Cái Chết Trên Chấm Phạt Đền

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Chương 8

❊ ❊ ❊

Bàn giao công việc mất khoảng vài phút. Béc-na-sếch thông báo cho tôi những tin tức cuối cùng, và chúng tôi thống nhất là anh sẽ tiếp tục điều tra việc Gô-li-kô-va. Tôi đã được Gô-mô-la cho phép toàn quyền xét sử, nên Béc-na-sếch chỉ còn phải thống nhất với ban phụ trách thôi, chiến dịch điều tra của chúng tôi bây giờ bắt đầu giống một bông tuyết xòe cánh. Cần thiết phải có thêm một nhóm nữa, và chúng tôi được bổ sung thêm năm người.

Béc-na-sếch hành động nhanh và dứt khoát, như thói quen của anh. Anh đề nghị ban lãnh đạo Câu lạc bộ “FS. Cơ-lô-nhơ” cho đội bóng ở Pra-ha đến Thứ Bẩy. Sau đó, anh đề nghị bỏ bữa ăn chiêu đãi chung giữa các cầu thủ Tây Đức của đội “Cô-lô-nhơ” với các cầu thủ Tiệp khắc của đội “Đu-cơ-la” định tổ chức tại khách sạn “Các-lơ-tôn”. Anh cũng ra lệnh người nào không có nhiệm vụ không được vào cánh bên phải tầng hai của khách sạn. Anh hết sức chú ý theo dõi bốn mươi phóng viên nước ngoài sống ở đây. Tất nhiên, họ đã có dịp trò chuyện với Hô-li-de và các cầu thủ ngay sau khi trận đấu kết thúc. Không khó khăn gì mà không hình dung được những chuyện xảy ra trong khách sạn sau trận đấu. Nhưng thái độ điềm tĩnh đến tinh khôn của Béc-na-sếch làm tôi đánh giá cao. Vì thế, tôi mới đề nghị anh giúp tôi trong việc phân tích trường hợp của Gô-li-kô-va.

Chẳng mấy chốc đã có một số đến chỗ tôi do Béc-na-sếch dẫn lại. Đó là ba nhà báo Tây Đức có tên tuổi.

Các nhà báo lập tức tìm hiểu được ngay là có chuyện xảy ra, và sau đó, họ đã biết chuyện Pích-le chết. Đó quả thực là một tin giật gân cho cả thế giới, vì thế thay mặt cho đoàn báo chí, ngài Kê-tri đề nghị tôi thông báo chi tiết.

Tôi cũng đề nghị ngược lại, là mong họ đảm bảo đừng làm cho giới cầu thủ xôn xao, cũng như đừng làm cho ban lãnh đạo Câu lạc bộ Cô-lô-nhơ quá lo lắng. Các nhà báo hỏi tôi tới tấp, nhưng rất tiếc là tôi không làm cho họ thỏa mãn lòng hiếu kỳ được.

- Vâng, thưa các vị, Pích-le đã tắt thở. Và các cơ quan có trách nhiệm của Tiệp Khắc sẽ làm tất cả những gì để nguyên nhân đột tử này được sáng tỏ. Tuy nhiên, phải chờ một hai ngày nữa chúng tôi mới có thể thông báo chi tiết cho các vị được. Có thể, đây là một trường hợp không may ngẫu nhiên.

Họ thất vọng ra về. Có thể hình dung được là họ đang nghĩ gì. Và tôi hiểu rằng ngày mai sẽ còn hàng chục phóng viên nhiếp ảnh đổ xô đến đây nữa.

Tôi vùi đầu vào đống tư liệu do Béc-na-sếch chuẩn bị và do Bộ Ngoại giao cung cấp. Khoảng nửa tiếng sau, tôi gọi điện cho Gô-mô-la. Ông chưa ngủ và lập tức nhấc ống nghe lên. Tôi kể về Gô-li-kô-va, sau khi thông báo rằng Béc-na-sếch đang tiếp tục việc hỏi cung cô ta và Viện kiểm sát đã cho lệnh khám nhà.

