Đường Về

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
I.

❊ ❊ ❊

Giống như nước trong xô hắt xuống vỉa hè, chúng tôi túa ra khỏi nhà ga tỏa về mọi phía. Với những bước tiến công hối hả, Kosole cùng Bröger và Troßke xuôi xuống phố Heinrich. Vội G vã không kém, tôi với Ludwig rẽ sang Đại lộ Ga tàu.

Ledderhose chẳng chia tay ai đã lao đi như tên bắn với đống đồ tạp nham của mình. Tjaden còn nhờ Willy chỉ nhanh con đường gần nhất đến nhà chứa, có mỗi Jupp và Valentin là đủng đỉnh. Chẳng có ai chờ đợi họ và vì vậy tạm thời họ cứ thong thả tản bộ đến phòng chờ để kiếm cái gì ăn đã. Sau đó họ định đến doanh trại.

Nước rỏ xuống từ các vòm cây trên Đại lộ Ga tàu; những đám mây sà xuống thấp và trôi nhanh. Mấy cậu lính tuổi quân còn non choẹt đi về phía chúng tôi. Họ đeo băng đỏ trên cánh tay.

"Tháo cầu vai xuống!" một cậu hét lên và nhảy tới Ludwig.

"Câm đi, thằng nhãi tân binh," tôi nói và đẩy nó sang một bên.

Những đứa khác sấn đến vây quanh chúng tôi. Ludwig thản nhiên nhìn thằng đứng đầu và tiếp tục bước. Thăng này rụt lại tránh đường.

Nhưng rồi bỗng có hai lính thủy xuất hiện và xông vào Ludwig.

"Lũ lợn, chúng mày không thấy anh ấy bị thương hả?" tôi hét lên và ném ba lô xuống để rảnh tay hành động. Nhưng Ludwig đã nằm xụi lơ trên mặt đất, cánh tay bị thương lam cho cậu ấy gần như mất khả năng tự vệ. Hai thằng lính thủy giằng xé bộ quân phục của Ludwig và đá túi bụi vào người cậu ấy.

"Một gã trung úy!" giọng một mụ đàn bà hét lên the thé, "Đánh chết nó đi, đồ chó săn!"

Chưa kịp giúp bạn, tôi đã bị xơi một cú đánh vào mặt khiến tôi lảo đảo.

"Đồ quỷ Satan!" tôi thở hổn hển và đá một cú mạnh hết sức vào bụng kẻ tấn công mình. Thằng đó rống lên và đổ gục xuống. Ngay lập tức ba thằng khác lao vào tôi. Con chó chồm lên cổ một trong số chúng. Nhưng những gã còn lại vẫn quăng được tôi xuống.

"Tắt đèn đi... Lấy dao ra..." mụ đàn bà hét.

Giữa những cẳng chần đang tới tấp đạp xuống, tôi thấy Ludwig đưa bàn tay trái còn tự do bóp cổ một lính thủy, kẻ mà cậu ấy vừa quật ngã bằng một cú đạp từ bên dưới vào khoeo chân. Cậu ấy không buông tay, dù đang bị những kẻ khác tấn công dữ dội từ mọi phía.

Rồi một gã nào đó quật khóa dây thắt lưng vào đầu tôi, gã khác đạp giữa hàm răng tôi. Liền lúc đó Sói ngoạm vào đầu gối gã ta, nhưng chúng tôi vẫn không chồm dậy được, bọn chúng liên tục quật chúng tôi ngã xuống và muốn nghiền bẹp chúng tôi thành bột. Trong cơn tức giận tôi cố với tay lấy khẩu súng ngắn của mình. Nhưng đúng vào khoảnh khắc đó, một cú trời giáng khiến một trong những kẻ tấn công tôi bật ngã ngửa trên vỉa hè ngay cạnh tôi. Cú thứ hai... gã thứ hai bất tỉnh... liền sau đó là cú thứ ba... đây chắc chắn chỉ có thế là Willy ra tay.

Cậu ta đã phi nước đại xông tới, ba lô đã quăng đi trên đường, và giờ đây đang tung hoành bên trên chúng tôi. Cậu ta vung tay thộp cổ hai gã một lúc và dập đầu chúng vào nhau. Bọn này lập tức bất tỉnh, vì khi Willy đã nổi điên thì cậu ta là một búa máy sống. Chúng tôi được giải thoát, và tôi chồm dậy, nhưng những kẻ khác đã chạy tháo thân. Tôi còn kịp ném ba lô của tôi trúng lưng một gã, rồi quay sang săn sóc Ludwig.

