Hẹn Với Thần Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15

❊ ❊ ❊

“Tôi chuẩn bị xong rồi,” Hercule Poirot nói.

Khẽ thở ra một tiếng, ông lùi lại vài bước, ngắm nghía những đồ đạc mình vừa sắp đặt xong trong căn phòng còn trống của khách sạn.

Dáng vẻ không lịch sự chút nào, đại tá Carbury đang tựa vào cái giường đã được đẩy vào sát tường, vừa mỉm cười vừa bập bập ống điếu. “Ông bạn buồn cười quá đi mất, ông Poirot à? Thích sân khấu hóa chuyện này chuyện nọ.”

“Có lẽ - đúng như vậy,” ông thám tử nhỏ thó thừa nhận. “Nhưng không phải vì ham vui đâu nhé. Diễn hài kịch thì phải sửa soạn sân khấu chứ.”

“Đây là một vở hài kịch sao?”

“Dù là bi kịch thì… décortrang trí cũng phải phù hợp với kịch bản.”

Đại tá tò mò ngó ông ta.

“À, tùy ông thôi! Tôi không rõ ông đang cố công gắng sức làm gì, nhưng chắc ông đã có vài manh mối.”

“Tôi sẽ có vinh dự trình cho ông rõ điều ông đã yêu cầu - sự thật!”

“Ông nghĩ chúng ta có thể kết án được hay không?”

“Ông bạn à, tôi không thể nào hứa với ông chuyện đó đâu.”

“Cũng đúng. Có lẽ tôi rất vui vì ông không đạt được gì. Cái ấy còn tùy.”

“Các lập luận của tôi chủ yếu dựa vào tâm lý học,” Poirot nói.

Đại tá Carbury thở dài. “Tôi đã e là vậy rồi.”

“Nhưng những lập luận đó sẽ thuyết phục được ông,” Poirot trấn an. “À đúng vậy, chúng sẽ thuyết phục được ông. Tôi vẫn luôn nghĩ sự thật rất lạ lùng và đẹp đẽ.”

“Đôi khi nó cực kỳ đáng ghét đấy,” đại tá nói.

“Không, không đâu,” Poirot thành khẩn. “Ông thường đưa quan điểm cá nhân của ông vào. Thay vì vậy hãy khách quan, có một quan điểm tách bạch. Như thế logic tuyệt đối của các sự kiện sẽ hấp dẫn và đúng trình tự.”

“Tôi sẽ cố xem xét vấn đề theo cách ấy,” đại tá nói.

Poirot liếc nhìn đồng hồ đeo tay của mình, một chiếc đồng hồ to tướng trông kỳ cục y như củ cải.

“Nhưng mà đúng vậy, quả thật đây là đồng hồ ông nội tôi để lại.”

“Cứ tưởng nó đã hỏng rồi chứ.”

“Đến lúc bắt đầu,” Poirot nói. “Ông, mon Colonelđại tá của tôi, sẽ ngồi đây, sau cái bàn này, là vị trí của một quan chức.”

“À, được thôi,” Carbury làu bàu. “Ông không muốn tôi mặc cảnh phục vào đấy chứ?”

“Không, không cần. Cho phép tôi chỉnh cà vạt ông lại cho ngay ngắn nhé.” Nói là làm liền. Đại tá lại nhăn răng cười rồi ngồi xuống cái ghế được chỉ định, và một lát sau bất giác lại đưa cà vạt quàng vào dưới vành tai trái của mình.

Poirot đẩy tới đẩy lui mấy cái ghế, nói tiếp: “FamilleGia đình Boynton ngồi ở đây và ba người ngoài rõ ràng có liên quan đến vụ án sẽ ngồi bên này. Bác sĩ Gerard là người cung cấp chứng cứ để khởi tố vụ án. Cô Sarah King có mối quan hệ cá nhân và cũng là người đã khám nghiệm xác chết. Còn ông Jefferson Cope nữa, là người bạn thân thiết với gia đình Boynton nên được xem là bên có quan tâm.”

Ông đột nhiên ngừng lại. “À, họ đến rồi.”

Poirot mở cửa cho mọi người vào.

Lennox cùng vợ đi trước. Kế đó là Raymond và Carol. Ginevra với nụ cười mơ hồ xa vắng hé nở trên môi, bước đi một mình. Bác sĩ Gerard và Sarah đi sau rốt. Vài phút sau ông Cope tới với lời cáo lỗi vì chậm trễ.

