Cái Chết Trên Chấm Phạt Đền

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 122 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
Chương 22

❊ ❊ ❊

Lần này. Cuốc không cần phải giữ gìn mồm miệng nữa. Chuyện “buộc phải” chuyển chỗ ở “Cac-lơ-tôn” đối với Vi-ne là dịp may trời cho. Chiều tối Thứ Hai, Vi-ne “cầm nhầm” chìa khóa phòng 216, sau mười phút, ông ta trả lại và tỏ lời xin lỗi. Từ lúc các cầu thủ đi xem ca kịch tạp kỹ trở về, họ theo dõi Pích-le từng bước. Khi anh ta ở khách sạn thì Cuốc ngồi nhìn qua màn ảnh, khi đi ra, thì Vi-ne bám theo như hình với bóng.

Chuyện bất ngờ hơi khó chịu đã xảy ra với Vi-ne ở Câu lạc bộ khiêu vũ, cô bạn của Pích-le đã làm vỡ cả kế hoạch Vi-ne dự định. Vi-ne còn phát hiện thêm rằng có người chụp ảnh trộm Pích-le, ông ta hoảng hốt. Còn có kẻ đang theo dõi Pích-le ư? Ông ta muốn trở về khách sạn ngay, bằng cách nào đó mời được E-véc ra khỏi phòng và thu dọn máy móc. Nhưng, hình như sau đó ông ta hiểu ra là Pích-le chỉ bị theo dõi về chuyện yêu đương kia thôi. Cần phải làm sáng tỏ có phải cô gái kia là người có trách nhiệm trao cho Pích-le cuốn mi-crô-phim hay không! Bằng cách nào đó, Vi-ne hầu như đã biết cô gái kia làm việc ở đâu và làm gì. Vậy là rõ cả, cô ta và Pích-le chỉ có mối liên quan là cái giường ngủ mà thôi.

Tôi hỏi Cuốc khi ngắt lời anh ta lần đầu tiên trong câu chuyện:

- Ông có biết là Vi-ne nói được tiếng Tiệp không và ở đây ông ta có quen ai không?

- Ông ta nói tiếng Tiệp rất khá, hoặc chí ít, đó cũng là ý kiến của tôi, người chỉ biết có ba từ “chào”, “cảm ơn”, “xin mời”. Tôi cũng có cảm giác là Vi-ne có người đồng mưu ở đây. Nhưng ông ta không nói gì với tôi về việc đó. Thậm chí có lần tôi hỏi ông ta, nhưng ông ta bảo, về một số chuyện, tốt hơn hết là không nên nghe làm gì. Tôi nghĩ rằng, trong thời gian chiến tranh, Vi-ne hẳn đã ở Pra-ha.

- Tại sao ông lại nghĩ thế?

- Sáng hôm qua, lúc ăn sáng, ông ta nói như tình cờ: “Cuốc ạ Praha thật là một thành phố tuyệt vời! Mà cái thời xa xưa ấy đâu mất rồi nhỉ! Tất cả đã qua rồi... Còn bây giờ thì tôi chỉ ước một điều: cuốn gói rời khỏi đây cho thật nhanh. Và mãi mãi!”.

- Vi-ne không nói gì cụ thể hơn về việc ông ta đã ở đây trong thời kỳ chiến tranh hay sao?

- Không. Hôm qua, lúc ăn sáng, ông ta rất hào hứng, và có lẽ vì thế mới thổ lộ đôi điều tình cảm. Nhưng sau đó, sực nhớ ra, và ông ta liền gọi hai ly cô-nhắc, mặt sa sầm.

Cuốc uống thêm một tách cà-phê đặc nữa, lại hút thuốc. Anh ta hút những hơi thuốc thật sâu.

Ngày Thứ Ba, chỉ tới lúc ăn sáng Vi-ne mới xuất hiện. Ông ta theo dõi Pích-le, mà Pích-le cũng mãi đến sáng mới về khách sạn. Còn Cuốc, sau khi được nghỉ ngơi đã đi ra sân vận động để theo dõi buổi tập. Vi-ne thì ở nhà ngủ bù. Họ đã gặp may mắn vào chiều Thứ Ba. Các cầu thủ vừa đi xem chiếu bóng về đang lên phòng, chi có Pích-le là ngồi lại dưới tiền sảnh. Vi-ne và Cuốc ngồi ở góc khuất, ngả lưng thoải mái trong chiếc ghế bành, làm bộ như đang mải mê đọc báo. Pích-le hỏi người quản trị cuốn danh bạ điện thoại, bước vào buồng điện thoại cạnh người canh cổng, rút một cuốn sổ tay ra khỏi túi, từ trong đó, lấy ra một mảnh giấy kẹp gập bên trong, xem xét nó cẩn thận rồi mới mở danh bạ ra. Sau đó quay số, nói vài câu, và tỏ ra hài lòng, gác máy lên.

Vi-le hiểu rằng đã tới giờ phút quyết định: Pích-le hẹn gặp người cộng sự với mình.

