Đường Về

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Iv.

❊ ❊ ❊

Tjaden ăn mừng đám cưới của mình ở cửa hàng thịt ngựa. Cửa hàng đã phát triển thành một mỏ vàng đích thực và tình cảm của Tjaden đối với Marie Bé Bỏng cũng tăng lên tương ứng Buổi sáng, cô dâu chú rể đến nhà thờ làm lễ trên một cỗ xe sơn màu đen, phía trong bọc lụa trắng, tất nhiên phải thắng bốn con ngựa, thế mới đáng mặt một doanh nghiệp làm ăn phát đạt nhờ ngựa. Willy và Kosole được mời làm chứng. Willy đã sắm riêng cho dịp long trọng này một đôi găng tay trắng may bằng vải bông thật. Việc đó tốn khá nhiều công sức.

Đầu tiên Karl phải kiếm được nửa tá phiếu mua hàng, và sau đó mất hẳn hai ngày đi tìm... Bởi vì không cửa hàng nào có sẵn cỡ của Wĩlly. Nhưng rồi cũng bõ công. Mấy cái túi trắng như phấn mà cuối cùng cậu ta kiếm được cực kỳ hợp với cái áo đuôi tôm mới nhuộm lại. Tjaden diện lễ phục màu đen, Marie Bé Bỏng mặc váy cưới có đuôi dài và đội vòng hoa cô dâu.

Ngay trước khi khởi hành đến Sở hộ tịch còn xảy ra một sự cố. Kosole đến, vừa nhìn thấy Tjaden trong bộ lễ phục màu đen đã ôm bụng cười lăn lộn.

Vừa tạm dứt trận cười và hồi lại một chút thì anh lại đưa mắt sang phía bên cạnh và bắt gặp đôi tai vểnh của Tjaden lấp ló trên cái cổ áo dựng đứng, thế là anh lại cười sằng sặc. Không có cách gì cứu vãn, Kosole sẽ phá lên cười ngay giữa nhà thờ và có cơ phá hỏng toàn bộ buổi lễ. Vì vậy vào phút cuối tôi phải nhảy ra thay anh làm chứng cho hôn lễ.

Toàn bộ cửa hàng thịt ngựa được trang hoàng cho lễ cưới. Ở lối vào đặt nhiều chậu hoa và những cây dương non, thậm chí lò mổ cũng treo một vòng hoa làm từ cây linh sam, và Willy được tán thưởng rầm rộ khi gắn thêm vào đó tấm biển "Nhiệt liệt chào mừng".

Tất nhiên không có miếng thịt ngựa nào trên bàn; những miếng thịt lợn loại ngon nhất đang bốc hơi nghi ngút trong những cái liễn và một tảng thịt bê nướng khổng lồ được cắt ngay trước mặt chúng tôi.

Sau món bê nướng, Tjaden cởi lễ phục và tháo cổ áo ra. Việc này cho phép Kosole bắt tay vào việc tốt hơn, bởi vì cho đến lúc này anh không dám nhìn sang phía bên cạnh, do lo sợ sẽ chết sặc vì cười. Chúng tôi noi gương Tjaden và cảm thấy thoải mái hẳn.

Buổi chiều, ông bố vợ đọc một tờ chứng nhận cho Tjaden làm đồng sở hữu lò mổ. Chúng tôi chúc mừng cậu ta, rồi Willy diện đôi găng tay trắng trang trọng trao món quà cưới của chúng tôi: một cái khay bằng đồng thau với một bộ mười hai ly uống rượu bằng pha lê chạm khắc tinh xảo.

Thêm ba chai cognac từ kho dự trữ của Karl.

Tối đến, Ludwig ghé qua một lát. Theo yêu cầu khẩn thiết của Tjaden, cậu ấy xuất hiện trong bộ quân phục, vì Tjaden muốn cho mọi người thấy mình có một người bạn là trung úy thực sự. Nhưng rồi Ludwig lại đi ngay. Chúng tôi vẫn ở lại, cho đến khi trên bàn chỉ còn đống xương xẩu và vỏ chai.

Khi chúng tôi cuối cùng rồi cũng bước ra phố thì đã nửa đêm. Albert rủ cả bọn đi tiếp đến quán cà phê Gräger.

"Ở đó đóng cửa từ lâu rồi," Willy nói.

"Bọn mình có thể vào theo lối cửa sau!" Albert khăng khăng, "Karl biết đường."