Khi ông ấy đã ngồi vào chỗ, Poirot bước tới trước và nói:

“Thưa quý ông quý bà, đây là một cuộc họp hoàn toàn không chính thức. Sở dĩ có cuộc họp này là do tôi tình cờ có mặt ở Amman. Đại tá Carbury đã cho tôi niềm vinh hạnh được ông tham khảo ý kiến…”

Poirot bị ngắt ngang. Người ngắt lời ông từ một phía tưởng chừng không thể nào làm như thế. Lennox Boynton hỏi thật đột ngột và hung hăng:

“Tại sao? Cái quái quỷ gì đã xui khiến ông dính vào vụ này hả?”

Poirot nhã nhặn phẩy tay.

“Tôi đây vẫn thường được mời đến khi có một vụ đột tử.”

Anh con cả hỏi: “Các bác sĩ thường mời ông tới bất cứ khi nào có một ca đột quỵ à?”

Poirot đáp lại thật nhẹ nhàng: “Bệnh tim bị đột quỵ là một thuật ngữ thật quá mơ hồ và không khoa học.”

Đại tá Carbury đằng hắng. Tiếng đằng hắng của một quan chức. Ông ta nói với giọng điệu của một quan chức.

“Tốt hơn hết nên làm cho hoàn toàn sáng tỏ. Hoàn cảnh xảy ra cái chết đã được báo cáo với tôi. Xảy ra rất tự nhiên. Thời tiết nóng bức bất thường - hành trình rất khó nhọc với một quý bà cao tuổi sức khỏe không tốt. Hoàn toàn rõ ràng. Nhưng bác sĩ Gerard đã đến gặp tôi và tình nguyện khai báo…”

Ông nhìn Poirot thám tử có ý dò hỏi. Thám tử gật đầu.

“Bác sĩ Gerard là bác sĩ ưu tú lừng danh khắp thế giới. Bất cứ điều gì ông ấy phát biểu nhất định phải được tiếp nhận và lưu ý. Lời khai của bác sĩ Gerard như sau: Vào buổi sáng sau cái chết của bà Boynton, ông đã phát hiện một lượng nhất định của một thứ thuốc tác động rất mạnh đến quả tim bị thiếu hụt trong hộp thuốc dự trữ của mình. Buổi chiều hôm trước ông đã để ý thấy mất đi một ống tiêm dưới da. Ống tiêm đã được trả lại trong đêm. Điểm sau cùng - có một vết đâm trên cổ tay người phụ nữ đã chết tương ứng với vết kim tiêm dưới da.”

Đại tá Carbury dừng lại một lát.

“Trong hoàn cảnh này tôi xét thấy giới chức có thẩm quyền phải có nhiệm vụ điều tra về vấn đề ấy. Ông Hercule Poirot đây là khách của tôi và đã ân cần đề nghị phục vụ với trình độ chuyên môn rất cao. Tôi đã cho ông ấy toàn quyền thực hiện bất cứ cuộc điều tra nghiên cứu nào tùy ý ông ấy. Bây giờ ta đang có mặt để nghe tường trình.”

Một khoảnh khắc im lặng - một sự im lặng quá căng thẳng nặng nề tới nỗi có thể nghe thấy - như người ta thường nói - âm thanh của một chiếc đinh ghim rơi xuống. Đúng lúc ấy, quả thật có ai đó vừa đánh rơi một chiếc giày trong phòng bên cạnh. Nghe như tiếng bom nổ phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

Poirot liếc mắt thật nhanh nhìn nhóm nhỏ ba người bên tay phải của mình, rồi cái nhìn soi mói chuyển sang năm người đang ngồi túm tụm vào nhau bên tay trái - một nhóm người với những đôi mắt sợ sệt.

Poirot bình thản nói: “Khi đại tá Carbury đề cập với tôi vụ việc này, tôi đã cho ông biết ý kiến của mình với tư cách một chuyên gia. Tôi đã nói với ông có lẽ không thể nào đưa ra bằng chứng - những bằng chứng có thể được chấp nhận trước một phiên tòa - nhưng tôi đã quả quyết là có thể đạt đến sự thật - đơn giản bằng cách thẩm vấn những người có liên quan. Bởi vì, xin cho tôi nói điều này với quý vị: để điều tra một tội ác chỉ cần để mặc cho nghi phạm hay các nghi phạm nói gì thì nói - rốt cuộc lúc nào cũng thế, họ sẽ nói cho ta biết điều ta muốn biết!” Ông tạm dừng.

