Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 5015 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 940
Gấp Gáp Thời Gian

❊ ❊ ❊

Máy bay hạ cánh, Gromilyov cùng mọi người về nhà. Cao Dương không hề chậm trễ, việc đầu tiên sau khi rời khỏi máy bay chính là đi gặp "Người Dọn Dẹp".

Tổ chức "Người Dọn Dẹp" rất thần bí, mỗi lần liên lạc đều phải gọi vào số điện thoại của tổ chức, sau đó sẽ có một người giống như tổng đài viên nghe máy. Muốn liên lạc trực tiếp với một cá nhân cụ thể là điều bất khả thi.

Vừa ra khỏi sân bay, Cao Dương liền lấy điện thoại ra bấm số. Sau khi đầu dây bên kia bắt máy, hắn trầm giọng nói: "Tôi là Công Dương."

Mỗi lần đều phải dùng ám hiệu thật là phiền phức, hơn nữa người nghe máy lần nào cũng khác nhau, điều đó càng rắc rối hơn. Cao Dương đã gọi cho "Người Dọn Dẹp" hai lần, nói rõ ý định của mình với những kẻ không rõ lai lịch, nhưng câu trả lời hắn nhận được luôn chỉ là: phải đợi thêm một chút.

Lại gọi điện thoại, nói ám hiệu lần nữa, chờ đợi vài giây, giọng nữ ở đầu dây bên kia dịu dàng nói: "Xin chào, ông Công Dương, danh tính của ông đã được xác nhận, xin hỏi ông có yêu cầu gì?"

Cao Dương trầm giọng nói: "Có người của 'Người Dọn Dẹp' nhắn lại với tôi, bảo rằng khi nào đến New York và có thể gặp mặt bất cứ lúc nào thì hãy liên lạc lại với các người. Bây giờ tôi đã đến New York, một mình, có thể gặp bất cứ ai vào bất cứ lúc nào."

Sau khi đợi một lát, giọng nữ dịu dàng kia lại vang lên: "Xin hãy ghi nhớ, tại Manhattan, nơi giao nhau giữa phố Christie và phố Delancey có một tiệm cà phê Antivensen. Bàn thứ hai phía bên phải cửa ra vào, thời gian gặp mặt là từ tám giờ mười phút đến tám giờ hai mươi phút. Quá giờ sẽ không đợi."

Cao Dương nhìn đồng hồ, nói: "Tôi đang ở sân bay Kennedy, mà bây giờ đã bảy giờ rồi! Giờ này đang là cao điểm giao thông, không đời nào tôi đến đó kịp trong vòng một tiếng được!"

Tổng đài viên dùng giọng điệu dịu dàng nhưng không cho phép nghi vấn: "Đây là yêu cầu của người phụ trách khu vực New York, ông ấy sẽ không thay đổi lịch trình, cũng không thể dời thời gian gặp mặt. Có đến kịp hay không là chuyện của ông. Tạm biệt."

Điện thoại bị cúp máy. Cao Dương ngẩn người một chút, sau đó cắm đầu chạy như bay.

Hắn chạy bán sống bán chết đến khu vực đón khách của taxi. Nhìn thấy đám đông đang xếp hàng đợi taxi, Cao Dương không chút do dự chen qua đám đông, nhanh hơn một người vừa mở cửa xe taxi một bước, hắn chui tọt vào trong rồi đóng sập cửa, tiện tay khóa lại.

Giữa tiếng gào thét phẫn nộ của người vừa bị cướp taxi, khi tài xế quay đầu lại định nói gì đó, Cao Dương lập tức đưa ra một tờ tiền trăm đô, vội vã nói: "Tiền tip đấy! Vì Chúa, chạy ngay đi! Tôi có việc gấp!"

Tài xế là một người đàn ông da đen trông khá mập mạp. Sau khi thành thạo nhận lấy tờ tiền Cao Dương đưa, lão đạp chân ga, chiếc xe lập tức lao vút đi.

