CẮN NGƯỢC

Bóng Ma Trên Mạng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20

❊ ❊ ❊

Cục Cấp phép Phương tiện Cơ giới (DMV) California là một trong những nguồn khai thác thông tin lớn nhất và cũng là nguyên nhân của một trong những lần chạy trốn suýt chết sau này của tôi. Làm sao để đăng nhập vào DMV thì lại là cả một câu chuyện dài.

Bước đầu tiên là tìm số điện thoại mà mấy tay cớm thường dùng cho các cuộc gọi chính thức tới DMV. Tôi gọi tới trụ sở cảnh sát Quận Orange, hỏi thăm Đơn vị Điện tín và nói với tay cảnh sát trực máy rằng: “Tôi cần số DMV để tìm hiểu một Soundex đã yêu cầu vài ngày trước.” (theo thuật ngữ của DMV, khi bạn muốn bản sao ảnh bằng lái xe của một ai đó, bạn sẽ hỏi về Soundex.)

“Anh là ai?” anh ta hỏi.

“Trung úy Moore,” tôi đáp. “Tôi gọi số 916 657-8823 nhưng có vẻ số đó không còn hoạt động nữa.” Có ba điểm được vận dụng để tăng khả năng thành công ở đây. Thứ nhất, tôi gọi tới sở bằng số nội bộ mà người ngoài thường không thể tiếp cận. Thứ hai, có chút rủi ro nhưng khá hợp lý, tôi đưa ra một số điện thoại sai nhưng với mã vùng và đầu số mà tôi đoán chắc là chính xác, bởi tại thời điểm đó (như đã đề cập đến), DMV được phân cho toàn bộ đầu số 657, như vậy, các số điện thoại mà cơ quan hành pháp sử dụng rất có khả năng là 916 657-XXXX. Tay cảnh sát trực máy sẽ để ý thấy tôi đọc dãy số gần đúng chỉ trừ bốn số cuối. Và thứ ba, tôi đã nâng cấp cho bản thân lên hàng trung úy. Nhân viên sở cảnh sát cũng có suy nghĩ tương tự như trong quân đội: Không ai muốn từ chối một người ở cấp bậc cao hơn.

Anh ta cho tôi số điện thoại đúng.

Kế tiếp, tôi cần phải biết có bao nhiêu đường dây điện thoại trong DMV phụ trách các cuộc gọi xử lý vấn đề hành pháp và số điện thoại của mỗi máy. Tôi tìm hiểu được rằng bang California dùng bộ chuyển mạch điện thoại của Northern Telecom có tên DMS-100. Tôi gọi tới Sở Điện tử Viễn thông bang California và đề nghị gặp kỹ thuật viên làm việc về DMS-100. Tay kỹ thuật viên cầm máy không chút nghi ngờ khi tôi nói rằng mình thuộc Trung tâm Hỗ trợ Kỹ thuật của Northern Telecom ở Dallas, do đó, tôi bắt đầu bài diễn văn: “Chúng tôi gặp trục trặc với phần mềm mới ra bởi các cuộc gọi đều bị chuyển hướng nhầm số. Chúng tôi đã có bản vá sửa lỗi đơn giản thôi và các anh sẽ không gặp vấn đề gì đâu. Nhưng tôi không tìm được số dial-up cho bộ chuyển mạch của các anh trong cơ sở dữ liệu khách hàng.”

Giờ mới tới phần khó nhằn. Tôi thích hoàn thiện phần này nhờ thêm vào vài từ ngữ khiến đối tượng không thể phản đối. Tôi nói: “Vậy số dial-in[1] là bao nhiêu và lúc nào thì chúng tôi có thể sửa lỗi được?”

Tay kỹ thuật mừng rỡ cho tôi số dial-in của bộ chuyển mạch, bởi như vậy anh ta sẽ không phải tự mình cập nhật phần mềm.

Ngày đó, một số bộ chuyển mạch điện thoại đã có mật khẩu bảo vệ tương tự như các hệ thống máy tính của công ty. Tên tài khoản mặc định rất dễ đoán: “NTAS”, viết tắt của “Northern Telecom Assistance Support” (Trung tâm Hỗ trợ Kỹ thuật của Northern Telecom). Tôi quay số tay kỹ thuật viên vừa cho, nhập tên tài khoản và bắt đầu thử dò mật khẩu.

“ntas”? Không được.

“update”? Không được.

Thế “bản vá lỗi”? Cũng không được nốt.