“Vì vậy trong vụ án này, dù quý vị đã nói dối với tôi, nhưng cũng đã vô tình nói cho tôi biết sự thật.”

Ông nghe có tiếng khe khẽ thở dài, tiếng ghế xê dịch kêu kèn kẹt trên sàn nhà phía bên phải, không đảo mắt nhìn quanh, ông vẫn tiếp tục nhìn gia đình Boynton.

“Trước tiên tôi đã xem xét khả năng bà Boynton chết một cách tự nhiên - và tôi quyết định không tin điều đó. Lượng thuốc bị hụt - cái ống tiêm dưới da - và trên hết là thái độ của gia đình quý bà đã chết đều khiến tôi tin giả thuyết này không cần bàn đến.

“Chẳng những bà Boynton đã bị giết một cách lạnh lùng không gớm tay, mà mọi thành viên trong gia đình bà đều biết rõ chuyện ấy. Họ đã phản ứng tập thể như những nghi phạm.

“Nhưng có nhiều mức độ phạm tội. Tôi đã xem xét các chứng cứ rất cẩn thận để xác định có phải án mạng này - đúng, đây là một vụ án mạng - do gia đình quý bà lão ấy phạm phải, đã được thực hiện theo một kế hoạch phối hợp hay không phải như vậy.

“Có động cơ thúc đẩy phạm tội khó thể cưỡng lại. Mỗi người và tất cả đều hưởng lợi nhờ cái chết của bà ta - hưởng lợi cả về mặt tài chính - họ sẽ lập tức được độc lập tài chính và thừa hưởng một gia tài rất lớn - mặt khác còn thoát khỏi sự cai quản đã trở nên gần như tàn bạo không chịu nổi nữa.

“Xin nói tiếp, tôi đã quả quyết ngay tức khắc rằng cái giả thuyết phối hợp hành động đó không có cơ sở vững chắc. Các câu chuyện của gia đình Boynton không ăn khớp chặt chẽ với nhau, và họ không hề sắp đặt bất kỳ hệ thống chứng cứ ngoại phạm hữu hiệu nào. Các sự kiện hình như gọi ra nhiều hơn việc một - hay có thể là hai - thành viên trong gia đình đã hành động có sự thông đồng với nhau và những thành viên khác là tòng phạm sau sự việc ấy. Kế tiếp tôi đã xem xét thành viên hay những thành viên đặc biệt nào - đã được chỉ ra. Đến đây có thể nói tôi đã hơi thiên lệch theo một chứng cứ nhỏ mà chỉ một mình tôi biết.”

Nói tới đây Poirot kể lại từng chi tiết những gì ông đã trải qua ở Jerusalem.

“Lẽ đương nhiên chuyện ấy chỉ ra thật rõ ràng cậu Raymond Boynton là người khởi xướng việc đó. Nghiên cứu gia đình này tôi đi đến kết luận người có nhiều khả năng được cậu ta tin cậy nhất để trút hết nỗi lòng đêm hôm đó hẳn là em gái Carol của cậu. Họ hết sức giống nhau về dáng vẻ bên ngoài lẫn tính khí, do đó có một mối đồng cảm gắn bó mật thiết với nhau, và họ còn vốn có một tính khí nổi loạn căng thẳng cần thiết để nghĩ ra một hành động như thế. Động cơ của họ không phải vì ích kỷ - mà để giải thoát cả gia đình, đặc biệt là em gái út của họ - chỉ làm cho việc bày mưu tính kế có vẻ đáng tin cậy hơn.” Poirot dừng lại một lát.

Raymond hé miệng rồi mím môi lại ngay, đôi mắt cậu ta nhìn Poirot chằm chặp với một nỗi thống khổ câm nín.

“Trước khi đi vào các tình tiết của vụ án bất lợi cho Raymond Boynton, tôi muốn đọc cho quý vị nghe bản liệt kê những điểm có ý nghĩa do tôi soạn thảo và đệ trình cho đại tá Carbury xem chiều hôm nay.

Những điểm có ý nghĩa

“Một. Bà Boynton vẫn dùng một hỗn hợp chứa digitalis.

