Hẹn Với Thần Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

❊ ❊ ❊

Poirot để ý đến nét giống nhau giữa cậu anh trai và cô em gái lúc Raymond đi vào phòng.

Khuôn mặt nghiêm nghị và kiên định, cậu ta không hề lộ vẻ lo lắng hay sợ hãi. Buông mình xuống ghế, nhìn Poirot trừng trừng và hỏi: “Gì vậy?”

Poirot hỏi lại thật nhẹ nhàng: “Em gái cậu đã nói với cậu rồi chứ?”

Raymond gật đầu. “Phải, khi nó bảo tôi tới đây. Tất nhiên tôi thấy mối hoài nghi của ông hoàn toàn có cơ sở. Nếu cuộc nói chuyện đêm hôm đó đã bị nghe trộm, sự việc mẹ kế chúng tôi chết đột ngột chắc chắn gây nghi ngờ. Tôi cam đoan với ông chuyện đó chỉ là… cơn điên khùng vào một buổi tối mà thôi. Lúc đó chúng tôi đã bị căng thẳng không thể nào chịu nổi. Cái kế hoạch quái đản giết mẹ kế đó đã - ôi, tôi phải nói sao đây? - đã tan biến!”

Hercule Poirot chậm rãi gật đầu.

“Có thể là như thế?”

“Tới sáng tất nhiên toàn bộ câu chuyện có vẻ… khá lố bịch! Tôi xin thề với ông, ông Poirot à, tôi chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó một lần nào nữa.”

Poirot không trả lời.

Raymond nói thật nhanh:

“À phải rồi, tôi biết nói thì dễ. Tôi không mong mình nói gì ông cũng tin hết. Nhưng hãy xem xét các sự kiện đi! Tôi đã nói chuyện với mẹ tôi chỉ vài phút trước sáu giờ. Lúc đó bà vẫn sống mạnh khỏe. Tôi đã trở về lều của mình tắm rửa rồi tới gặp những người khác trong lều lớn. Từ đấy trở đi cả Carol và tôi đều không rời khỏi chỗ đó. Mọi người đều thấy chúng tôi rất rõ. Ông cần phải hiểu, ông Poirot à, cái chết của mẹ tôi là tự nhiên thôi - một trường hợp đột quỵ - không thể là bất cứ điều gì khác. Có nhân viên phục vụ ở xung quanh đó, nhiều người cứ đi tới đi lui. Bất cứ ý kiến nào khác đều vô lý cả.”

Poirot bình thản hỏi: “Cậu biết không, cậu Boynton, cô King đã có ý kiến khi cô ta khám cái xác - lúc sáu giờ ba mươi - rằng cái chết đã xảy đến ít nhất một giờ rưỡi và có lẽ là hai giờ trước đó?”

Cậu thanh niên nhìn ông chằm chằm. Cậu ta như chết điếng.

“Sarah đã nói vậy sao?” cậu thở hổn hển.

Poirot gật đầu: “Bây giờ cậu có gì để nói nữa không?”

“Nhưng - không thể nào!”

“Đó là lời chứng nhận của cô King. Giờ cậu nói với tôi mẹ cậu vẫn còn sống khỏe mạnh chỉ bốn mươi phút trước khi cô King khám cái xác.”

Raymond nói: “Nhưng bà ấy đúng là còn sống mà!”

“Hãy thận trọng, cậu Boynton!”

“Chắc Sarah đã nhầm lẫn! Chắc có một số yếu tố cô ấy không để ý tới. Khúc xạ phát ra từ tảng đá - gì gì đó. Tôi có thể cam đoan với ông, ông Poirot à, mẹ tôi vẫn còn sống mạnh khỏe ngay trước sáu giờ và tôi đã nói chuyện với bà.”

Poirot không hề để lộ điều gì trên nét mặt.

Raymond chồm người tới trước, sốt sắng:

“Ông Poirot à, tôi biết ông nghĩ gì, nhưng hãy xem xét chuyện này thật công bằng! Ông là người có thành kiến. Ông luôn muốn làm rõ bản chất của sự việc. Ông sống trong một bầu không khí nơi đột tử đồng nghĩa với khả năng một vụ sát hại. Chẳng lẽ ông không thấy rằng nên tin tưởng vào những xúc cảm thông thường hay sao? Ngày nào cũng có người chết - nhất là những người yếu tim - và những cái chết như thế không lạ lùng chút nào cả.”

Poirot thở dài. “Nghĩa là cậu muốn dạy tôi làm công việc của tôi, phải không?”

“Không, tất nhiên là không. Nhưng quả là tôi nghĩ ông có thành kiến - vì cuộc nói chuyện không may mắn đó. Cái chết của mẹ tôi thật sự chẳng có gì đáng nghi ngoài cuộc trò chuyện điên khùng đó giữa Carol và tôi.”

Poirot lắc đầu. “Cậu lầm rồi. Còn có một chuyện khác. Chuyện thuốc độc bị lấy đi từ hộp thuốc của bác sĩ Gerard nữa.”

“Thuốc độc sao?” Ray nhìn ông chăm chăm. “Thuốc độc?” Bàng hoàng kinh ngạc, cậu ta đẩy cái ghế đang ngồi lùi ra sau một chút. “Có phải đó là điều ông nghi ngờ không?”

Poirot cho cậu ta chừng một hai phút. Sau đó ông thản nhiên hỏi, gần như vô tình hờ hững: “Kế hoạch của cậu khác hẳn - hử?”

“À phải,” Raymond trả lời như cái máy. “Chính vì vậy - chuyện này làm thay đổi mọi thứ. Tôi… tôi không thể suy nghĩ một cách rõ ràng.”

“Kế hoạch của cậu là gì vậy?”

“Kế hoạch của chúng tôi à? Đó là…”

Raymond đột nhiên nín bặt. Ánh mắt cậu trờ nên linh lợi, bất chợt đề phòng cảnh giác.

“Tôi không thể nói thêm gì nữa.”

“Tùy cậu thôi,” Poirot nói.

Ông dõi mắt nhìn theo chàng trai trẻ đang ra khỏi phòng.

Kéo tập giấy về phía mình, và với nét chữ nhỏ thật ngay ngắn ông viết đề mục cuối cùng: RB. 5 giờ 55?

Sau đó lấy một tờ giấy khổ lớn, ông tiếp tục viết. Hoàn tất công việc rồi, ông ngồi dựa lưng, nghiêng đầu một bên ngắm nghía kết quả. Tuần tự như sau đây:

Gia đình Boynton và Jefferson Cope rời trại chừng 3 giờ 5

Bác sĩ Gerard và Sarah King rời trại chừng 3 giờ 15

Phu nhân Westholme và cô Pierce rời trại 4 giờ 15

Bác sĩ Gerard về trại chừng 4 giờ 20

Lennox Boynton về trại 4 giờ 35

Nadine Boynton về trại và nói chuyện với bà Boynton 4 giờ 40

Nadine Boynton rời khỏi mẹ chồng và đến lều lớn chừng 4 giờ 50

Carol Boynton về trại 5 giờ 10

Phu nhân Westholme, cô Pierce và ông Jefferson Cope về trại 5 giờ 40

Raymond Boynton về trại 5 giờ 50

Sarah King về trại 6 giờ

Xác chết phát hiện 6 giờ 30

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.