Buổi sáng sau khi thẩm phán Prescott đưa ra phán quyết về cha của Florentyna, sự kiện thứ hai diễn ra. Điện thoại của căn hộ được kéo dài xuống cửa hàng reo vang, và bởi Nancy đang bận thay đổi những bộ quần áo mùa cũ ở cửa sổ trưng bày bằng bộ sưu tập mới của mùa xuân, Florentyna đã nghe điện.
“Tôi có thể nói chuyện với ông Kane không?” Giọng một người phụ nữ vang lên. Tiếng bà ta nghe có vẻ ở một nơi rất xa.
“Không, tôi xin lỗi, ông ấy đã đi làm rồi ạ. Bà có muốn để lại lời nhắn không? Florentyna Kane đang nghe máy ạ.”
Có một khoảng lặng dài, rồi sau đó giọng nói vang lên, “Ta là Katherine Kane. Xin đừng dập máy.”
“Tại sao tôi phải làm thế, bà Kane?” Florentyna nói, đầu gối cô cảm thấy không vững và cô ngã xuống chiếc ghế để bên cạnh điện thoại.
“Bởi vì con chắc hẳn phải ghét ta, con yêu, và ai có thể trách cứ con kia chứ,” mẹ Richard nói nhanh.
“Không, tất nhiên tôi không ghét bà, bà Kane. Bà có muốn Richard gọi lại cho bà khi anh ấy về nhà không?”
“Ồ, không. Chồng ta không nhận ra ta vẫn liên lạc với nó. Ông ấy sẽ rất tức giận nếu phát hiện điều đó. Không, điều ta thực sự hi vọng cuối cùng phụ thuộc vào con.”
“Vào tôi ư?”
“Phải, ta vô cùng muốn được đến thăm con và Richard, và gặp cháu trai của mình – nếu con đồng ý.” “Tôi rất mong muốn như vậy, bà Kane,” Florentyna nói không chút lưỡng lự.
“Ôi, con thật tử tế. Chồng ta sẽ tham dự một hội nghị ở Mexico trong ba tuần nữa, và ta có thể bay tới đó vào thứ Sáu. Chỉ có điều ta sẽ phải trở về vào sáng thứ Hai.”
Khi Richard được nghe kể về tin ấy, anh đi thẳng tới tủ lạnh. Florentyna hoang mang theo sau. Cô mỉm cười khi anh tháo giấy bọc kim loại màu vàng khỏi chai rượu Krug của Claude và bắt đầu rót ra.
Ba tuần sau, Florentyna cùng Richard tới sân bay đón mẹ anh.
“Mẹ thực sự đẹp quá” là những lời đầu tiên Florentyna thốt ra khi cô đón chào người phụ nữ thanh lịch, mảnh khảnh, bà không hề lộ ra một dấu hiệu dù nhỏ nhất nào của việc vừa phải ngồi sáu tiếng trên máy bay. “Và mẹ khiến con cảm thấy mình là một bà bầu xấu xí.”
“Con đã hi vọng thấy gì, con yêu? Một mụ yêu tinh với cặp sừng màu đỏ và cái đuôi đen dài ư?”
Florentyna cười khi Katherine Kane choàng tay ôm lấy cô và họ đi bộ cùng nhau, tạm thời quên mất con trai bà.
Richard cảm thấy nhẹ nhõm khi hai người nhanh chóng trở thành bạn bè. Khi họ trở lại căn hộ, Kate lặng người khi bà đưa mắt ngắm nhìn đứa cháu đầu tiên của mình.
“Ta thực sự ước là cha con có thể nhìn thấy cháu trai của ông ấy,” bà nói. “Nhưng ta sợ rằng mọi chuyện giờ đã tới mức mà ông ấy thậm chí sẽ không cho phép bàn luận đến chủ đề này.”
“Mẹ có biết gì hơn chúng con về những dự định sắp tới của hai người đàn ông ấy không?”
“Không có gì nhiều hơn,” Kate đáp. “Cha của Florentyna tin rằng cha con từ chối để ngân hàng trợ giúp Davis Leroy khi khách sạn của ông ta sụp đổ, và ông ấy đổ lỗi cho chồng ta về cái chết của ông Leroy. Toàn bộ vở kịch dài không may mắn này có thể kết thúc nếu Henry Osborne không xuất hiện trên sân khấu.” Bà thở dài. “Ta cầu Chúa rằng vấn đề này sẽ được giải quyết khi ta còn sống.”
“Con sợ rằng một trong hai người ấy sẽ phải chết trước khi người còn lại hiểu ra,” Richard nói. “Họ đều cố chấp không thể chịu nổi.”
Bốn người bọn họ đã trải qua một cuối tuần thảnh thơi và hạnh phúc bên nhau, ngay cả khi cháu trai của Kate dành phần lớn thời gian ném đồ chơi của cậu bé xuống sàn.
Khi họ đưa Kate trở lại sân bay vào đêm Chủ nhật, bà đồng ý sẽ đến thăm họ khi chồng bà đi công tác lần nữa. Những lời cuối Kate nói với Florentyna: “Nếu chồng ta gặp con, ông ấy sẽ hiểu ngay lập tức tại sao Richard yêu con.”
Lúc bà vẫy tay chào tạm biệt, đứa cháu trai nhắc đi nhắc lại từ vựng duy nhất của cậu bé, “ba, ba.” Kate cười. “Những người đàn ông mới ngạo mạn làm sao. Đó cũng là từ đầu tiên của Richard. Đã có ai từng nói với con từ đầu tiên của con chưa, Florentyna?”
***
Annabel được chào đón tới thế giới này một vài tuần sau đó, và cha mẹ cô bé tổ chức tiệc mừng nhân đôi vào cuối năm khi lợi nhuận mang lại của cửa hàng Florentyna là $19.174. Richard quyết định đánh dấu sự kiện này bằng việc dùng một phần nhỏ của khoản lợi nhuận để mua thẻ thành viên gia đình ở câu lạc bộ gôn Olympic.
Richard được giao nhiều trách nhiệm hơn ở bộ phận khách hàng hải ngoại của ngân hàng và không chỉ tiếp tục về nhà rất khuya, mà còn bắt đầu đi nước ngoài. Florentyna quyết định đã đến lúc thuê một cô trông trẻ toàn thời gian để cô có thể tập trung vào công việc tại cửa hàng. Cô nhận ra rằng mình sẽ không bao giờ có thể tìm thấy một cô Tredgold khác, và Bella đã giới thiệu một cô gái da đen tên là Carol, người vừa mới tốt nghiệp cấp ba một năm trước và đang khó khăn trong vấn đề tìm việc.
Con trai họ ôm choàng lấy Carol ngay giây phút cậu bé gặp cô gái. Điều đó khiến Florentyna nhận ra chân lý rằng định kiến là một điều gì đó mà đứa trẻ học được từ những người lớn tuổi.