Cái Chết Trên Chấm Phạt Đền

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
Chương 5

❊ ❊ ❊

Đội bóng Tây Đức chiếm cả cánh bên phải của tầng hai khách sạn. Có tất cả hai mươi lăm người, kể cả Pích-le. Chỉ có một phụ nữ - đó là vợ của chủ tịch câu lạc bộ bóng đá, còn toàn là nam giới. Họ được sắp xếp đa số ở các phòng hai giường nằm từ số 202 đến dố 224.

Tôi mang Ca-bi-sếch đi theo, vì anh nói tiếng Đức thạo, đồng thời lại am hiểu bóng đá. Chứ còn với Ơ-bla-sếch, thì đến nước có nói với anh rằng trận đấu nào lý thú nhất là trận đấu phải sử dụng đến hiệp ba, anh cũng chẳng buồn nhướn mày lên nữa! Vì thế tôi để Ca-bi-sếch trong “bản doanh” của chúng tôi tại khách sạn, còn các nhân viên khác thì tôi bố trí đi tìm kiếm các tin tức cần thiết khác ở trong khách sạn.

Chúng tôi bắt đầu từ thủ môn Han-xơ E-véc. Cầu thủ này là một người cao, đẹp trai, tóc đẹp, còn trẻ. Căn cứ vào các tài liệu do Bếch-na-sếch cung cấp, tôi đã được biết rằng tới lễ Giáng Sinh này, anh sẽ kỷ niệm sinh nhật lần thứ hai mươi lăm và anh là người mồ côi cả bố lẫn mẹ, đang theo học Đại học y khoa bằng tiền trợ cấp của Câu lạc bộ.

- Xin lỗi là chúng tôi đã đánh thức anh, Nhưng chúng tôi cần có anh giúp đỡ. Anh sống cùng một phòng với Pích-le, và như anh em nói, hai người vốn là những người bạn tốt. Hôm nay, theo tôi, anh vẫn phải đứng lên dũng cảm như Y-a-sin, nhưng là ở trong công việc khác. Anh có thể kể gì cho chúng tôi nghe về Pích-le?

Câu chuyện kéo dài khoảng nửa tiếng, nhưng tôi cũng không biết được gì thêm so với những điều đã được biết.

- Tôi và Phơ-răng là chỗ bè bạn, nói rõ hơn là có quan hệ tốt với nhau ngay từ khi tôi về đá đội bóng. Trong các chuyến đi xa, bao giờ chúng tôi cũng ở cùng phòng. Cũng có thể, là vì chỉ có hai chúng tôi trong Câu lạc bộ là được đứng trong hàng ngũ đội tuyển quốc gia. Tuy nhiên vẫn còn thiếu một cái gì đó để quan hệ của chúng tôi phát triển thành một tình bạn thân thiết thực sự. Phơ-răng đã ba mươi tuổi, còn tôi kém hơn năm tuổi và những mối quan tâm của cúng tôi cũng khác nhau

Tôi hình dung trong óc, dù hãy còn mờ nhạt, hình ảnh của Pích-le, Anh trở thành cầu thủ chuyên nghiệp đã tám năm nay và đủ thời gian để kiếm ra tiền, đảm bảo cuộc sống cho những năm còn lại. Anh không hút thuốc, không uống rượu, sống cuộc sống điều độ. Từ một cầu thủ ở tỉnh lẻ, anh trở thành một ngôi sao có tầm cỡ Châu Âu. Đã bốn năm nay, anh trở thành người dẫn đầu của năm cầu thủ tiền đạo đội tuyển Cộng hòa Liên bang Đức. Và mới đây báo chí có viết đề nghị của đội “In-te” ở Mi-lan (I-ta-li-a) muốn mời anh đá cho họ.

- Đúng là đội “In-te” muốn đề nghị anh ta đá cho họ, E-véc nói với tôi nhưng Phơ-răng đâu còn là một chàng trai hai mươi tuổi để hăm hở nữa. Anh không phải ngốc nghếch gì và hiểu rằng bây giờ đi sang I-ta-li-a kiếm tiền, quả là điều vô ý nghĩa. Giá như họ mời anh ta, chẳng hạn, năm năm trước đây thì có thể anh đã đi.. Nhưng bây giờ ư? Anh vừa lấy vợ ba năm nay và từ sau khi vợ anh sinh một cháu gái, anh không còn mối bận tâm nào khác ngoài luyện tập ở sân bóng và việc gia đình. Tháng giêng vừa rồi, tôi có dịp đến vi-la của anh - nhân ngày sinh của vợ anh - và tôi với anh đã chuyện trò khá lâu. Anh tỏ ra hài lòng về cuộc sống và bất chợt nói rằng nếu anh thấy mình đá kém đi, thì lập tức anh sẽ treo giầy ngay. Ông bố vợ anh đã cằn nhằn từ lâu, rằng đã đến lúc vứt bỏ cái trò đá bóng ngu xuẩn ấy đi và bắt tay thực sự vào doanh nghiệp. Còn cứ lẽo đẽo chạy theo quả bóng thì thật là không xứng với một thành viên tương lai của ban lãnh đạo Công ty liên hiệp sản xuất “MWF.”

- Anh có nghĩ Pích-le biết và nghi ngờ về một âm mưu nào đó chống lại anh ta không?

- Hoàn toàn không có. Theo như ta biết Pích-le, mà đây là nguyên tắc anh ta tự đề ra cho mình, anh không bao giờ chịu bó tay ngồi yên trước một việc gì. Tôi đã nói rằng anh ta rất yêu đời, và cũng có phần ích kỉ một tý, không tránh khỏi nhưng có ai trong chúng ta ở thời buổi này lại không mức khuyết điểm ấy?

Tôi ra lệnh cho Ơ-bla-sếch cùng Sê-li-vư nhanh chóng đi tới khu Vư-xô-trai-nư và bắt tay lại từ đầu vụ xảy ra ở Viện nghiên cứu kỹ thuật ô tô. Tôi giao cho anh ba bức ảnh của Pích-le, để có thể xác minh xem có ai ở Viện này quen anh ta hay không.

Thám ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản Thể dục thể thao - 1987 TVE-4U@Nhóm Tây Phong Lĩnh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vaxlap Phonprext

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.