"Đi đâu?"

"Ngã tư đường Christie và phố Delancey ở Manhattan. Bạn à, tôi đang rất gấp, bạn có thể chạy nhanh nhất có thể không?"

Tài xế nhún vai, nói lớn: "Vì khoản tiền tip của anh, tôi sẽ cố chạy nhanh nhất có thể. Nhưng này bạn, hôm nay là thứ Ba, ngày làm việc, bây giờ là bảy giờ tối, giờ tan tầm đấy. Nếu tắc đường thì ai cũng chịu chết thôi, đúng không?"

Cao Dương tất nhiên biết cảnh tắc đường ở Manhattan kinh khủng ra sao. Hắn đang suy tính xem làm cách nào để đến đó nhanh nhất, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, dường như ngoài việc đi trực thăng ra thì chẳng còn cách nào khác.

Không biết tại sao "Người Dọn Dẹp" lại đưa ra một thời gian gặp mặt khắc nghiệt như vậy, nhưng Cao Dương cũng chẳng buồn tìm hiểu nữa. Hắn vội vã nói: "Này bạn, nghe tôi, hãy thể hiện hết khả năng của anh đi. Nếu anh đưa được tôi đến đích trong vòng một tiếng, tôi sẽ đưa anh hai ngàn đô! Trễ một phút tôi trừ một trăm, nếu trừ hết hai ngàn đô thì tôi chỉ trả tiền cước xe bình thường thôi. Thế nào, muốn kiếm khoản tiền này không?"

Tài xế taxi đạp phanh dừng xe lại, sau đó quay người nhìn Cao Dương, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: "Bạn, anh nghiêm túc đấy à?"

Cao Dương lập tức rút ra một xấp tiền mặt, nghiêm túc đáp: "Tôi rất nghiêm túc. Một tiếng, anh sớm hơn một phút tôi thưởng thêm một trăm đô, trễ một phút tôi trừ một trăm đô!"

"Chờ tôi hai phút!"

Tài xế taxi búng tay cái "chát", để lại một câu rồi xuống xe. Sau đó lão mở cốp xe, lúi húi chỉnh sửa gì đó ở phía trước và phía sau xe rồi lại chạy tót lên xe.

"Thắt dây an toàn vào, thưa ngài. Bây giờ là bảy giờ linh bảy phút, không vấn đề gì chứ?"

"Không vấn đề gì!"

Người tài xế mập mạp vươn tay vặn âm lượng radio lên cực đại. Trong tiếng nhạc rap đinh tai nhức óc, ngay khi Cao Dương định hối thúc thì chiếc xe đã lao đi như tên bắn.

"Tôi là Harry Béo! Tôi phải đến Manhattan trong vòng một tiếng, anh em ơi, cho tôi xin một lộ trình!"

Chiếc xe bắt đầu lao đi với một phong thái hoàn toàn khác biệt. Nó lạng lách đánh võng giữa dòng xe cộ, vượt đèn đỏ, ép làn, cái gì cũng dám làm. Trên đường đi, nó nhận không biết bao nhiêu lời chửi rủa, đồng thời lao như điên về phía điểm đến của Cao Dương.

Trên đường, ngoài vài lần gặp tắc đường không thể tránh khỏi khiến hơi chậm trễ một chút, chiếc taxi chui qua các con phố, xuyên qua các ngõ hẻm, chỉ mất bốn mươi phút đã đến cầu Williamsburg.

Tài xế suốt dọc đường không ngừng dùng bộ đàm liên lạc với mọi người để tránh những con phố đang tắc nghẽn nghiêm trọng. Nhưng Cao Dương cảm thấy sau khi tới Manhattan, nhất là việc phải băng qua cây cầu đang trong thời gian ùn tắc, cách đi đường vòng này không thể tiếp tục được nữa.

Ngay lúc Cao Dương đang lo lắng, tài xế dừng xe, quay sang gào lên với Cao Dương: "Manhattan tắc quá, chúng ta không thể đi vòng được nữa. Xuống xe thôi, chúng ta phải đổi phương tiện giao thông rồi."