“Hai. Bác sĩ Gerard bị mất một ống tiêm dưới da.

“Ba. Bà Boynton rõ ràng khoái trá khi giữ rịt không cho gia đình bà được vui vẻ với những người khác.

“Bốn. Vào buổi chiều xảy ra chuyện bà Boynton đã khuyến khích gia đình mình đi chơi chỗ khác và bỏ bà ta ở lại.

“Năm. Bà Boynton là một kẻ thích làm việc tàn ác.

“Sáu. Khoảng cách từ lều lớn đến chỗ bà Boynton ngồi khoảng chừng hai trăm thước.

“Bảy. Ông Lennox Boynton thoạt tiên nói không biết mình về trại lúc mấy giờ, nhưng sau đó lại thừa nhận đã chỉnh lại cho đúng giờ đồng hồ đeo tay của mẹ mình.

“Tám. Bác sĩ Gerard và cô Genevra Boynton ở trong hai lều sát bên nhau.

“Chín. Lúc sáu giờ rưỡi khi bữa ăn tối đã sẵn sàng, một nhân viên phục vụ được sai đi báo điều ấy cho bà Boynton biết.

“Mười. Bà Boynton ở Jerusalem đã dùng những lời lẽ này: ‘Ta chả bao giờ quên đâu. Nhớ lấy điều ấy! Ta chưa hề quên bất cứ điều gì.’”

Poirot nói tiếp:

“Mặc dù tôi đã đánh số các điểm riêng biệt, nhưng thỉnh thoảng chúng có thể gộp lại thành một cặp. Chẳng hạn như trường hợp hai điểm đầu tiên. Bà Boynton vẫn dùng một hỗn hợp chứa digitalis. Bác sĩ Gerard bị mất một ống tiêm dưới da. Hai điểm ấy là những điều đầu tiên khiến tôi kinh ngạc về vụ án này. Và tôi xin nói với quý vị rằng tôi thấy chúng hết sức dị thường - và không thể nào nhân nhượng. Quý vị không hiểu tôi muốn nói gì ư? Không sao cả. Tôi sẽ quay trở lại vấn đề đó ngay. Hai điểm trên rất cần phải được giải thích thỏa đáng.

“Bây giờ tôi xin kết luận sau khi nghiên cứu về khả năng phạm tội của Raymond Boynton. Đây là các sự kiện. Đã nghe thấy cậu ta bàn về khả năng lấy đi mạng sống của bà Boynton. Cậu ta đã ở trong trạng thái thần kinh cực kỳ căng thẳng. Cậu ta vừa - quý cô sẽ tha thứ cho tôi chứ?” Poirot cúi đầu xin lỗi Sarah. “Cậu ta vừa trải qua một thời khắc khủng hoảng tình cảm trầm trọng. Tức là cậu ta đã yêu. Cảm xúc dâng trào có thể dẫn dắt cậu ta hành động bằng một trong rất nhiều cách. Có thể cậu ta cảm thấy chống chếnh và nhu nhược đối với mọi người nói chung, gồm cả bà mẹ kế - có thể cậu ta cảm thấy sau cùng đã có can đảm để bất tuân bà ta và giũ bỏ ảnh hưởng của bà - hoặc quả thật có thể cậu ta thấy tham vọng thúc giục mình chuyển tội ác từ lý thuyết sang thực hành. Đó là tâm lý học. Bây giờ ta hãy cùng nhau xem xét các sự kiện.

“Raymond Boynton rời khỏi trại cùng với những người khác khoảng chừng ba giờ mười lăm. Bà Boynton lúc đó vẫn còn sống mạnh khỏe. Không bao lâu sau, Raymond và Sarah King đã có một cuộc chuyện trò tête-à-têtethân mật. Sau đó hai người chia tay. Theo như cậu ta kể, cậu ta đã trở về trại lúc sáu giờ kém mười phút. Cậu ta đi tới gặp mẹ, trao đổi với bà vài câu rồi trở về lều của mình và sau đó đi xuống lều lớn. Cậu ta nói lúc sáu giờ kém mười bà Boynton vẫn còn sống mạnh khỏe.