Tôi thử thêm một mật khẩu khác thường được dùng cho bộ chuyển mạch của Northern Telecom ở một công ty khác cũng tách ra từ AT&T: “helper”.

Trúng quả rồi!

Do Northern Telecom muốn đơn giản hóa công việc dành cho các kỹ thuật viên hỗ trợ, mọi bộ chuyển mạch đều có thể truy cập cùng một mật khẩu. Ngu ngốc làm sao. Nhưng rất tốt cho tôi.

Có tên tài khoản và mật khẩu, giờ đây, tôi đã có thể toàn quyền đăng nhập vào bộ chuyển mạch và kiểm soát toàn bộ số điện thoại thuộc về DMV ở Sacramento.

* * *

Từ máy tính riêng, tôi tra số điện thoại chuyên dùng cho cơ quan hành pháp mình mới lấy được và phát hiện ra bộ phận này có 20 đường đây trong một “hunt group” (nhóm đi săn) – tức là khi tất cả các đường dây điện thoại dành cho cảnh sát đều bận, cuộc gọi kế tiếp sẽ tự động được chuyển sang số máy rảnh tiếp theo trong số 20 đường dây đó. Bộ chuyển mạch sẽ “săn” một đường dây không bận.

Tôi quyết định đặt cho mình số thứ 18 trong danh sách (bởi nếu chọn số máy bên dưới danh sách, tôi sẽ chỉ nhận cuộc gọi khi hầu hết các đường dây đều bận, còn nếu chọn số máy bên trên, tôi sẽ liên tục bị làm phiền bởi các cuộc gọi tới). Tôi nhập lệnh vào bộ chuyển mạch để thêm tính năng chuyển cuộc gọi và tự động chuyển cuộc gọi tới đường dây đó để chúng chuyển tới máy di động của tôi.

Hẳn là không mấy ai liều như tôi hồi đó. Các cuộc gọi bắt đầu đến từ Cục Tình báo, Cục Quản lý Đất đai, Cơ quan Hành pháp chống Ma túy, Cục Rượu, Vũ khí, Thuốc lá và Chất nổ.

Bạn biết không, tôi thậm chí còn nhận được cuộc gọi từ các đặc vụ FBI – những người có quyền còng tay và tống tôi vào ngục một lần nữa.

Mỗi khi những gã này gọi đến, cứ ngỡ mình đang nói chuyện với ai đó ở DMV, tôi sẽ hỏi một loạt các thông tin bí mật – tên, cơ quan, mã yêu cầu, số bằng lái xe, ngày sinh và tương tự. Tôi cũng không gặp nguy hiểm gì khi làm vậy, vì dù sao, không ai trong số họ có thể nghĩ rằng người ở đầu dây bên kia lại không thuộc DMV.

Tôi phải thừa nhận rằng khi nhận được những cuộc gọi như vậy, đặc biệt là từ ai đó thuộc cơ quan hành pháp, tôi thường nhận máy và phải cố gắng nhịn cười.

Có lần, tôi nhận được điện thoại khi đang ăn trưa với ba người bạn ở Bob Burns, một quán nướng xuất sắc ở Woodlands. Tôi ra dấu yêu cầu mọi người giữ yên lặng khi chuông reo, và họ đều nhìn tôi như thể: “Chuyện quái gì thế?” Sau đó, họ nghe thấy tôi trả lời: “DMV xin nghe, tôi có thể giúp gì cho bạn?” Họ trao đổi với nhau bằng ánh mắt “Mitnick lại có vụ gì vậy?” Trong lúc đó, tôi trả lời và gõ ngón tay trái lên mặt bàn để tạo âm thanh như thể đang gõ vào bàn phím.

Mấy gã bạn dần hiểu ra vấn đề, miệng há hốc.

Khi tôi đã thu thập đủ các thông tin bí mật, tôi gọi lại vào bộ chuyển mạch, tạm thời tắt tính năng chuyển cuộc gọi cho tới khi cần thêm các thông tin khác.

Hack được vào DMV khiến tôi thực sự vui sướng. Đây là một công cụ siêu giá trị rất có tác dụng về sau này.

Nhưng tôi vẫn vô cùng khao khát muốn biết cảnh sát liên bang đã biết được chừng nào, họ đã nắm trong tay những bằng chứng gì, tôi sẽ gặp rắc rối lớn ra sao và liệu có cách gì để tôi thoát khỏi chuyện đó. Liệu tôi còn có thể tự cứu lấy mình?