Cả bọn không còn mấy hứng thú nữa. Nhưng Albert cứ thúc ép mãi, cho tới lúc chứng tôi chịu thua mới thôi. Tôi ngạc nhiên, bởi vì bình thường cậu ấy luôn là người đầu tiên muốn về nhà.

Mặc dù ở phía trước cửa quán Grãger tất cả đều tối om và yên tĩnh, nhưng khi vừa vòng qua sân sau bước vào quán, chúng tôi đã rơi ngay vào cảnh ồn ào náo nhiệt. Gräger là quán của bọn đầu cơ; ở đây hầu như ngày nào cũng hoạt động thâu đêm suốt sáng.

Một phần của gian phòng bao gồm những lô nhỏ che tấm màn nhung đỏ. Đây là khu rượu vang. Hầu hết rèm cửa được khép kín. Từ phía sau rèm có tiếng rú rít và tiếng cười vọng ra Willy ngoác miệng cười hết cỡ.

"Nhà chứa tư nhân Gräger."

Chúng tôi ngồi vào một bàn xa xa phía trước. Quán cà phê đông kín người. Bên phải là dãy bàn của đám gái điếm. Ở đâu công việc làm án phát đạt, ở đó niềm vui cuộc sống nở hoa. Do đó mười hai người đàn bà ở đây thậm chí cũng không phải là quá nhiều. Tuy nhiên, giữa họ có sự cạnh tranh. Karl chỉ cho chúng tôi thấy Bà Nickel, một ả lẳng lơ tóc đen, đẫy đà.

Chồng ả chỉ là một tên đầu cơ hạng tép riu, nếu không có ả chắc cũng đói rã họng. Ả giúp chồng bằng cách đàm phán trước một mình với các đối tác kinh doanh của gã độ một tiếng đồng hồ tại nhà.

Ở bàn nào cũng thấy những cảnh đi qua đi lại đầy kích động, xì xào, thì thầm, thậm thụt và huyên náo. Những người mặc com lê kiểu Anh và đội mũ mới được những kẻ khác mặc áo chẽn không cổ kéo vào góc phòng, họ bí mật lấy từ trong túi ra những gói nhỏ và hàng mẫu, kiểm tra, trả lại, lại mời chào, những quyển sổ tay xuất hiện, bút chì ngoay ngoáy viết, thỉnh thoảng có ai đó lao đến chỗ đặt điện thoại hoặc chạy ra bên ngoài và cả bầu không khí lao xao chỉ toàn nghe nhắc tới toa hàng ký lô bơ, cá trích, mỡ muối, thuốc tiêm, đô la, gulden[1] , tên cổ phiếu và những con số.

1. Tên gọi một loại tiền xu vàng của Đức trước đây.

Sát bên chúng tôi là một cuộc tranh luận đặc biệt hăng hái về một toa than nào đó. Nhưng Karl chỉ phẩy tay khinh thường. "Tất cả các trò này chỉ là buôn nước bọt thôi. Gã đầu tiên nghe hơi nồi chõ ở đâu đó, gã thứ hai môi giới tiếp, gã thứ ba mách mối đến gã thứ tư, chúng chạy vòng quanh tỏ ra mình quan trọng, nhưng hầu như chẳng bao giờ có thứ gì đằng sau. Đây chỉ toàn những thằng qua đường muốn kiếm chác chút tiền hoa hồng. Các ông vua đầu cơ thực sự chỉ thực hiện chuyện làm ăn qua nhiều lắm là một đến hai người trung gian mà họ biết rõ. Gã béo đằng kia chẳng hạn, hôm qua đã mua hai toa xe trứng ở Ba Lan. Nghe nói lúc này chúng được chuyển đi Hà Lan, dọc đường chúng sẽ được dán nhãn khác biến thành trứng gà tươi Hà Lan rồi sau đó chở ngược lại bán với giá cao gấp ba. Mấy gã ở phía trước kia kìa, là bọn buôn cocain; tất nhiên bọn này kiếm được những món tiền khổng lồ. Gã Diederichs ngồi ở bên trái ấy, chỉ buôn mỡ muối cũng kiếm bộn tiền."

"Vì lũ lợn đó mà bây giờ bọn mình luôn phải chịu cảnh bụng đói,"

Willy lầm bầm.