“Nhưng bây giờ ta xét đến một sự kiện trực tiếp trái ngược với lời khai đó. Lúc sáu giờ rưỡi một nhân viên phát hiện cái chết của Bà Boynton. Cô King vốn có một học vị về y khoa đã khám cái xác bà ta và rõ ràng cô thề rằng vào lúc đó, mặc dù cô không đặc biệt chú ý đến thời điểm tử vong, nhưng cô hết sức chắc chắn và dứt khoát, cái chết đã xảy ra ít nhất một giờ đồng hồ – và có lẽ còn rất lâu hơn – trước sáu giờ.

“Ta có ở đây hai lời khai mâu thuẫn với nhau. Để sang một bên khả năng cô King có thể đã nhầm lẫn…”

Sarah ngắt lời ông. “Tôi không nhầm lẫn đâu. Tức là nếu có sai lầm thì tôi sẽ thừa nhận.”

Giọng cô cương quyết và rành mạch.

Poirot cúi chào cô thật lịch sự.

“Như thế chỉ có hai khả năng - hoặc là cô King, hoặc là cậu Boynton đang nói dối! Ta hãy xem xét lý do khiến Raymond Boynton làm như vậy. Hãy giả sử cô King đã không nhầm lẫn và không cố ý nói dối. Như vậy những sự kiện liên tiếp đã xảy ra như thế nào? Raymond Boynton trở về trại, thấy mẹ mình đang ngồi ở miệng hang của bà ta, liền tới đó và thấy bà ta đã chết. Cậu ấy làm gì? Có gọi người đến giúp hay không? Có thông báo ngay lập tức cho khu trại biết chuyện đã xảy ra hay không? Không, cậu ấy chờ chừng một hai phút, rồi đi qua luôn về lều mình. Và đến gặp gia đình trong lều lớn, chẳng nói gì hết. Cách xử sự như thế cực kỳ kỳ lạ, không phải vậy sao?”

Raymond đáp lại với giọng căng thẳng gay gắt:

“Như vậy thật ngu xuẩn, tất nhiên rồi. Điều đó hẳn cho ông thấy mẹ tôi vẫn còn sống mạnh khỏe như tôi đã nói. Cô King đã bối rối, tinh thần bị rối loạn và đã nhầm lẫn.”

Poirot bình tĩnh tiếp tục nói thật nhanh:

“Ta tự hỏi có thể có một lý do để cậu ấy xử sự như vậy hay không? Hình như nhìn bề mặt của sự việc thì Raymond Boynton không thể nào phạm tội, vì vào thời điểm duy nhất ta biết cậu đến gần mẹ kế vào buổi chiều hôm ấy, bà ta đã chết một lúc rồi. Bây giờ, giả sử vì lý do đó Raymond Boynton vô tội, ta có thể giải thích cách xử sự của cậu ta hay không?

“Và tôi xin nói, dựa trên giả định cậu ta vô tội thì ta có thể giải thích đấy! Bởi vì tôi nhớ lại mẩu đối thoại mình từng nghe lỏm được: “Phải giết chết bà ta, hiểu rồi phải không?” Cậu ấy đi dạo trở về, phát hiện bà ta đã chết và ngay tức khắc mặc cảm tội lỗi trước đây khiến cậu hình dung trong đầu một khả năng chắc chắn. Kế hoạch đã được thực hiện - không phải do cậu làm - mà do kẻ đồng mưu với cậu. Tout simplementThật quá đơn giản - cậu tình nghi em gái Carol Boynton của mình đã phạm tội.”

“Nói dối,” Raymond nói với giọng khe khẽ, run run.

Poirot nói tiếp: “Bây giờ ta hãy xét đến khả năng Carol Boynton là nữ sát thủ. Những chứng cứ nào chống lại cô ta? Cô cũng có tính khí căng thẳng thần kinh cao độ - kẻ có kiểu tính khí đó có thể nhận thấy một hành vi như thế mang màu sắc anh hùng dũng cảm. Chính cô là người Raymond Boynton đã trò chuyện đêm hôm ấy ở Jerusalem. Carol Boynton về trại lúc năm giờ mười phút. Cứ theo câu chuyện cô ta kể thì cô đã đến nói chuyện với mẹ cô. Chẳng ai thấy cô làm như vậy. Khu trại vắng người - các nhân viên phục vụ đều ngủ say. Phu nhân Westholme, cô Pierce và ông Cope thì đang thám hiểm các hang động cách xa tầm mắt, không thể nào trông thấy khu trại. Không một ai chứng kiến những gì Carol Boynton có thể đã làm. Thời gian cũng khá trùng khớp. Như thế các tình tiết của vụ án chống lại Carol Boynton là hoàn toàn có khả năng.” Ông tạm dừng lại. Carol ngước đầu lên. Đôi mắt cô chăm chăm nhìn vào mắt ông, có vẻ buồn phiền.