Từ giờ phải theo dõi cẩn thận hơn nữa. Tất cả những chuyện xảy ra trước đây chỉ là chuyện mào đầu.

Pích-le lên phòng và ngủ rất say. Đấy là đêm trước cuộc đấu, vả lại đêm trước anh ta ở nhà cô gái kia, nên càng phải ngủ bù. Vi-ne và Cuốc trực suốt đêm ở ca-mê-ra, cứ mỗi giờ lại đổi phiên một lần. Buổi sáng, khoảng tám giờ, khi cả hai cầu thủ đã ngủ dậy, Vi-ne xuống chỗ người quản trị và giả vờ hỏi giúp, có ai nhắn gì cho Pích-le không. Vì cũng có thể là chuyện xảy ra như sau: Pích-le thông báo cho người đồng lõa rằng anh ta sống ở khách sạn “Các-lơ-tôn” và người kia, không cần gặp Pích-le, chỉ cần nhờ chuyển giúp qua nhân viên quản trị hoặc canh cổng vật gì đó cần cho anh ta.

Nhưng không thấy ai gửi gì cả. Vi-ne bắt đầu nôn nóng. Có thể Pích-le đã nhận được rồi, mà họ lại không biết thì sao? Giả thuyết của Cuốc, rằng có cô gái kia dính dáng vào vụ này, đã bị Vi-ne gạt phắt. Vi-ne tin chắc rằng không có thể có chuyện ấy được.

Và thế là mọi sự khởi đầu từ đấy. Pích-le vội vã ra khỏi khách sạn và đi dọc xuống quảng trường Vát-xláp. Tất nhiên là Vi-ne dò theo, như hình với bóng. Pích-le đi qua hành lang bán hàng ở dưới cửa hàng giầy dép và khoảng năm phút sau bước vào quán cè-phê “Xla-vi-a”. Đồng hồ đã điểm mười giờ.

Quán cà-phê vắng vẻ, nhưng Pích-le vẫn đi, cố ý đi vào tận chiếc bàn nhỏ ở góc xa nhất, có lẽ để có thể nhìn rõ góc phố nhỏ trước tiệm cà-phê. Anh ta gọi nước quả ép và lấy ở bàn bên cạnh sang một tập báo đọc. Vi-ne vào ngồi cách ba bàn, và ngồi ở chiều nghiêng bên sườn Pích-le để anh ta không nhìn thấy.

Một người đàn ông có tuổi, không cao lắm đến gần Pích-le, Cuốc khẳng định là Vi-ne không biết ông ta. Người đàn ông đó hỏi mượn Pích-le xấp báo. Họ chỉ nói với nhau độ ba phút, sau đó người lạ cúi chào và trở về bàn mình, ở đầu kia quán. Nhưng Pích-le, theo như Vi-ne thấy, có bỏ một vật gì vào túi áo. Trong lúc người lạ quay lại bàn mình Vi-ne cầm chiếc bật lửa bằng bạc, bật lửa hút thuốc, thực chất là chụp ảnh ông ta. Pích-le ra khỏi quán đầu tiên rồi đến người đàn ông lạ, Vi-ne cẩn thận ra cuối cùng. Ông ta không muốn rời mắt khỏi Pích-le một giây nào. Nhưng suýt nữa ông ta chạm trán với Pích-le ở cửa. Pích-le lại vào chỗ đi tiểu rồi mới ra, có thể để kiểm tra lại vật vừa nhận được.

Thế là, Pích-le và theo sau là Vi-ne, trở về khách sạn. Vi-ne gọi điện cho Cuốc ngay từ dưới nhà để Cuốc sẵn sàng quan sát. Các cầu thủ còn đi ra phố mua hàng, không ai có thể làm phiền lúc này, nên Pich-le bình thản giở ra xem cuốn phim rất nhỏ cuộn kỹ. Sau đó, anh ta cởi cái áo vét, vặn nút có ren của chiếc khuy áo giữa ra và giấu cuốn phim vào đó. Khi đó, Vi-ne vừa kịp lên phòng, cũng kịp trông thấy rõ hành động này. Pích-le tỏ ra hài lòng, một lần nữa đi ra phố để mua quà cáp, tặng phẩm. Lần này Cuốc đi theo.

- Vi-ne ở lại khách sạn à?

- Vâng. Tôi trở về khoảng mười một rưỡi cùng với Pích-le, Vi-ne đã chờ tôi ở dưới tiền sảnh, và việc đầu tiên là ông ta trao cho tôi chiếc vé xem đá bóng.

- Ông có biết rằng, trong lúc ông đi theo dõi Pích-le, thì Vi-ne đã vào phòng anh ta và nhét chiếc kim có tẩm thuốc độc vào giầy không?

Cuốc nhắm mắt, bốn bề yên lặng. Có lẽ anh ta đang nghĩ là nên trả lời thế nào. Anh ta lấy tay chùi cằm, vẻ đờ đẫn.

- Tôi thực sự không biết là Pích-le bị đầu độc. Chỉ mãi tới sáng hôm qua, tôi mới biết chuyện gì đã xảy ra.