"Không có bọn chúng thì cậu vẫn đói thôi," Karl trả lời. "Tuần trước mười thùng bơ của nhà nước bị bán ra, vì đã hoàn toàn hư hỏng do để quá lâu. Với lúa mì cũng vậy. Bartscher gần đây đã mua được mấy xe lúa với giá chỉ vài xu, vì nhà nước trữ chúng trong một nhà kho đổ nát nên chúng sũng nước mưa và bị nấm mốc."

"Cha đó tên gì?" Albert hỏi Karl.

"Bartscher. Julius Bartscher."

"Hắn thường ở đây à?"

"Tớ nghĩ vậy," Karl nói. "Cậu muốn làm ăn với hắn sao?"

Albert lắc đầu. "Hắn có tiền không?"

"Nhiều như rác," Karl trả lời có chút kính nể.

"Nhìn xem, Arthur đến kìa!" Willy cười, reo lên.

Chiếc áo mưa màu hoàng yến xuất hiện ở cửa sau. Một vài người đứng dậy và lao ngay đến anh ta. Ledderhose gạt họ sang một bên, trịch thượng gật đầu với người này người kia và đi tiếp giữa dãy bàn như một ông tướng. Tôi ngạc nhiên nhìn vẻ mặt cứng nhắc, khó chịu của anh ta, vẻ mặt vẫn giữ nguyên ngay cả khi anh ta mỉm cười.

Anh ta chào chúng tôi, với vẻ khá bề trên.

"Ngồi đi, Arthur," Willy mỉm cười. Ledderhose do dự nhưng anh ta không thể cưỡng lại sự cám dỗ là cho chúng tôi thấy trong vương quốc của anh ta, anh ta đã trở thành mọt người như thế nào.

"Một lúc thôi đấy," anh ta nói và ngồi vào chỗ của Albert người lúc này đang len lỏi trong quán, như đang tìm kiếm ai đó. Tôi định đi theo cậu ấy, nhưng rồi lại thôi, vì tôi nghĩ cậu ấy chỉ chạy ra ngoài sân chốc lát.

Ledderhose gọi mang rượu manh đến và bắt đầu đàm phán với một người đàn ông có những ngón tay lấp lánh kim cương về hơn mười ngàn đôi ủng quân đội và hai mươi toa xe sắt vụn. Chốc chốc anh ta lại liếc nhìn xem liệu chúng tôi có đang lắng nghe không.

Tuy nhiên, Albert lại đang đi dọc theo dãy lô nhỏ che màn nhung. Có người nói cho cậu ấy một chuyện gì đó mà cậu ấy không thể tin được, nhưng nó vẫn như một tấm ván đóng chặt trong đầu cậu ấy suốt cả ngày.

Khi Albert liếc qua khe hở của ngăn lô áp chót, cậu ấy cảm thấy như bị một lưỡi rìu khổng lồ bổ xuống đầu. Cậu lảo đảo một giây, rồi vén bức màn lên.

Trên bàn có mây ly sam panh, một bó hoa hồng nằm bên cạnh, tấm khăn trải bàn bị xô lệch và tụt một nửa xuống sàn nhà. Phía sau bàn, một cô gái tóc vàng ngồi thù lù trên một chiếc ghế bành. Chiếc váy bị tụt xuống, mái tóc rối bù, bộ ngực vẫn còn để trần.

Cô gái quay lưng lại phía Albert, đang ngân nga một bài hát quen thuộc và chải tóc trước một tấm gương nhỏ. "Lucie' Albert cất giọng khàn khàn. Cô gái quay phăt lại và trân trối nhìn cậu ấy như nhìn một bóng ma.

Sợ cứng người, cô ta cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười run rẩy trên gương mặt cô ta tắt lịm khi cô ta thấy ánh mắt Albert dán chặt vào bộ ngực trần của mình như thế nào. Không nói dối được nữa rồi. Cô ta sợ hãi nép chặt người vào sau lưng ghế. "Albert... không phải tại em..." cô ta lắp bắp, "... ông ta... lỗi ở ông ta...", rồi đột nhiên cô ta liến thoắng rõ nhanh: "Ông ta đã chuốc rượu cho em say mềm Albert, em hoàn toàn không muốn, ông ta cứ rót cho em thêm mãi, em không còn biết gì nữa, em thề với anh..."