Willy đuổi theo. Ban nãy cậu ta đã trông thấy hai thằng lính thủy tấn công Ludwig. Giờ thì một thằng đã nằm thâm tím và rên rỉ dưới rãnh nước bên đường, bên trên gã là con chó đang gầm gừ; Willy đang phi theo thằng thứ hai, tóc cậu ta bay phần phật như một cơn lốc màu đỏ.

Băng trên tay Ludwig đã bị đạp rách tan. Máu tràn ra ướt đẫm băng.

Mặt cậu ấy lấm lem, trán bị thương vì một cú đá. Cậu ấy phủi sạch người và từ từ đứng dậy.

"Cậu bị dính đòn nhiều lắm phải không?" tôi hỏi. Mặt tái nhợt như xác chết, cậu ấy lắc đầu.

Trong khi đó, Willy đã tóm được thằng lính thủy và kéo lê gã ta như kéo cái bao tải. "Lũ lợn thối tha," cậu ta nghiến răng, "suốt thời chiến tranh chúng mày chỉ ngồi phơi nắng trên tàu thủy, một tiếng súng cũng không nghe thấy; vậy mà giờ còn dám nhe nanh tấn công cựu binh chiến trường nữa chứ... thì đây tao muốn giúp chúng mày! Quỳ xuống, đồ chuột chui rúc hậu phương! Hãy cầu xin cậu ấy tha tội!

Willy đẩy gã lính đổ sụp xuống trước mặt Ludwig, vẻ phẫn nộ khủng khiếp của cậu ta trông thật đáng sợ. "Tao sẽ giết mày,” cậu ta rít lên, "tao sẽ xé xác mày ra từng mảnh, quỳ xuống!"

Gã kia thút thít.

"Thôi kệ đi, Willy," Ludwig nói và nhặt đồ của mình lên.

"Cái gì?" Willy ngỡ ngàng hỏi. "Cậu điên à? Sau khi chúng đã giẫm đạp lên cánh tay cậu sao?"

Ludwig đã đi tiếp. "Thôi, thả cho nó đi đi..."

Trong một khoảnh khắc Wỉlly ngạc nhiên nhìn Ludwig, hoàn toàn không hiểu; sau đó cậu ta lắc đầu thả gã lính thủy ra.

"Được rồi, đà vậy thì biến đi!" Nhưng cậu ta vẫn không thể kìm được, nhè vào đúng giây phút gã thủy thủ bỏ chạy để đá một cù trời giáng khiến cho gã lộn hai vòng lăn quay ra đất.

Chúng tôi đi tiếp. Willy chửi bới, vì lúc tức giận cậu ta không thể không nói. Nhưng Ludwig thì lặng im.

Đột nhiên chúng tôi nhìn thấy từ góc phố Bier một đám nhùng kẻ đã bỏ chạy lại đang sấn tới. Chúng đã tìm được thêm đồng bọn. Willy tháo khẩu súng trường của mình xuống khỏi vai. "Lên đạn và cài chốt an toàn,"

cậu ta nói, mắt nheo lại. Ludwig rút súng ngắn ra, còn tôi cũng sẵn sàng nhả đạn từ khẩu súng của mình. Toàn bộ câu chuyện ban nãy chỉ là một vụ ẩu đả, nhưng bây giờ nó đã trở nên nghiêm trọng. Chúng tôi không cho phép mình bị tấn công lần thứ hai.

Chúng tôi tách nhau ra trên đường, người này cách người kia ba bước chân, để tránh trở thành một mục tiêu quá dày đặc, và tiến lên. Con chó lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra. Gầm gừ, nó ẹp mình bò bên cạnh chúng tôi trong rãnh thoát nước, nó đã học được ngoài mặt trận cách trườn lên phía trước dưới sự yểm trợ.

"Cách hai mươi thước, chúng tao sẽ bắn!" Willy thét lên đe dọa.

Đám lính trước mặt chúng tôi nhốn nháo. Chúng tôi tiếp tục tiến.

Những họng súng trường chĩa vào chúng tôi. Willy mở khóa an toàn với tiếng lách cách và tháo từ dây thắt lưng một quả lựu đạn, vật bất ly thân mà cậu ta vẫn giữ bên mình. "Tao đếm đến ba..."

Từ đội hình đối phương một người đàn ông trung niên mặc quân phục hạ sĩ quan nhưng không có cầu vai tách ra. Ông ta bước tới trước chúng tôi và kêu lên: "Chúng ta có phải là đồng đội hay không?"

Willy phải hít một hơi thật sâu cái đã, cậu ta choáng vì bất ngờ.