“Còn có một điểm khác nữa. Buổi sáng hôm sau lúc còn rất sớm, có người đã nhìn thấy Carol Boynton vứt cái gì đó xuống suối. Có lý do để tin cái gì đó là một ống tiêm dưới da.”

“Comment?Sao chứ?” Bác sĩ Gerard ngạc nhiên ngước nhìn lên. “Nhưng ống tiêm dưới da của tôi đã được trả lại rồi kia mà. Đúng, đúng thế, tôi đang có nó.”

Poirot gật đầu thật mạnh.

“Phải, phải. Cái ống tiêm thứ hai này rất kỳ lạ - rất thú vị. Tôi đã được cho biết ống tiêm này của cô King. Có phải vậy không?”

Sarah chưa kịp nói gì trong thời gian chưa tới một giây, Carol đã đáp lại thật nhanh:

“Không phải của cô King. Của tôi đó.”

“Như vậy cô thừa nhận đã vứt nó đi?”

Cô ta ngần ngừ chỉ một giây thôi: “Vâng, tất nhiên rồi. Sao lại không vứt đi chứ ạ?”

“Carol!” Là Nadine nói. Cô chồm người tới trước, mở to đôi mắt có vẻ đau buồn. “Carol… Ôi, tôi không hiểu…”

Carol quay lại ngó chị dâu. Có gì đó căm ghét trong cái liếc nhìn ấy.

“Không có gì để hiểu cả! Tôi đã vứt bỏ một ống kim tiêm đã cũ. Không hề đụng tới thuốc - thuốc độc.”

Sarah bỗng lên tiếng: “Chuyện cô Pierce kể với ông hoàn toàn đúng, ông Poirot ạ. Là ống tiêm của tôi.”

Poirot mỉm cười.

“Vụ ống tiêm này rất rối rắm - tuy thế tôi nghĩ vẫn có thể giải thích được. À phải rồi, bây giờ ta có hai trường hợp đã được nêu ra - trường hợp Raymond Boynton vô tội - trường hợp phạm tội của Carol, em gái cậu ta. Nhưng tôi đây rất công bằng khi xem xét cẩn thận từng chi tiết. Tôi luôn luôn nhìn kỹ cả hai mặt. Ta hãy xem xét chuyện gì xảy ra nếu Carol Boynton vô tội!

“Cô ấy trở về trại, cô đến gặp mẹ kế và phát hiện - xin nói là - bà ta đã chết! Cô nghĩ đến điều gì trước tiên? Cô ta sẽ tình nghi anh Raymond của mình có thể đã giết bà ta. Cô không biết phải làm gì. Vì vậy không nói gì cả. Và ngay sau đó, chừng một giờ sau Raymond Boynton trở về và cứ cho là đã nói chuyện với mẹ mình, lại không nói gì về bất cứ chuyện nào không ổn. Quý vị có nghĩ khi ấy mối hoài nghi của cô trở nên chắc chắn hay sao? Có lẽ cô đến lều của cậu ta và tìm thấy ở đó một ống kim tiêm. Thế là, cô đã đúng. Cô lẹ làng cầm lấy nó rồi giấu đi. Sáng sớm cô cố hết sức ném nó đi thật xa.

“Còn có thêm một dấu hiệu chỉ rõ Carol Boynton vô tội. Cô đã cam đoan với tôi khi tôi thẩm vấn cô, rằng cô và anh cô không bao giờ định thực hiện kế hoạch của mình một cách nghiêm túc. Tôi đã yêu cầu cô phải thề - và cô đã thề ngay tức khắc hết sức nghiêm trang, rằng cô không hề phạm tội ác ấy. Các vị thấy không, đó là cách ứng xử của cô. Cô không thề là họ không phạm tội. Cô thề về phần mình chứ không thề cho anh cô - và nghĩ tôi không đặc biệt chú ý tới chuyện thề thốt cho ai.

