Đường Triều Phong Hoa Lộ

Lượt đọc: 639 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 123
Lời tình tự của Hàn Dược

❊ ❊ ❊

Bách tính kéo xe chở đầy lương thực đi đổi tiền thưởng, còn Hàn Dược thì đã trở về Điền Gia Trang. Thổ bảo trên Tiểu Hoang Sơn đã xây dựng xong xuôi, chàng dọc đường leo núi lên cao, phát hiện trên đỉnh núi lại có người đang đợi mình.

La Tĩnh Nhi!

Thiếu nữ vận nhung trang, tay trái cầm ngược trường thương, tay phải ôm mũ trụ, đứng đó như một cây thương dài thẳng tắp.

Gió núi gào thét thổi bay mái tóc dài của nàng. Hoàng hôn tựa như bức họa, mỹ nhân tựa như cầu vồng, đôi mắt đẹp của La Tĩnh Nhi sáng ngời lấp lánh tựa minh châu trong đêm đen, bên trong như ẩn chứa một vũng nước sâu.

“Sao nàng lại ở đây?”

Hàn Dược rất đỗi ngạc nhiên, hiện giờ đại quân Đột Quyết áp sát biên giới, thiếu nữ nên ở trong quân mới phải. Trong quân đội Đại Đường vốn có lệnh nghiêm, dù là tướng lĩnh hay binh sĩ, thời chiến đều không được rời doanh trại, kẻ nào trái lệnh quân côn bốn mươi, đánh chết hay đánh tàn không luận.

Hàn Dược có chút lo lắng, Lý Thế Dân trị quân bằng bàn tay sắt, sẽ chẳng quan tâm kẻ phạm quân lệnh có phải là nữ tử hay không. La Tĩnh Nhi nếu rơi vào tay Hoàng đế thì cũng chỉ có nước ăn đòn.

Bốn mươi quân côn, chuyện đó đâu phải trò đùa!

La Tĩnh Nhi dường như nhìn thấu sự lo lắng của chàng, thản nhiên nói: “Huynh không cần lo, Bệ hạ tự mình thống lĩnh trung quân đóng quân bên bờ Vị Thủy, ta hiện tại thuộc đội trinh sát quân cánh trái, nhiệm vụ là đi tuần tra xung quanh thám thính quân tình. Tiểu Hoang Sơn của huynh có thể leo cao nhìn xa, vừa vặn thích hợp cho ta quan sát động tĩnh của người Đột Quyết.”

“Đội trinh sát, đến quan sát động tĩnh của người Đột Quyết?” Hàn Dược ngẩn người, sau đó khẽ mỉm cười, trong lòng dâng lên một tia ấm áp kỳ lạ.

Mặc dù thiếu nữ giải thích như vậy, nhưng chàng biết hoàn toàn không phải chuyện đó.

Tiểu Hoang Sơn cao chưa đầy trăm mét, hơn nữa lại xa chiến trường chính, lên đây leo cao nhìn xa thì thấy được gì? Trừ phi đại quân Đột Quyết đánh tới tận chân núi, nếu không thì căn bản không thể phát hiện ra địch tình.

Nàng thực chất là đang lo lắng cho chàng!

Quả nhiên, La Tĩnh Nhi khẽ cau mày, có chút không vui nói: “Ta đã đến từ bốn ngày trước rồi, nhưng vẫn không thấy huynh. Nghe Đậu Đậu nói huynh dẫn mấy trăm thôn dân đi phục kích người Đột Quyết, có phải không?”

“Không sai, ta quả thật đã đi phục kích người Đột Quyết!” Hàn Dược chậm rãi gật đầu, cười hì hì nói: “Bệ hạ ban bố Sát Hồ Lệnh, một cái đầu Đột Quyết hai quan tiền, ta dẫn người đi góp chút vui.”

“Huynh rất thiếu tiền sao?” La Tĩnh Nhi quát khẽ một tiếng, sắc mặt giận dỗi nói: “Người Đột Quyết bản tính hung tàn, trên chiến trường lại đao thương không mắt, huynh lại không biết võ công, vì tiền mà ngay cả mạng cũng không cần nữa à? Sát Hồ Lệnh thì kiếm được mấy đồng thưởng, huynh cứ kinh doanh sản nghiệp của mình chẳng phải tốt hơn sao.”