Tôi biết sẽ thực ngu ngốc nếu tiếp tục điều tra về Eric. Nhưng cũng giống như trong quá khứ, cám dỗ trong cuộc mạo hiểm và thử thách trí tuệ này khiến tôi thấy rất kích thích.

Đây là một câu đố cần có lời giải. Và tôi sẽ không dừng lại.

Mark Kasden của Teltec gọi điện mời tôi ăn trưa cùng ông ta và Michael Grant, con trai của người đồng sở hữu.

Tôi dùng bữa cùng Michael và Mark ở nhà hàng Coco gần văn phòng làm việc của họ. Michael có dáng người mập lùn và có vẻ rất hài lòng về bản thân, thậm chí có phần vênh váo. Cả hai đều cảm thấy thích thú khi dụ tôi kể lại những trải nghiệm của bản thân. Tôi cũng chứng minh rằng mình giỏi tấn công bằng kỹ thuật xã hội ra sao. Đây cũng là trò mà họ hay dùng, dù họ gọi nó là “trò phỉnh”. Hai người họ cũng tỏ ra ấn tượng về những gì tôi biết cũng như những gì tôi đã làm với máy tính và đặc biệt là với các công ty điện thoại. Họ thậm chí còn ấn tượng hơn nữa với kinh nghiệm của tôi về dò tìm địa chỉ, số điện thoại và các thông tin khác của mọi người. Tìm người có vẻ là một phần quan trọng trong công việc của họ, một quá trình mà họ gọi là “định vị”.

Sau bữa trưa, họ dẫn tôi tới văn phòng làm việc trên tầng hai của một tòa nhà nằm trong khu mua sắm. Ngoài cửa ra vào là khu đón khách với một quầy lễ tân, kế đó là chuỗi phòng làm việc riêng dành cho ba tay thám tử tư và ba lãnh đạo.

Chừng một hai ngày sau, Mark rẽ qua nhà cha tôi và nói: “Chúng tôi muốn cậu đến làm việc cùng chúng tôi.” Mức lương chẳng có gì đáng để khoe khoang nhưng cũng đủ để trang trải sinh hoạt phí.

Họ đặt cho tôi chức danh “Nghiên cứu viên” để không gây nghi ngờ cho viên giám sát phụ trách quá trình quản chế của tôi.

Tôi có một phòng làm việc riêng nhỏ, đơn giản hết mức với bàn, ghế, máy tính và điện thoại. Không sách, không đồ trang trí, toàn bộ là tường trống.

Tôi nhận thấy Michael là một người khá thông minh và rất dễ nói chuyện. Những cuộc hội thoại với anh ta thường giúp củng cố lòng tự tôn trong tôi, bởi tôi có thể cho anh ta thấy những gì các nhân viên khác không làm được, sau đó, anh ta sẽ thể hiện rõ sự khâm phục của mình.

Trước tiên, Mark và Michael muốn tôi tập trung vào một tình huống mà họ vẫn băn khoăn. Những thiết bị giám sát điện thoại tôi đã phát hiện ra trên đường dây của Teltec – tại sao cơ quan hành pháp lại nghi ngờ những gì họ làm?

Họ có tên của hai người mà họ cho rằng đang phụ trách việc này: Thám tử David Simon ở Sở Cảnh sát Quận Los Angeles và Darrell Santos ở Phòng An ninh Pacific Bell. “Cậu có cách nào để theo dõi điện thoại của tay thám tử kia không?” sếp của tôi hỏi.

“Đương nhiên, nhưng vậy thì rủi ro quá.” Tôi đáp.

“Ừm, để xem cậu có thể tìm ra được gì trong cuộc điều tra này.”

Vừa đúng lúc tôi cũng phát hiện ra những gì mấy gã quản lý của Teltec còn giấu giếm: Trước đó vài tháng, tay thám tử này đã chỉ đạo cả một đội quân chuyên đi lùng sục tất cả công ty thám tử tư vì tội sử dụng mật khẩu trái phép để tiếp cận báo cáo tín dụng của TRW.

Mừng là tôi không có hứng điều tra cảnh sát – nhưng theo dõi Phòng An ninh PacBel lại là chuyện khác. Đối với tôi, việc này như thể trò chơi thử thách tài khéo léo, một thử thách mà tôi có lẽ sẽ hứng thú.

❀ ❀ ❀

[1] 63* Số dial-in: Số điện thoại được dùng để kết nói tới dịch vụ hay hệ thống máy tính thông qua đường dây điện thoại. (BTV)

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William L. Simon, Kevin Mitnick

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.