- Vì sao lại phải giết Pích-le, nếu Vi-ne đã có thể đạt được điều ông ta mong muốn?

- Tôi không biết. Việc đó không phải tôi quyết định. Mà chính là Vi-ne. Hôm qua, lúc ăn sáng, ông ta bảo cái chết của Pích-le sẽ xóa hết mọi dấu tích...

Điều này thật thiếu lô-gíc. Có thể nói là thật vô nghĩa. Cuốc rõ ràng đã nói dối. Nhưng hãy để anh ta nói hết... Khi Cuốc xem đá bóng xong, về khách sạn, Vi-ne đang rất phấn chấn về tinh thần. Ông ta rút trong túi ra chiếc khuy áo mạ vàng, mở nắp và chỉ cho Cuốc xem cuộn phim nhỏ xíu. Sau đó đặt cuốn sổ ghi chép của Pích-le lên bàn và bắt đầu xem xét rất kỹ, từng trang một. Rồi lôi ra một tờ giấy khổ hẹp có số điện thoại.

- Các ông đã làm gì với cuốn sổ và tờ giấy đó?

- Vi-ne xé nát cuốn sổ và bảo tôi đem vứt ra thùng rác ngoài đường. Còn tờ giấy thì đốt ngay trước mặt tôi.

Thiếu tá đứng dậy và ngồi xích lại gần. Thần kinh ông, cũng như tất cả chúng tôi đều căng thẳng hết sức. Cuối cùng, chúng tôi cũng đã đi gần tới đích.

Vi-ne cất chiếc khuy áo vào đâu và trên tờ giấy có ghi gì?

- Cuốc như không hiểu nhìn tôi vẻ dò hỏi và nuốt nước bọt. Đầu anh ta ngả xuống gối. Anh ta nhắm mắt, có thể thấy anh ta đã kiệt sức. Bác sĩ giơ mấy ngón tay, ra hiệu là chúng tôi chỉ có thể trò chuyện thêm với anh ta chừng ba phút nữa.

- Tôi nghĩ rằng chiếc khuy và cuốn phim đã ở trong tay các ông. Vì rằng hồi sáng sớm nó còn trong túi Vi-ne. Vậy là rõ, sếp của chúng tôi đã thả một con linh cẩu đến...

Tôi không hiểu anh ta định nói gì. Chỉ ngỡ là mình không hiểu nổi từ ấy của tiếng Đức. Nhưng từ này cả cách phát âm cũng rất giống tiếng Tiệp kia mà... Thiếu tá cúi xuống bên tôi, nói nhỏ vào tai: “Bên phía họ, - ông hất đầu về phía Cuốc - những kẻ nào đóng vai trò đi giết người thì được gọi là linh cẩu!”.

À, thì ra là thế!

Cuốc lại xin một điếu thuốc lá.

- May cho tôi, là sáng nay tôi không ở trong khách sạn. Nếu không hẳn tôi không còn nằm đây, trước mặt các ông nữa!

Tay anh ta giữ điếu thuốc run run. Bác sĩ báo trước cho chúng tôi là Cuốc sắp phải nghỉ, không thể nói thêm nữa. Chỉ còn hai - ba câu hỏi cuối cùng, và phải thật nhanh!

- Trên tờ giấy gập vào cuốn sổ tay của Pích-le có ghi gì?

Điếu thuốc tuột khỏi tay Cuốc. Tôi dập tắt nó. Trán Cuốc toát mồ hôi, anh ta thở rất nặng nề. Tôi lo ngại nhìn bác sĩ, ông đang bắt mạch cho anh ta. Cuốc nuối nước bọt hai lần, nói khẽ:

- Cho tôi uống, cổ họng khô đắng.

Ca-bi-sếch nhanh nhẹn mang nước đến. Bác sĩ hòa vào trong nước một viên thuốc trăng trắng. Kiểm sát viên từ đầu đã có mặt trong cuộc hỏi cung, đứng dậy khỏi ghế và bước lạỉ gần giường.

Cuốc uống ừng ực từng ngụm. Nếu bác sĩ không giữ lấy cốc, có lẽ anh ta dốc đổ cả nước vào người. Răng anh ta đập vào nhau lập cập. Cuối cùng, anh ta nói:

- Trên đó có tên và số điện thoại

- Ông có nhớ không?

- Có.

Chúng tôi cúi thấp xuống gần Cuốc. Mặt anh ta đã tái đi, trông thấy là anh ta đã kiệt sức. Nhưng anh ta mở mắt, ngước nhìn tôi và khó khăn lắm mới bật ra:

- Nô-vắc, 39514.

Rồi anh ta quay vào tường, không chú ý gì đến chúng tôi nữa. Nô-vắc, kỹ sư Nô-vắc! - Một trong các chuyên gia của nhóm Đa-vi-đếch!

Thám ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản Thể dục thể thao - 1987 TVE-4U@Nhóm Tây Phong Lĩnh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vaxlap Phonprext

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.