- Nếu cậu nắm được tình hình gì mới, hãy lập tức gọi điện cho tôi nhé! Cậu đã nghiên cứu kỹ tiểu sử của các cầu thủ chưa? Có một chi tiết khiến tôi phải cảnh giác: Chủ tịch Câu lạc bộ bóng đá này - tên ông ta là gì nhỉ…, phải rồi - Mu-khơ-lây-xe cũng có liên quan tới Công ty liên hợp “Motor-Werke-Feraina”. Còn Pích-le rể của Ốp-pen-hai-mơ, trên thực tế sẽ là ủy viên ban lãnh đạo Công ty liên hợp “MWF.”. Có thể Muy-kơ-lây-xen muốn trừ khử Pích-le chăng? Chẳng hạn, để tăng thêm ảnh hưởng của mình trước ban lãnh đạo “MWF.”. Hoặc giả là chính Ốp-pen-hai-mơ khó chịu vì chàng rể của mình sống linh tinh, có quan hệ với nhiều cô gái không đứng đắn, mất thanh danh của gia đình, nên đã bật đèn xanh cho Muy-khơ-lây-xen khử? Hay còn ai nữa ngoài cô ấy, đã có liên hệ điện thoại với Pích-le sau buổi xem phim? Có khi không phải chỉ có một cô gái xinh đẹp này dính vào vụ đó…

Việc xem xét kỹ khóa cửa phòng 216 cho thấy là khóa không hề bị tháo hoặc bẻ. Trong số đồ đạc vật dụng còn lại của Pích-le chỉ thấy có ví tiền và hộ chiếu, không một cuốn sổ ghi nào dù trong đó chỉ có một địa chỉ, một số điện thoại, ngoài ra cũng không hề có một ghi chép gì khác. Tôi, Ca-bi-sếch và Béc-na-sếch ra sức tìm kiếm trong một số vật chứng ít ỏi ấy.

- Có thể, nên đến nhà Gô-li-kô-va. Tôi đã gọi bộ phận kỹ thuật, chỉ lát nữa họ sẽ tới…

- Rất tốt. Họ đến, thì cậu nên đi ngay với họ. Còn thử nói chuyện một lần nữa với cô ta, để hỏi xem cô ta đã làm gì ngày hôm qua.

Tôi gõ cửa phòng bên cạnh. Tôi phải gõ tới ba lần mới nghe thấy tiếng trả lời “mời vào”!

Gô-li-kô-va ngồi trên ghế đi văng, bên cạnh, một chiếc đèn bàn còn sáng. Hai má cô đẫm nước mắt.

- Nếu quả thực lương tâm cô trong sạch và cô muốn sớm được trả lại tình trạng yên ổn, mong cô hãy kể tất cả những gì mà cô biết đi…

Cô ta đứng dậy, lặng lẽ đặt lên bàn cái xắc bằng da cá sấu:

- Chìa khóa ở trong xắc. Đằng nào thì mọi người cũng sẽ biết chuyện cả, vậy mời các ông cứ đến đó mà lục soát đi…

Tôi lưu ý đến chiếc đồng hồ vàng mà cô ta khẽ đưa mắt liếc nhìn.

- Quà tặng cô à?

- Thế thì đã sao? - Cô ta cắt ngang.

Trong xắc còn một số đồ lặt vặt mà phụ nữ thường mang. Tôi hỏi lại rằng Pích-le đã mặc bộ quần áo nào đêm ấy, khi ở lại nhà cô. Cô nói là bộ com-plê ghi sắm và chiếc áo mưa kiểu Bô-lô-nhơ. Cô ta lại nhìn đồng hồ. Cô ta vội đi đâu nhỉ?

Tôi hỏi là Pích-le có nói chuyện với ai vào buổi tối Thứ Hai ở Câu lạc bộ không và nói chung, ông ta có người quen nào ở Pra-ha không?

- Pích-le là một người đàn ông rất lịch thiệp. Cả buổi tối, ông ấy chỉ biết có tôi. Ông ấy cũng không nhìn ngó một ai cả chứ đừng nói gì đến trò chuyện? Ông ấy không quen ai khác ở Pra-ha, đó, ông ấy nói với tôi như thế. Khi ông ấy đến đây, chỉ có tôi đi với ông ta ở mọi chỗ thôi.

Cần phải thả cô ta ra. Khi đi ra, cô ta thậm chí cũng không buồn quay lại đóng cửa nữa!

- Theo dõi cô ta chứ? - Béc-na-sếch hỏi khẽ, khi tôi đã đi ra hành lang.

- Có chứ. Nếu trong nhà cô ta mà cậu tìm được một chiếc khuy mạ vàng trên cái áo vét đàn ông, thì cậu gọi tôi tới ngay nhé. Bây giờ đã là hai rưỡi đêm, tôi nghĩ rằng, tới sáng thì cậu xong mọi việc. Cậu cũng nhớ ngó giùm dưới nhà một chút nhé. Nói tóm lại, cậu chỉ huy sao cho cả nhóm làm việc hết sức mình.

Trong phòng bây giờ yên tĩnh. Ca-bi-sếch vừa ngáp vừa lắp vào máy một băng cát-sét mới để thu tiếng. Tôi vùi đầu vào đống giấy tờ và nghĩ rằng, có lẽ lại phải hỏi cung lại từ đầu từng thành viên một của đội bóng. Tôi đã nói chuyện với họ một lần, nhưng bây giờ, có thể họ còn nhớ lại gì thêm nữa? Tôi tin rằng phải có đến một nửa đội bóng, nhất là các cầu thủ dự bị, không ngủ được.

