“Tezuka Osamu có bằng bác sĩ, điều này hầu như ai cũng biết, nhưng thực tế, rất hiếm khi ông điều trị cho bệnh nhân, ông dùng kiến thức y học và những gì thu nhận khi còn là sinh viên, cộng thêm tham khảo sách chuyên môn để sáng tác Bác sĩ quái dị. Đương nhiên, sẽ có một vài lỗi dùng sai thuật ngữ hay lỗi miêu tả. Ví như chương 153 “Ghi chép của một đạo diễn” phát hành năm 1976 trở thành một vụ bê bối khi ông công nhận tác dụng của phẫu thuật lobotomy, các bệnh nhân chịu di chứng của phương pháp phẫu thuật này đã lên tiếng phản đối rất dữ dội.”
“Phẫu thuật lobotomy là gì?”
Tôi hỏi, Ryu và Nanako có vẻ cũng không biết.
“Đó là phương pháp phẫu thuật cắt bỏ một phần não để chữa bệnh tâm thần, được thực hiện ở các nước sau Thế chiến thứ hai, rồi biến thành một rắc rối lớn vì kéo theo tác dụng phụ nghiêm trọng. Cũng tại thời đó bác sĩ chưa có trách nhiệm phải giải thích phác đồ điều trị cho bệnh nhân, ngoài ra việc thử nghiệm trên cơ thể người còn bị chỉ trích gay gắt. Hiện nay nó hầu như không được tiến hành nữa và là một phương pháp điều trị không được khuyến khích.”
“Bác sĩ quái dị nhắc đến phương pháp này à?”
“Không. Mặc dù trong truyện có xuất hiện từ lobotomy, nhưng hình ảnh lại là phương pháp phẫu thuật khác. Tezuka đã hiểu nhầm phẫu thuật mở hộp sọ kích thích xung điện não bộ là lobotomy. Khi nhận ra rắc rối vì vô tình dùng sai ý nghĩa thuật ngữ, không nắm rõ vấn đề và tác hại của phẫu thuật lobotomy, ông xin lỗi công khai, sửa lại thành phương pháp chữa trị một bệnh nan y khác, tên chương cũng đổi thành ‘Hai cuộn phim’ để ra sách.”
“Cái đó tớ đọc rồi, là truyện xuất hiện ông bác râu dài nhỉ?”
Shioriko gật đầu trước lời nói của Ryu.
“Nhưng, nói vậy là chương truyện bị phản đối vẫn được đăng đó thôi? Vậy cái nào không được đăng?”
Tôi hỏi, Shioriko giơ hai ngón tay lên.
“Là chương 41 ‘Người thực vật’ và chương 58 ‘Ghế khoái lạc’. Mặc dù nội dung hai chương hoàn toàn khác nhau, nhưng đều xuất hiện cảnh kích thích ý thức và tinh thần để phẫu thuật não. Đương nhiên, phương pháp phẫu thuật được nói đến trong truyện không phải lobotomy, nhưng... Sau khi Tezuku Osamu tạ thế, rất nhiều truyện được xuất bản, chỉ duy hai chương này bị loại ra.”
“Vì nội dung liên quan đến việc ông từng bị phản đối à?”
“Cũng khó mà nói là không hề liên quan. Nhưng nguyên nhân cụ thể thế nào, từ ngày tác giả qua đời đến nay vẫn là một bí ẩn. Chỉ biết rằng, chính tác giả là người đưa ra quyết định đó... Trong khi nhiều chương tương tự được đổi tên bệnh và vẽ lại như ‘Ghi chép của một đạo diễn’, thì với hai chương này, Tezuka không chọn cách xử lý ấy.”
Shioriko cầm bản Shonen Champion Comics, lật lật vài trang. Mùi giấy cũ bay lên đầy hoài niệm.
“Nhưng bất chấp quyết định của tác giả, vẫn có những người hâm mộ cuồng nhiệt muốn đọc toàn bộ tác phẩm mình yêu thích. Vì thế, cho dù là chương truyện không xuất bản, họ vẫn tìm cách có được.”
Cô nhìn vào mắt tôi.