Cao Dương không hiểu đầu cua tai nheo gì cũng xuống xe, thì thấy một gã da đen gầy nhỏ hơn đang lái một chiếc mô tô khá lớn, nhanh chóng dừng lại trước mặt hắn.

Đó là một chiếc xe đường phố Honda CB400. Gã da đen gầy gò sau khi dừng xe liền gào lên: "Tôi mượn của đám người Bird Gang đấy, ông phải trả lại tôi cho nhanh nhé!"

"Anh bạn, cảm ơn nhé. Giúp tôi đánh xe đi chỗ khác, nhớ tháo cái biển số giả xuống trước."

Nói vội một câu, gã tài xế mập mạp kia đã trở thành tay lái mô tô, lão hét lớn: "Không muốn lỡ việc thì mau lên!"

Chiếc mô tô 400cc không tính là phân khối lớn, nhưng đối với sự tắc nghẽn của Manhattan thì hoàn toàn đủ dùng. Cao Dương ngồi lên xe, không còn cách nào khác là phải ôm lấy cái eo to tướng của gã da đen kia, rồi chiếc mô tô gầm rú tiếp tục lao đi.

Cao Dương gan dạ không nhỏ, nhưng lúc này hắn mở mắt ra còn thấy sợ. Chỉ nghe thấy tiếng gió rít bên tai, bị cái mùi mồ hôi khó chịu trên người gã tài xế hun cho ngộp thở. Dọc đường không biết bao nhiêu lần hắn bị tiếng còi xe làm cho thót tim, ngoài cảnh tượng nguy hiểm trùng trùng thì chẳng còn từ nào để miêu tả.

Cuối cùng, sau khi chiếc mô tô dừng lại lần đầu tiên, gã tài xế vừa béo vừa khỏe kia reo lên: "Đến nơi rồi bạn ơi, tám giờ linh bốn phút! Ừm, thế là bao lâu nhỉ, anh phải trả tôi bao nhiêu tiền đây? Chờ tí, tôi phải lấy điện thoại tính lại đã."

Cao Dương thở phào một hơi dài. Sau khi đứng vững trên đôi chân có chút run rẩy, hắn thở dốc: "Anh bạn, anh giỏi lắm! Anh sớm hơn ba phút, tôi phải trả anh hai ngàn ba trăm đô."

Tài xế cười đến mức mắt híp lại không thấy đâu nữa, lão gào to: "Cảm ơn nhé người anh em, vậy trả tiền đi, tiền cước xe không cần tính đâu."

Cao Dương nhanh chóng đếm hai ngàn năm trăm đô đưa cho tài xế, sau đó vỗ vai lão, chân thành nói: "Tôi mới phải cảm ơn anh. Anh giúp tôi một việc rất lớn, người anh em. Hai ngàn năm."

Nói xong, Cao Dương nhìn quanh, sau khi phát hiện tấm biển hiệu tiệm cà phê, hắn định chạy qua đó thì nghe gã da đen hét lớn: "Chờ đã, chờ đã người anh em."

Cao Dương dừng bước, thấy gã da đen rút từ trong túi quần đùi rộng thùng thình ra một tờ giấy đưa cho hắn, cười bảo: "Này, anh là người có tiền, hơn nữa anh rất giữ uy tín. Nếu cần xe thì gọi số này, phục vụ anh mọi lúc."

Cao Dương gật đầu, vẫy vẫy tờ giấy về phía tài xế rồi đút vào túi quần, sau đó chạy biến vào trong tiệm cà phê.

Đẩy cửa kính ra, Cao Dương ngoái đầu nhìn lại, thấy bàn thứ hai bên tay phải không có ai. Liếc nhìn đồng hồ lần nữa, thời gian là tám giờ linh chín phút.