- Có cà-phê chứ cậu? - Tôi hỏi Ca-bi-sếch.

Anh ngồi im lặng trong ghế bành, giống như đang ngủ, mặc dù mắt anh vẫn mở. Anh không trả lời câu hỏi của tôi mà đột nhiên lại nói về một chuyện khác:

- Này, nếu như chuyện lại diễn biến như thế này thì sao nhỉ? Vào hôm Thứ Ba, Pich-le hẹn với ai đó sẽ đem đến cho anh ta một vật gì đó. Và trước trận đấu hôm qua, anh ta gặp gỡ người đó, chẳng hạn trên quảng trường Vát-xláp! Mật hiệu có thể là chiếc khuy áo dát vàng ấy. Sau đó anh ta mới đi mua đồ và tặng phẩm rồi trở về khách sạn. Vật cần thiết mà anh ta đi kiếm, giờ này đã có trong tay anh ta. Nhưng trong khi anh ta ra phố, có ai đó đã vào phòng và găm chiếc kim vào trong giầy anh ta. Có nghĩa rằng kẻ đó cũng muốn đoạt vật mà Pích-le kiếm được, và hắn biết chắc là vật đó đã ở trong tay Pích-le. Có thể, hắn nghe trộm được điện thoại khi Pích-le hẹn gặp? Nhưng kẻ đó có thể là ai? E-véc chăng? Và Pích-le giấu vật bí mật ấy ở đâu? Trong va-li chăng? Hay anh ta mang nó theo đến sân vận động và giữ ở trong túi bộ quần áo tập? Bộ quần áo đó cởi ra để trong phòng thay quần áo, và sẽ không có ai chú ý đến cả.

- Cậu tưởng tượng giỏi quá đấy! Tôi cũng nghĩ là đã có người chuyển cho Pích-le một vật quý. Những lời nói cuối cùng trong xe cấp cứu chẳng đã khẳng định điều ấy sao? Và bây giờ, vật ấy chẳng đã nằm trong tay kẻ giết Pích-le. Nhưng tôi vẫn không hiểu, tại sao Pích-le chỉ nói đến chiếc áo vét mà không nhắc gì đến, chẳng hạn một cuộn giấy, một gói đồ, một tặng phẩm nào đấy. Có cái gì đây không hẳn là như thế…

Ca-bi-sếch đứng dậy và đi về phía cửa:

- Tôi sẽ mang cà-phê đến cho cậu, thứ thượng hạng mà ở khách sạn này có. Nhưng tôi muốn nói với cậu rằng, và hẳn cậu cũng vẫn nhớ rằng, trực giác của tôi, hoặc linh cảm, hay muốn gọi là gì đi nữa cũng được, rất hiếm khi đánh lừa được tôi. Trong cái khuy áo ấy phải có một cái gì đấy đáng ngờ. Ngày hôm qua Pích-le đã đưa nó cho một ai đấy. Anh ta hẹn hò với một người nào đó và cái khuy áo ấy là mật hiệu. Hoặc cũng rất có thể khuy áo ấy chỉ là một cái vỏ? Mật hiệu hay là một cái bao đựng gì bên trong? Anh ta còn mang theo áo mưa khoác ngoài, vì thế anh ta có thể thản nhiên trở về khách sạn mà không ai lưu ý gì rằng trên áo vét thiếu một cái khuy. Còn buổi chiều, anh ta mặc bộ đồ ghi sẫm và đi với cô tình nhân xinh đẹp kia đến Câu lạc bộ để nhảy. Nếu chúng ta biết được, ai đang giữ chiếc khuy kia thì mọi vấn đề sẽ được giải quyết ngay.

- Thế nếu anh em ta sẽ tìm được chiếc khuy áo ở ngay nhà cô gái kia?

- Khó tin lắm. Nhưng nếu tìm được ở đó, có nghĩa là hôm qua họ đã gặp nhau và Gô-li-kô-va đã giấu kín chúng ta chuyện đó. Cần phải kiểm tra kỹ xem cô ta có vắng mặt và có can dự vào việc này không - cô ta đã ở đâu từ chín giờ rưỡi đến mười hai giờ trong ngày. Nếu không xác định được là cô ta vô can vì vắng mặt, thì chúng ta sẽ phải nói chuyện với cô ta theo cách khác. Thôi được rồi, để tôi đi lấy hai tách cà-phê ngon về đây đã.

Thám ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản Thể dục thể thao - 1987 TVE-4U@Nhóm Tây Phong Lĩnh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vaxlap Phonprext

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.