Chúng tôi về khách sạn. Nhóm kỹ thuật viên tiếp tục làm việc trong phòng của Vi-ne và Cuốc. Trung úy mở nắp va-li con và tôi nhìn vào trong. Phía trên là ba áo sơ-mi ni-lông bọc giấy nhựa trong. Dưới đó là áo mưa màu xanh sẫm. Sau đó kỹ sư lật nắp va-li thứ hai, và tôi nhìn thấy một thiết bị ra-đi-ô. Ở giữa, có một màn ảnh nhỏ, giống như màn ảnh mà các kỹ thuật viên đã chỉ cho tôi xem.
Trung úy trình bày cho tôi mọi việc trong khoảng mười lăm phút. Anh giải thích cho tôi rằng đây là một “đồ chơi” kiểu Mỹ, được sản xuất riêng cho CIA, và các nhân viên của nó chỉ được trang bị khi thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt quan trọng. Chúng ta không có thiết bị này. Chỉ cần có bốn dây dẫn điện nhỏ, - anh chỉ cho tôi thấy - làm thành một đường cáp, rồi nối hai đầu dây trong số đó vào ca-mê-ra - hình dáng nó như một cái đĩa, có kích thước bằng một chiếc gương soi bỏ túi - chỉ như thế là có đủ một thiết bị vô tuyến truyền hình tuyệt vời. Trong va-li còn có một vài thiết bị mi-crô và tăng âm rất bé, kèm theo năm chiếc pin bé xíu nhưng rất mạnh. Với thiết bị mi-crô tí hon này có thể nghe trộm được tiếng nói trong phạm vi 200 mét! Nếu dán chiếc mi-crô áp xuống mặt dưới chiếc bàn ở phòng bên (mà kích thước của nó chỉ bằng một đồng xu) thì có thể nghe được những gì mọi người nói trong bán kính mười mét, rõ mồn một!
- Các anh lẽ ra phải tìm thấy ca-mê-ra thu hình trong phòng Pích-le từ hôm qua mới phải!
- Chắc hẳn là phải có. Nhưng ai nghĩ đến việc tìm nó trên trần nhà kia chứ? Chúng tôi đã kiểm soát rất cẩn thận tủ và đồ đạc của người bị giết. Tất nhiên, có xem xét kỹ lưỡng mọi thứ còn lại xung quanh, thậm chí ở bên ngoài cửa sổ nữa, nhưng làm như một bầy ruồi mà bò lên trần nhà, thì quả là chưa nghĩ đến.
- Các anh đừng bắt tôi phải sốt ruột lâu quá. Các anh có tìm thấy chiếc khuy áo ở phòng Vi-ne không?
- Không. Chúng tôi đã lục lọi khắp chốn, sử dụng cả những thiết bị phát tia hồng ngoại và tử ngoại không bỏ qua một xăng-ti-mét nào, nhưng chiếc khuy áo vẫn không tìm thấy đâu cả.
Trông vẻ mặt của trung úy thật phiền muộn!
Hỏng việc mất rồi. Tên tội phạm tự biết rõ hắn cần gì, và hắn đã tìm thấy vật ấy, chính vì thế mà hắn phải lục soát, tìm kiếm khắp phòng Vi-ne và phải giết ông ta.
- Thêm một chi tiết nữa. Trên chiếc quần của Cuốc phát hiện thấy vết vôi tường. Chắc chắn là hắn ta đã đục lỗ ở sàn nhà, để thả dây dẫn xuống phòng dưới. Chúng tôi sẽ cố làm sáng tỏ đâu vào đấy cả. Có thể mời Cuốc đến để kiểm nghiệm...
- Rất cảm ơn. Các anh hãy đi ăn chiều, sau đó lại trở lại đây. Còn bây giờ, các anh hãy mở cái thiết bị kia để xem nó hoạt động thế nào. - Tôi chỉ vào va-li.
Trung úy chỉ cho tôi xem một chiếc chìa khóa.
- Rất vừa ổ khóa phòng Pích-le đấy!
Đây là một chiếc chìa khóa vạn năng - Đúng là mơ ước của những kẻ đi mở khóa trộm! Chỉ một chiếc chìa khóa đó đủ mở được hai mươi bảy loại ổ khóa cửa khác nhau!
- Chìa khóa này cũng thấy trong va-li?
- Tất nhiên rồi!
Không cần phải nói gì thêm. Với tất cả những thứ được trang bị này, đây phải là những con “Át chủ bài” của các cơ quan tình báo đến hoạt động ở nước chúng tôi. Và chúng tôi hiểu tại sao ở phòng xét nghiệm đã không thể phát hiện được gì ở ổ khóa của phòng Pích-le. Cả Vi-ne, cả Cuốc đều có thể đột nhập vào đó dễ dàng và găm chiếc kim thuốc độc vào trong mũi giày.
Nhưng tại sao lại cần phải giết Pích-le? Có gì đó chưa ổn về lô-gíc ở đây. Nếu như cần phải đánh cắp tài liệu về phát minh, mà anh ta đang cầm, anh ta cũng không thể dám đi báo cho các cơ quan an ninh Tiệp Khắc được. Anh ta buộc phải im lặng. Kẻ cắp lại đoạt của kẻ cắp: điều ấy có thể xảy ra, nhưng tại sao lại phải dẫn đến cái chết trên chấm phạt đền? Điều ấy xem ra quá xa xỉ?