Giọng điệu này mang đậm vẻ yêu cho nên mới trách, giống hệt một cô vợ nhỏ đang lo lắng cho chồng đi xa gặp hiểm nguy. Hàn Dược ngẩn người ra một chút, sau đó cười xấu xa, trong lòng vô cùng đắc ý.

“Chà chà, đây là bắt đầu thương mình rồi đây!” Chàng tự đắc trong lòng, vẻ mặt vô thức lộ hết ra ngoài.

Khuôn mặt xinh đẹp của La Tĩnh Nhi đỏ bừng, đôi mắt nàng như chứa đựng một vũng nước trong veo, né tránh không dám nhìn vào mắt Hàn Dược, miệng cố cãi lý: “Huynh chớ có nghĩ lung tung, ta sở dĩ nói như vậy là vì không muốn huynh xảy ra chuyện, ta còn phải nhờ vào huynh để chấn hưng La gia, không liên quan đến chuyện nam nữ.”

Lời này rõ ràng là "lạy ông tôi ở bụi này", nhưng thiếu nữ không hề nhận ra, Hàn Dược tất nhiên cũng giả vờ như không nghe thấy, liên tục gật đầu: “Đúng đúng, phải nhờ vào ta để chấn hưng La gia mà, quan tâm một chút cũng không phải chuyện xấu…”

La Tĩnh Nhi bỗng nhiên thở dài, nàng nhìn Hàn Dược, có chút lạc lõng nói: “Ta nghe nói Bệ hạ và Nương nương rất thích huynh, cách đây không lâu còn tự mình giá lâm Tiểu Hoang Sơn, không những ngủ lại ở đây mà còn thăng tước cho huynh nữa!” Nàng nói đến đây lại thở dài lần nữa, u uất nói: “Lúc ta quen huynh, huynh vẫn còn là một kẻ xấu miệng lưỡi trơn tru, không ngờ chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, huynh đã là Hầu gia rồi, còn ta…”

“Nghĩ nhiều làm gì? Tự chuốc lấy phiền não!” Hàn Dược ngắt lời nàng, thản nhiên nói: “Hầu gia thì đã sao? Ta không phải vẫn cứ xấu miệng như cũ sao? Nếu nghiêm túc mà nói, La gia các nàng là thế gia quân sự, tổ tiên từng xuất hiện Vương gia, phụ thân nàng cũng được truy phong Quốc công…”

“Nhưng tước vị của La gia đã bị tước mất rồi!” La Tĩnh Nhi có chút kích động, thiếu nữ cái gì cũng tốt, chỉ là không được nhắc đến La gia, vừa nhắc đến là như biến thành người khác, khăng khăng nói: “Sai lầm là do ta gây ra, Bệ hạ lại tước bỏ tước vị của phụ thân, chút tình nghĩa khi phụ thân vào sinh ra tử cho người cũng không màng tới, chẳng lẽ hoàng gia thực sự vô tình đến thế sao?”

“Hoàng gia khi nào đã từng có tình?” Hàn Dược thản nhiên mỉm cười, nói: “Nhưng chuyện này ta lại cho rằng Bệ hạ làm đúng, phụ thân nàng đã không còn nữa, dù có truy phong cũng chỉ là hư danh, người tước bỏ tước vị Quốc công của phụ thân nàng thực chất là đang chặn miệng thế gia. Không tước tước vị của phụ thân nàng thì chẳng lẽ xử lý nàng sao? Sai lầm nàng phạm phải khi đó không hề nhỏ, tự ý xuất binh, toàn quân bị tiêu diệt, nếu thực sự truy cứu nghiêm khắc thì chém đầu cũng đủ rồi, Bệ hạ tuy tước tước vị của La gia, nhưng ta cho rằng người là đang bảo vệ nàng.”

“Người sủng tín huynh, tất nhiên huynh nói đỡ cho người rồi!” La Tĩnh Nhi có chút giận dữ, trường thương trong tay nện mạnh xuống đất, bộ ngực cao vút phập phồng không ngừng, rõ ràng là rất tức giận.

Hàn Dược nói: “Xem kìa, lại bắt đầu không nói lý rồi!” Chàng cúi người ngắt một cọng cỏ dại, thuận tay ngậm vào khóe miệng, trên mặt mang theo nụ cười nhạt, nói với La Tĩnh Nhi: “Hai ta lúc đầu cũng coi như không đánh không quen, ta hận nàng cưỡi ngựa đâm ta, nàng hận ta miệng lưỡi trơn tru, sau này ở bên nhau lâu dần, dần dần cảm thấy ở bên nhau cũng không quá khó khăn. Trước đây không lâu nàng cáo từ đi vào quân doanh, ta thế mà lại có chút không nỡ, mỗi khi đêm khuya thanh vắng ngủ không được, trước mắt lại vô tình hiện ra bóng dáng và nụ cười của nàng, luôn lo lắng liệu nàng ở trong quân có xảy ra chuyện gì không, có bị người ta bắt nạt không, ăn có ngon không, ngủ có yên giấc không.”