“Đó là trường hợp vô tội của Carol Boynton. Còn bây giờ ta hãy trở lui lại một bước, và xem xét không phải sự vô tội mà là khả năng phạm tội của Raymond. Hãy giả sử Carol đã nói sự thật và bà Boynton vẫn còn sống lúc năm giờ mười. Trong hoàn cảnh nào Raymond có thể phạm tội? Ta có thể giả sử cậu ta đã giết mẹ lúc sáu giờ kém mười phút khi đi tới và nói chuyện với bà. Có các nhân viên phục vụ trong khu trại, đúng vậy, nhưng ánh sáng đang mờ dần. Hẳn đã có thể xoay xở để làm được, nhưng vậy thì sau đó cô King đã nói dối. Nên nhớ cô chỉ về sau cậu ta có năm phút thôi. Từ xa cô có thể thấy cậu ta đi tới gặp mẹ. Sau đó khi bà ta được phát hiện đã chết, cô biết là cậu ta đã giết bà ấy, để cứu cậu ta cô đã nói dối - biết là bác sĩ Gerard nằm liệt giường vì bị sốt nên không thể nào khám phá ra lời nói dối của cô ta!”

“Tôi không có nói dối,” Sarah nói thật rõ ràng.

“Vẫn còn một khả năng nữa. Cô King, như tôi vừa nói, về đến trại sau Raymond vài phút. Nếu Raymond Boynton thấy mẹ cậu vẫn còn sống, có thể chính cô King đã thực hiện mũi tiêm chết người ấy. Cô tin rằng Bà Boynton vốn xấu xa độc ác. Có thể cô đã tự xem mình như một người hành hình chính trực. Điều đó cũng giải thích rõ ràng vì sao cô lại nói dối về thời điểm tử vong.”

Sarah trở nên tái xanh tái mét. Cô nói bằng giọng rắn rỏi.

“Đúng là tôi có nói về động cơ cá nhân của một người chết để cứu nhiều người. Chính cái Nơi Tế Thần đã gợi cho tôi ý tưởng ấy. Nhưng tôi có thể thề với ông rằng tôi chả bao giờ hãm hại bà già tởm lợm ấy đâu - cả cái ý tưởng làm như thế cũng chả bao giờ lọt vào trong đầu tôi đâu ạ.”

“Và tuy thế,” Poirot nói thật nhẹ nhàng, “chắc hẳn một trong hai người đang nói dối.”

Raymond xê dịch trên ghế. Cậu ta la lối dữ dội:

“Ông thắng rồi, ông Poirot! Tôi là kẻ dối trá. Mẹ đã chết khi tôi tới gặp bà. Điều… điều đó làm cho tôi hoàn toàn kích động. Tôi đã định nói ra hết với bà ta. Nói với bà ta rằng từ giờ trở đi tôi là một người tự do. Tôi đã… hết sức quyết tâm, ông hiểu không. Vậy mà bà ta ngồi đó - đã chết mất rồi! Bàn tay bà ta lạnh ngắt và mềm nhũn. Và tôi đã nghĩ đúng như ông nói. Tôi nghĩ có lẽ là Carol - có một dấu vết trên cổ tay bà ta…”

Poirot nói thật nhanh: “Đó là một điểm tôi hoàn toàn chưa được báo cho biết. Cậu đã tính dùng phương pháp nào vậy? Cậu đã có một phương pháp - và nó liên quan đến ống kim tiêm. Tôi biết có chừng đó thôi. Nếu muốn tôi tin cậu, hãy cho tôi biết phần còn lại đi!”

Raymond vội vàng đáp: “Đó là một phương cách tôi đã đọc trong một cuốn sách - một truyện trinh thám Anh - ta cứ đâm ống kim tiêm dưới da trống không vào ai đó và sẽ đạt kết quả. Nghe có vẻ hoàn toàn có cơ sở khoa học. Tôi… tôi nghĩ chúng tôi sẽ làm theo cách đó.”

“A,” Poirot nói. “Tôi hiểu rồi. Và cậu đã sắm cái ống kim tiêm đó à?”

“Không phải. Thật ra tôi đã chôm của chị Nadine.”

Poirot nhìn Nadine thật nhanh. “Cái ống kim tiêm của bà để trong bọc hành lý ở Jerusalem đó à?” ông lầm bầm.

Mặt thiếu phụ nhợt đi.

“Tôi… tôi không chắc nó đã ra sao rồi ạ,” cô thì thào đáp.

Poirot nói nhỏ: “Bà đối đáp nhanh quá, thưa bà.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.