"Có chuyện gì xảy ra ở đây?" ai đó hỏi sau lưng Albert. Bartscher đã quay về từ ngoài sân, người nghiêng ngả vì đứng không vững. Gã phun khói xì gà vào mặt Albert. "Định kiếm chác chút đỉnh, hả? Bước! Xéo đi!"

Trong một khoảnh khắc Albert đứng như bị trúng thuốc mê trước mặt gã. Hình ảnh cái bụng phệ, bộ com lê nâu kẻ ca rô, dây đeo đồng hồ bằng vàng và gương mặt to bè, đỏ lự của gã in vào não cậu ấy với sự rõ ràng khủng khiếp.

Đúng lúc này Willy đang ngồi ở bàn với chúng tôi tình cờ nhìn lên, cậu ta lập tức nhảy phóc dậy, xô ngã vài người và chạy xuyên qua quán.

Nhưng đã quá muộn. Trước khi Willy đến nơi, Albert đã có khẩu súng lục trong tay và siết cò. Chúng tôi lao bổ tới đó.

Bartscher đã cố vớ một chiếc ghế để che thân... nhưng gã chỉ nâng được nó lên ngang tầm mắt. Còn phát đạn của Albert nằm trên trán, cao hơn hai xen ti mét. Cậu ấy hầu như không ngắm bắn... Cậu ấy luôn là xạ thủ giỏi nhất trong đại đội, và từ nhiều năm nay cậu ấy đã quá quen thuộc với khẩu súng lục chiến trường của mình.

Bartscher đổ rầm xuống sàn. Hai bàn chân co giật. Phát súng chí mạng. Cô gái rú lên.

"Ra khỏi đây!" Willy quát và ngăn chặn đám khách đô xô đến xem.

Chúng tôi lôi Albert đang đứng bất động nhìn cô gái chạy qua sân, dọc theo con phố, qua nhiều góc phố tiếp theo, rồi tới một quảng trường tối om, nơi có hai xe tải chở đồ gỗ đang đỗ. Willy chạy đến sau. "Cậu phải trốn ngay lập tức trong đêm nay!" Willy hổn hển nói.

Albert nhìn Willy như thể mãi lúc này cậu ấy mỏi vừa sực tỉnh. Cậu ấy giằng người ra. "Mặc tớ, Willy," cậu ấy khó nhọc đáp, "tớ biết tớ phải làm gì bây giờ."

"Cậu điên à?" Kosole gắt.

Albert thoáng lảo đảo. Chúng tôi giữ cậu ấy. Cậu ấy lại gạt chúng tôi ra. "Không, anh Ferdinand," Albert nói nhẹ nhàng như thể rất mệt mỏi, "ai đã làm việc này, cũng phải làm nốt việc kia."

Cậu ấy chậm rãi đi ra phố.

Willy chạy theo sau cố thuyết phục Albert. Albert chỉ lắc đầu và đi về phía phố Mühlen. Willy bám theo cậu ấy.

"Phải dùng vũ lực đưa cậu ấy đi," Kosole kêu lên. "Cậu ấy đủ gan chạy đến cảnh sát lắm!"

"Em nghĩ rằng vô ích thôi, anh Ferdinand," Karl tuyệt vọng nói. "Em biết con người Albert."

"Nhưng đằng nào thì gã đó cũng không thể nhờ thế mà sống lại được," Ferdinand gào lên. "Cậu ấy làm vậy thì được cái gì? Albert phải trốn đi!"

Chúng tôi im lặng nhấp nhổm ngồi đợi Willy.

"Sao cậu ấy có thể làm vậy chứ?" hồi lâu sau Kosole cất tiếng hỏi.

"Cậu ấy đã quá quyến luyến cô ta," tôi đáp.

Willy quay về một mình. Kosole đứng phắt dậy. "Cậu ấy trốn rồi chứ?"

Willy ngoảnh mặt đi. "Đến cảnh sát rồi. Chẳng thể làm gì được. Cậu ấy suýt bắn cả em khi em toan kéo cậu ấy đi trốn.”

"Chết tiệt!" Kosole gục đầu trên trục xe. Willy nằm vật xuống bãi cỏ.

Karl và tôi dựa người vào thành chiếc xe tải chở đồ gỗ.

Kosole Ferdinand Kosole bật khóc nức nở như một đứa bé.

phát hành: Đông A Ngày xuất bản: 05/2017 Số hóa: tudonald78 TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.