bệnh viện.

- Tôi khó mà có thể kể tường tận đúng từng câu từng chữ được, vì lúc ấy tôi rất bối rối và nóng nảy, và cho tới bây giờ cũng vẫn chưa hoàn hồn. Khi tôi thấy rõ rằng Phơ-răng Pích-le không còn một dấu hiệu gì tỏ ra sẽ sống được nữa, tôi quyết định tiêm cho anh một mũi moóc-phin. Phơ-răng chỉ mở mắt được độ một phút và nói, đại khái như sau: “Bác sĩ, tôi nhờ ông giữ hộ cái áo vét”. Khi tôi hỏi cái áo nào, thì hình như anh không nghe thấy, vì không thấy trả lời lại gì. Sau đó anh nói thêm: “Ông làm ơn mang về cho ông nhạc tôi, đưa cả những gì tôi mua được…” Tôi có cảm giác mình sắp điên. Phơ-răng lại nhắm mắt, và tôi nghiêng người ghé xuống sát môi anh ta. Anh lẩm bẩm cái gì đó về chuyện tiền nong, ắc-quy. Nếu tôi nghe không nhầm thì đúng là từ cuối cùng anh ta nhắc tới là “ắc-quy”. Phơ-răng Pích-le là con rể của ngài Ốp-pen-hai-mơ và rất lưu tâm đến việc lập nhà máy sản xuất ô-tô.

Kiểm tra viên đến, và tôi cùng ông thảo luận vấn đề xem xét các phòng ở cũng như đồ đạc cá nhân của các cầu thủ.

Tất nhiên, chúng tôi không hy vọng gì nhiều lắm ở các thủ tục khám xét đó, vì thủ phạm đã có đủ thì giờ để hủy đi, hoặc vứt đi tất cả mọi tang vật. bác sĩ Ghi-xman còn tự mình đề nghị chúng tôi đến khám hòm “đồ nghề” của ông: chiếc va-li con của bác sĩ. Trong đó không có vật gì đáng để chúng tôi phải chú ý.

Mười một giờ rưỡi, người ta mang các vật dụng của Pích-le từ phòng thí nghiệm về chỗ tôi. Tất nhiên chúng tôi quan tâm hơn cả đến đôi giầy ra sân bóng. Giầy của Pích-le thuộc loại tuyệt hảo, với ba đường sọc trắng - nhãn hiệu của hãng “A-di-das”. Nhân viên phòng thí nghiệm đưa cho tôi chiếc đèn pin nhỏ, tháo hàng đinh bằng a-lu-mi-ni-um ra, đặt một chiếc gương nhỏ áp vào gót giày. Tôi soi đèn pin vào trong.

- Đôi giầy còn rất mới, không hề thấy một vết bùn hay mồ hôi trên đó. Nhưng hãy nhìn thật kỹ và đồng chí sẽ thấy một vệt đen. Chiếc đinh ghim đã được găm chặt ở mũi giầy phía đầu ngón chân cái, găm thật chắc, sao cho người đi giầy chắc chắn phải bị đâm thủng vào chân! Như vậy là khả năng tự sát có thể loại trừ. Có lẽ, nên đưa đôi giầy cho các cầu thủ xem chăng? Tôi đề nghị Béc-na-sếch làm việc đó. Khi tất cả các cầu thủ biết chuyện gì đã xảy ra, và cái chính là xảy ra như thế nào, thì có thể sẽ có người sẽ nhớ ra một vài chi tiết nào đó có thể có ích cho chúng ta

Lát sau, một kỹ sư phòng xét nghiệm đã trình bày lại và cho các cầu thủ Tây Đức xem tang vật để thấy rõ Pích-le bị giết như thế nào. Các cầu thủ đứng thành vòng bán nguyệt, nhiều người còn mặc pi-gia-ma. Trong khi kỹ sư chỉ cho họ thấy chất độc ở đâu trong giầy, Béc-na-sếch đã kịp thì thầm vào tai tôi đôi lời về từng người trong số họ. Sau đó chúng tôi trở về phòng riêng dùng làm “bản doanh” của cả nhóm.

- Còn với những đồ đạc khác của Pích-le thì xử trí ra sao? Trong chiếc áo vét có tìm được gì không?

- Không, một nhóm đặc biệt đã khám xét phòng 216 nhưng không phát hiện được gì khả nghi. Tất nhiên, các đồ đạc của Pích-le đều đã được đưa qua phòng xét nghiệm và được xem xét cẩn thận. Đôi giầy vải đi trong nhà, bộ quần áo, những thứ trong va-li, một con gấu to và một bình hoa bằng pha lê.

- Một con gấu?

- Vâng, Pích-le mua vào buổi sáng, làm quà cho con gái. Con gấu lớn chiều cao đến một mét. Đây là tất cả những gì ta biết được. Biên bản đang làm ở phòng bên - phòng 203. Kết quả giám định sẽ được gửi ngay cho anh. Bây giờ, tôi cho rằng chúng ta nên gặp thủ môn, anh ta sống cùng với Pích-le cùng một phòng. Đây không phải cái chết do bị giết thông thường, buộc cơ quan an ninh có thẩm quyền phải bận tâm đên một điều, mà không biết đằng sau đó còn ẩn giấu điều gì nữa đây?

- Mình cũng chưa biết được rành rẽ, Va-sếch ạ. Lời nói cuối cùng mà Pích-le thốt ra là “ắc-quy”. Chúng mình cũng đang bận vào một chuyện “ắc-quy” Vấn đề là ở ta, trong lĩnh vực đó có một phát minh ở tầm cỡ thế giới. Do đó có dự nghi ngờ là có kẻ quan tâm đến việc sao chụp lại các tài liệu và bản vẽ, cũng có thể là Pích-le…

Béc-na-xếch chưa nói xong thì ở phòng xét nghiệm đã cho người mang biên bản xét nghiệm đồ vật đến. Không phát hiện được gì khả nghi thêm, chỉ có một chi tiết - đó là chiếc áo vét xanh của Pích-le đã bị cắt mất một chiếc khuy giữa.

Thám ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản Thể dục thể thao - 1987 TVE-4U@Nhóm Tây Phong Lĩnh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vaxlap Phonprext

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.