"Mẹ kiếp, chính chúng tôi mới phải hỏi các người câu đó, lũ bê con hèn nhát!" cậu ta phẫn nộ đáp trả. "Ai đã bắt đầu tấn công thương binh trước? Ai hả?"

Người kia kinh ngạc. "Các cậu đã làm thế à?" ông ta quay lại hỏi.

"Anh ta không chịu tháo cầu vai," một kẻ trong đám lính nói.

Người đàn ông phác một cử chỉ tức giận. Rồi ông ta lại quay về phía chúng tôi. "Lẽ ra họ không nên làm thế, hỡi những người anh em. Nhưng có vẻ như các anh không hề biết chuyện gì đang xảy ra. Mà các anh từ đâu đến đây vậy?"

"Từ mặt trận, chứ còn từ đâu nữa?" Willy bực bội khịt mũi.

"Thế các anh định đi đâu?"

"Đến nơi mà các người đã được ở suốt cả cuộc chiến tranh: về nhà!"

"Này người anh em," người đàn ông nâng cao một tay áo rỗng không, "tôi đã mất nó không phải ở nhà."

"Thế lại càng tệ hơn," Willy dửng dưng tuyên bố, "nếu vậy anh nên thấy xấu hổ vì đã đàn dúm với đám lính dỏm này!”

Người hạ sĩ quan tiến đến gần hơn. "Đây là cuộc cách mạng," ông ta bình tĩnh nói, "và ai không ủng hộ chúng tôi, người đó chống lại chúng tôi!"

Willy cười. "Cuộc cách mạng hay ho gớm, với cái bè lũ chuyên đi giật cầu vai nhà anh! Nếu đó là tất cả những thứ các anh muốn..." cậu ta khinh bỉ nhổ nước bọt.

"Không đâu," người đàn ông cụt tay nói và tiến nhanh đến gần Willy, "chúng tôi muốn nhiều hơn thế! Chấm dứt chiến tranh, chấm dứt sự kích động! Chấm dứt việc giết chóc! Chúng tôi muốn lại làm người chứ không phải là những cỗ máy chiến tranh!"

Willy hạ lựu đạn xuống. "Và đây là sự bắt đầu mới tuyệt vời làm sao," cậu ta nói và chỉ vào đám bảng bị đạp tả tơi trên tay Ludwig. Rồi cậu ta nhảy vài bước đã đến chỗ đám lính.

"Khôn hồn thì về nhà đi, lũ nhãi ranh miệng còn hơi sữa!" cậu ta thét vào mặt đám lính đang lùi lại. "Các cậu muốn làm người hả? Các cậu thậm chí còn chưa từng là lính! Nhìn cái cách các cậu cầm súng mà chỉ sợ các cậu sẽ làm gãy chính tay mình!"

Đám đông giải tán. Willy quay trở lại và đứng thẳng người trước mặt viên hạ sĩ quan. "Anh bạn, giờ tôi muốn nói cho anh biết vài điều! Chúng tôi cũng chán ngấy đến tận cổ cái thứ ghê tởm này y như các anh và sẽ phải một lần chấm dứt nó, điều đó là rõ ràng! Nhưng không phải như thế này!

Nếu chúng tôi làm điều gì đó, chúng tôi sẽ tự làm, nhưng còn lâu chúng tôi mới cho phép kẻ khác chỉ định mình phải làm gì. Giờ thì anh hãy mở to mắt ra mà nhìn!"

Cậu ta giật hai phát đứt cả hai quân hàm khỏi cầu vai. "Tôi làm thế vì tôi muốn thế, chứ không phải vì các người muốn! Đây là việc riêng của tôi.

Nhưng còn cậu ấy," Willy chỉ qua Ludwig, "cậu ấy là trung úy của chúng tôi, cậu ấy vẫn giữ lại quân hàm, và sẽ khốn nạn cho kẻ nào dám có ý kiến gì."

Người cụt tay gật đầu. Gương mặt của ông ta lộ vẻ xúc động. "Chính tôi cũng từng ở ngoài mặt trận mà, anh bạn!" ông ta thốt lên. "Tôi cũng biết cái đó nghĩa là gì chứ! Đây này...” ông ta chìa mỏm tay cụt của mình ra. "Sư đoàn bộ binh Hai mươi, ở Verdun!"

"Chúng tôi cũng từng ở đó," Willy nói ngắn gọn. "Thế thôi nhỉ... Tạm biệt!"

Cậu ta nhấc ba lô của mình và đeo súng lên vai. Chúng tôi đi tiếp.

Nhưng khi Ludwig đi ngang qua, viên hạ sĩ quan đeo băng đỏ bỗng giơ tay chạm vành mũ, và chúng tôi hiểu điều ông ta muốn: ông ta không chào bộ quân phục, không chào cuộc chiến tranh, ông ta chào anh em đồng đội trở về từ mặt trận.