Lời tình tự này thật lợi hại, tuy từng câu đều bình dị, nhưng lại ấm áp chân tình.

La Tĩnh Nhi ngẩn người trước, sau đó khuôn mặt xinh đẹp nhanh chóng đỏ bừng, nàng từ nhỏ đã cuồng luyện võ, về chuyện tình cảm chưa từng tiếp xúc. Sau này tuổi tác dần lớn, tuy sinh ra xinh đẹp tuyệt trần, nhưng vì võ công quá cao, đám công tử bột ở Trường An thực sự không ai dám trêu chọc. Sinh ra đến mười tám tuổi, vậy mà một lời tình tự cũng chưa từng nghe qua, Hàn Dược nói một hồi khiến hai má nàng đỏ ửng, tim đập thình thịch trong lồng ngực, cảm giác bên tai từng đợt nóng ran.

“Huynh, thật biết nói mấy lời hồ đồ…” Nàng cố trừng mắt nhìn Hàn Dược, thoáng thấy đối phương mang theo nụ cười dịu dàng, nhất thời cảm thấy toàn thân mềm nhũn, rên khẽ một tiếng, vội vàng quay đầu đi không dám nhìn Hàn Dược.

“Nha đầu, ta nói những lời này chỉ muốn biểu đạt một điều, nàng rất quan trọng trong lòng ta, sau này đừng bao giờ nói chuyện gì mà ta nói đỡ cho Bệ hạ nữa. Nếu có một ngày nàng lại gây ra chuyện, cần ta phải chọn lựa giữa Bệ hạ và nàng, ta chắc chắn sẽ không chút do dự vứt bỏ tước Hầu của mình, chọn cách bảo vệ nàng.”

“Như vậy không được!” Khuôn mặt xinh đẹp của La Tĩnh Nhi lạnh xuống, vội nói: “Tướng quân trăm trận chết, vẫn còn chưa chắc được phong tước, huynh tưởng tước Hầu dễ dàng có được lắm sao, tuyệt đối không được tùy tiện từ bỏ.” Nàng nhìn thoáng qua Hàn Dược, đỏ mặt cố nén sự ngượng ngùng nói: “Tâm ý của huynh ta đã hiểu, nhưng tuyệt đối đừng từ bỏ tước vị, chúng ta… chúng ta đều phải sống thật tốt…”

“Tất nhiên phải sống thật tốt rồi!” Hàn Dược cười ha ha, nói: “Nàng yên tâm đi, La gia chẳng qua chỉ bị tước tước vị mà thôi, chứ có phải bị triều đình đánh một gậy chết tươi đâu, chỉ cần ta tìm cơ hội lập cho nàng vài đại công, tước vị Quốc công này rất nhanh có thể khôi phục.”

“Lập công?” La Tĩnh Nhi hơi sững sờ, sau đó có chút nản lòng nói: “Huynh đang chỉ lần Đột Quyết xâm lược này sao? Vô ích thôi, ta hiện giờ đã bị xếp vào đội trinh sát, chỉ có thể thám thính địch tình, chứ không thể ra trận giết địch, lấy đâu ra công lao cho chúng ta lập?”

“Cái đó chưa chắc à nha!” Hàn Dược cười nhạt, thâm ý sâu xa nói: “Chẳng phải có câu biết người biết ta trăm trận trăm thắng sao, thám thính địch tình thì sao nào? Nếu như có thể cung cấp cho Bệ hạ những phân tích chính xác về cục diện chiến tranh, công lao này chưa chắc đã nhỏ đâu.”

“Phân tích chính xác về cục diện chiến tranh? Đó là cái gì…”

Hàn Dược cười ha ha, bỗng nhìn La Tĩnh Nhi đầy tự tin nói: “Nha đầu, có dám cá với ta một ván không. Người Đột Quyết tuy đại quân xâm lược, Đại Đường cũng rèn binh chuẩn bị, nhưng trận chiến này cả hai bên căn bản không đánh được đâu.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.