“Thật ra, trong hai chương truyện tôi vừa nói, chương ‘Người thực vật’ từng được đăng trong trọn bộ thời kì đầu... Chính là ở tập 4 bản Shonen Champion Comics này.”
“Tập 4... tức là vẫn đọc được à?”
“Vâng. Bản đầu tiên phát hành vào tháng Ba năm 1975, trong suốt một, hai năm tiếp theo, truyện được lưu hành vẫn cô chương ‘Người thực vật’. Sau đó, người ta thay thành chương khác. Nói tóm lại, riêng tập 4 của bản Shonen Champion Comics thôi cũng có hai loại khác nhau. Bản cũ có chương ‘Người thực vật’ giờ được mua bán với giá rất cao. Chắc chắn cha của Makabe có cả hai bản này.”
Chuyện là như thế sao?
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra. Cha của Nanako đã có đủ bộ Bác sĩ quái dị từ khi còn học cấp hai. Tập 4 được bán hồi đó không có chương “Người thực vật”. Sau này, khi biết đến sự tồn tại của những chương không được đăng, ông đã tìm mua bản cũ ở tiệm sách cũ. Đó là lý do ông có đến hai tập 4. Tập 4 cũ có giá trị cao, nên mới bị lấy đi.
Shioriko quả không tầm thường, chỉ cần nghe qua vài câu cô đã nhận ra tập 4 chính là mục tiêu. Chắc cô đã đọc cả bộ Bác sĩ quái dị, kể cả những chương không in thành sách.
“Có lẽ em trai Makabe cũng biết tập 4 bản cũ có giá trị. Nhưng, tôi không hiểu lắm lý do cậu ấy lấy cả quyển không đăng chương ‘Người thực vật’ đi.” Đột nhiên, Shioriko nghi ngại nhìn thẳng vào mặt người ủy thác. “Makabe này... em làm sao vậy?”
Tôi cũng chú ý đến thái độ của Makabe. Suốt từ nãy đến giờ cô nín lặng, nhưng lại lúng túng như muốn nói gì đó.
“Có một thứ em phải cho anh chị xem từ đầu, nhưng ban nãy bất cẩn nên quên mất... Em đã giải thích không đầy đủ.” Cô gái nói với vẻ vô cùng áy náy. “Tập 4 của Bác sĩ quái dị biến mất khỏi phòng cha... em nghĩ không chỉ có hai quyển. Em không chắc lắm, nhưng hình như là ba quyển...”
Không chỉ tôi và Ryu, ngay cả Shioriko cũng tỏ ra bất ngờ.
“Vậy cha em có ba tập 4 ư?”
“Không, mà là...”
Cô gái nhấc chiếc túi xách màu trắng đang đặt ở dưới chân để lên đùi, lấy ra từ bên trong cuốn truyện tranh cũ khổ shinsho.
“Ơ...”
Cả ba chúng tôi đều ngạc nhiên. Là tập 4 Bác sĩ quái dị bản Shonen Champion Comics cũ, trên bìa là khuôn mặt bác sĩ Black Jack và dao phẫu thuật. Và có tới hai cuốn, một trong hai cuốn bọc giấy sáp.
“Em mang theo vì nghĩ để anh chị tham khảo... Em thực sự xin lỗi.”
Nanako cúi mặt. Sau khi xin phép, Shioriko cầm hai cuốn truyện lên, lần lượt mở trang xi nhê của hai quyển. Một cuốn là tái bản lần thứ 49, phát hành tháng Ba năm 1981, cuốn còn lại tái bản lần thứ 53 phát hành tháng Bảy năm 1982, cả hai bản đều không có chương “Người thực vật”.
Gấp hai cuốn truyện lại, Shioriko chậm rãi lên tiếng, “...Cha em có tất cả mấy tập 4?”
“Em nhớ là năm quyển.” Cô phân vân một lúc rồi đáp. “Có lẽ ba trong số đó đã bị mất.”
“Riêng tập 4 thôi mà cha em cũng có nhiều vậy à?”
Cô gái lắc đầu.
“Không ạ... Cha em cũng mua trùng nhiều tập khác nữa, dù không nhiều như tập 4. Cha em có mấy bộ Bác sĩ quái dị cơ.”