Cao Dương vừa định ngồi vào chiếc bàn đã hẹn thì phục vụ chỉ vào tấm biển "đã đặt trước" trên bàn, cười nói: "Xin lỗi thưa ông, bàn này có người đặt rồi, ông vui lòng đổi bàn khác nhé."

Cao Dương định giải thích thì thấy một gã da trắng đầu trọc, đeo kính râm to che nửa khuôn mặt, thân hình cao lớn vạm vỡ, bụng phệ to đùng bước vào. Thấy Cao Dương và phục vụ, gã da trắng thấp giọng nói: "Cái này tôi đặt đấy. Được rồi, cậu ấy là khách của tôi, cảm ơn."

Phục vụ quay lưng bỏ đi. Gã da trắng gật đầu với Cao Dương đang đứng đó, nói: "Công Dương?"

"Đúng, là Công Dương."

Gã tráng sĩ mỉm cười, đưa tay về phía Cao Dương. Khi bắt tay, hắn cười nói: "Đến nhanh đấy, tôi cứ tưởng cậu không đến kịp chứ."

Sau khi bắt tay, Cao Dương bất đắc dĩ nói: "Tôi gặp được một tài xế tốt. Bạn này, sao lại gấp thế? Anh đang cố ý chỉnh tôi à?"

Làm một động tác mời Cao Dương ngồi xuống, gã da trắng ngồi đối diện hắn, trầm giọng nói: "Rất xin lỗi, chúng ta chỉ có nửa tiếng thôi vì tôi có một cuộc họp cực kỳ quan trọng phải tham dự. Tôi đang rất vội, nên không phải là tôi muốn chỉnh cậu, mà là tôi bắt buộc phải đi. Cậu đến rất kịp lúc, nếu cậu trễ hơn nữa thì chúng ta phải bốn ngày sau mới gặp được nhau. Tôi tên là Murphy, chuyện của cậu do tôi quyết định. Được rồi, bây giờ hãy vào thẳng vấn đề chính đi, cậu định bảo tôi làm gì, làm thế nào?"

Cao Dương hạ giọng: "Tôi muốn xử lý Tomler, tôi cần dịch vụ dọn dẹp."

"Tôi biết, tôi đã nhận được báo cáo. Việc này không vấn đề gì, chúng tôi sẵn lòng cung cấp dịch vụ."

Cao Dương hạ giọng: "Anh phải đảm bảo hành động của chúng tôi sẽ không gây ra rắc rối."

Murphy lắc đầu, nói: "Chúng tôi chỉ phụ trách công việc hậu cần. Tôi thực sự có thể đảm bảo các cậu sẽ không để lại bất kỳ bằng chứng nào. Nhưng có một vấn đề: đôi khi trong một số chuyện, bất kể có bằng chứng hay không, chỉ cần có người nghi ngờ cậu là đủ rồi, họ không cần bằng chứng. Ông Tomler là một nhân vật lớn, tôi nghĩ yêu cầu của cậu hơi khó xác định. Thế nào là gây ra rắc rối? Bị thế lực của ông Tomler trả thù? Hay bị cảnh sát để mắt tới? Hoặc bị FBI hay CIA để mắt tới? Cậu phải cho tôi một giới hạn rõ ràng chứ."

Cao Dương hạ giọng: "Thứ tôi cần là không được có bất kỳ rắc rối nào, của cảnh sát, của FBI, không bị bất kỳ ban ngành nào để mắt tới. Còn tàn dư của ông Tomler muốn trả thù thì tôi không lo. Điều tôi lo là bị các cơ quan quyền lực truy tra, khiến chúng tôi từ nay không thể đặt chân ở Mỹ được nữa."

Murphy mỉm cười: "Nói thế này đi bạn, tôi đảm bảo sẽ xóa sạch mọi bằng chứng có thể dẫn đến vấn đề pháp lý cho cậu. Nhưng với những cơ quan chỉ cần nghi ngờ chứ không cần bằng chứng để xử lý cậu, tôi không thể đảm bảo giải quyết được họ, trừ khi..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:879
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.