Căn hộ của Willy ở gần nhất. Cậu ta xúc động đưa tay vẫy vẫy ngôi nhà nhỏ.

"Chào, anh bạn già! Giờ đã đến lúc quân dự bị nghỉ ngơi rồi!" Chúng tôi định dừng lại chào từ biệt. Nhưng Willy gạt đi.

"Chúng ta đưa Ludwig về nhà đã," cậu ta tuyên bố chắc nịch, "tớ sẽ sớm nhận được món salad khoai tây và những lời khuyên răn thôi."

Chúng tôi dừng lại trên đường và chỉnh trang lại cho sạch sẽ, để cha mẹ ở nhà không nhận thấy là chúng tôi vừa ra khỏi một trận ẩu đả. Tôi lau mặt cho Ludwig, rồi chúng tôi tháo báng cho cậu ấy để giấu đi những đoạn băng đẫm máu, bởi vì mẹ cậu ấy sẽ phát hoảng nếu trông thấy chúng.

Đằng nào rồi cậu ấy cũng sẽ phải đến quân y viện để băng lại vết thương.

Chúng tôi bình thản đưa Ludwig về đến nhà. Trông cậu ấy vẫn còn rất phờ phạc. "Cậu đừng thèm bận tâm vụ đó nữa," tôi nói và bắt tay Ludwig. Wỉlly đặt đôi bàn tay hộ pháp lên vai cậu ấy. "Chuyện đó có thể xảy ra với bất cứ ai, anh bạn. Nếu không bị thương, cậu đã cho bọn ấy ra bã rồi."

Ludwig gật đầu chào chúng tôi và đi vào trong. Chúng tôi nhìn theo, xem cậu ấy có lên được cầu thang không. Ludwig lên lưng chừng cầu thang thì Willy bỗng sực nhá thêm điều gì đó. "Lần sau hãy đá chân ra đòn ngay Ludwig!" Willy gọi với theo giọng khẩn nài. "Đá ngay! Đừng bao giờ để chúng xáp lại gần trong những trường hợp như vậy!" Đoạn cậu ta hài lòng buông cho cánh cửa nhà sập lại.

"Tớ muốn biết mấy tuần gần đây cậu ấy bị làm sao,” tôi nói. Willy gãi gãi đầu. "Chắc tại kiết lị mà ra,” cậu ta nói. "Nếu không, Ludwig đã khác!

Cậu có nhớ cái cách cậu ấy kết liễu chiếc xe tăng ở Bixschoote không? Mà hoàn toàn một mình! Không phải dễ đâu nhé, Scholli thân mến ơi!"

Cậu ta xốc lại ba lô. "Nào, khỏe nhé, Emst... giờ thì tớ muốn xem xem trong nửa năm qua nhà Homeyer sống thế nào. Tớ đoán sẽ mất độ một giờ cảm động rưng rưng, sau đó là bắt đầu dạy dỗ. Mẹ tớ ấy à... Ôi chao chú em, lẽ ra bà ay phải là thượng sĩ mới đúng! Bà già có một trái tim vàng...

nhưng bọc trong một cái vỏ bằng đá granit!"

Tôi một mình đi tiếp, và đột nhiên thế giới biến đổi. Trong tai tôi có tiếng rì rầm, như thể có một dòng sông đang cuồn cuộn chảy dưới những viên đá lát đường, rồi tôi dường như không nhìn, không nghe thấy gì nữa cho đến khi đứng trước cửa nhà mình. Tôi chậm rãi đi lên cầu thang. Phía trên cửa treo tấm biển "Nhiệt liệt chào mừng!" và một bó hoa gài bên cạnh.

Mọi người đã trông thấy tôi trở về và tất cả đều ra đón, mẹ tôi đứng trước, rồi đến cha và các em gái của tôi. Phía sau họ có thể nhìn thấy phòng khách với bàn ăn đã bày biện tươm tất, và mọi thứ đều rất long trọng.

"Mọi người bày trò vớ vẩn gì thế," tôi nói, "hoa và toàn bộ những thứ này... để làm gì?... đâu có gì quan trọng đến thế... Mẹ, tại sao mẹ lại khóc?...

Con đã về đây rồi mà... và chiến tranh đã kết thúc... thế thì việc gì phải khóc..." Nói tới đó tôi mới nhận thấy những giọt nước mắt mằn mặn đang chảy vào chính miệng mình.

phát hành: Đông A Ngày xuất bản: 05/2017 Số hóa: tudonald78 TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.