Hẹn Với Thần Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

❊ ❊ ❊

Bác sĩ Gerard bước vào văn phòng công ty du lịch Castle và thấy Sarah đang đứng ở quầy thu ngân.

Cô ngẩng lên nhìn.

“A, chào ông. Tôi đang đặt tour đi Petra. Tôi vừa nghe nói rốt cuộc ông cũng đi.”

“Vâng, tôi thấy có thể thu xếp được.”

“Tuyệt quá.”

“Không rõ đoàn chúng ta đi có đông không nhỉ?”

“Họ bảo ngoài tôi và ông ra chỉ có hai phụ nữ nữa thôi. Đi cùng một ô tô.”

“Như thế sẽ thú vị lắm đó,” Gerard vừa nói vừa khẽ cúi chào. Rồi ông đi lo việc của mình.

Ngay sau đó, cầm trên tay giấy tờ, ông gặp lại Sarah khi cô đang bước ra khỏi văn phòng. Đó là một ngày nắng ráo, trời hanh khô và se lạnh.

“Có tin tức gì về gia đình Boynton không cô?” Bác sĩ Gerard hỏi. “Tôi vừa đi Bethlehem, Nazareth và vài nơi khác, một tour du lịch ba ngày.”

Chậm rãi và khá miễn cưỡng, Sarah kể lại những nỗ lực sớm thảm bại của mình trong việc tạo mối quan hệ với họ.

“Dù sao tôi cũng thua cuộc rồi,” cô kết luận. “Và hôm nay họ sẽ rời khỏi đây.”

“Họ sẽ đi đâu?”

“Tôi không rõ.”

Cô nói tiếp, giọng bực tức: “Ông biết không, tôi cảm thấy đã tự biến mình thành như là một con ngốc!”

“Sao vậy?”

“Là xen vào chuyện của người khác.”

Gerard nhún vai.

“Là ở quan điểm thôi.”

“Ông muốn nói là ta nên can thiệp vào chuyện người khác hay không nên?”

“Nên.”

“Ông làm thế à?”

Ông người Pháp có vẻ thích thú.

“Cô muốn nói phải chăng tôi có thói quen hay lo chuyện bao đồng chứ gì? Xin nói thẳng với cô không phải vậy đâu.”

“Thế ông nghĩ tôi sai vì đã cố xen vào hay sao?”

“Không, không phải, cô hiểu lầm tôi rồi.” Gerard nói nhanh một cách hăng hái. “Tôi nghĩ chuyện này cần phải bàn. Nếu ta thấy ai đó làm điều sai trái, ta có nên tìm cách sửa lại cho đúng đắn hay không? Sự can thiệp của ta có thể có kết quả tốt, nhưng cũng có thể gây tổn hại khôn lường! Không thể đề ra bất cứ quy tắc nào cho vấn đề này. Một số người có tài can thiệp bẩm sinh - họ làm việc đó thật tài tình. Một số người lại vụng về và vì thế tốt hơn hết không nên can dự vào! Lại còn có vấn đề tuổi tác nữa. Những người trẻ tuổi có dũng khí vì lý tưởng và niềm tin của họ - các nguyên tắc của họ có giá trị về lý thuyết hơn là thực tiễn. Họ chưa từng trải nên không hiểu cho đến nay thực hành thường trái ngược với lý thuyết. Nếu cô tin tưởng bản thân mình và tin những gì mình đang làm là đúng đắn, cô có thể luôn hoàn thành việc này việc nọ thật xứng đáng với công sức đã bỏ ra! Tiện đây xin nói thanh niên các cô cậu vẫn thường làm nhiều điều tai hại lắm đó! Ngược lại, người trung niên có kinh nghiệm - họ đã nhận thấy điều tai hại có lẽ xảy đến thường xuyên hơn điều tốt lành, cả hai đều do cố can thiệp mà ra, vì vậy - họ khôn ngoan tự kiềm chế! Như thế kết quả như nhau - người trẻ tuổi sốt sắng làm cả điều tai hại lẫn tốt lành - còn người trung niên thận trọng thì không làm cả hai!

“Tất cả những điều ấy chả giúp ích gì cả,” Sarah phản đối.

“Một người có thể lúc nào cũng giúp ích cho người khác hay sao? Đó là vấn đề của cô, chứ không phải của tôi đâu nhé.”

“Ông muốn nói ông sẽ không làm bất cứ điều gì liên quan đến gia đình Boynton phải không?”

“Phải. Với tôi, sẽ không có chút cơ may thành công nào.”

“Với tôi cũng vậy sao?”

“Với cô thì có thể có đấy.”

“Vì sao?”

“Vì cô có những khả năng đặc biệt. Sức lôi cuốn của tuổi trẻ và giới tính.”

“Giới tính ư? À, tôi hiểu rồi.”

“Con người bao giờ cũng quy về vấn đề tình dục, đúng không? Cô đã thất bại với cô gái đó, nhưng không phải cô sẽ tiếp tục thất bại với anh cô ta. Những điều cô vừa kể cho tôi nghe (cũng là điều Carol nói với cô) cho thấy rõ có một người đã đe dọa thói chuyên quyền của bà Boynton. Cậu trường nam Lennox không đếm xỉa đến bà già ấy với sức mạnh của một người đàn ông còn trẻ. Cậu ta trốn nhà tới vũ trường ở địa phương. Dục vọng của một thanh niên đối với bạn tình mạnh hơn phù phép thôi miên của bà ta. Nhưng bà già đó hoàn toàn hiểu rõ mãnh lực của tình dục. (Chắc hẳn bà ta từng chứng kiến chuyện gì đó trong thời gian còn hành nghề cai ngục.) Bà ta đã xử lý chuyện ấy rất khôn khéo - mang một cô gái xinh đẹp nhưng không đồng xu dính túi về nhà - khuyến khích con trai kết hôn với cô ấy. Và thế là lại có thêm một nô lệ nữa.”

Sarah lắc đầu. “Tôi không nghĩ bà Boynton trẻ ấy chịu làm nô lệ.”

Gerard đồng ý.

“Đúng, có lẽ là không. Tôi cũng nghĩ thế, vì Nadine lúc ấy còn là một cô gái trẻ trầm lặng dễ bảo, bà Boynton già đã đánh giá thấp ý chí và nghị lực của cô ta. Nadine Boynton lúc ấy còn quá trẻ và thiếu kinh nghiệm nên không hiểu đúng vị thế của mình. Bây giờ cô ta hiểu ra thì đã muộn.”

“Ông có nghĩ cô ấy đã từ bỏ mọi hy vọng hay chưa?”

Bác sĩ Gerard lắc đầu tỏ ý hoài nghi.

“Nếu cô ta có mưu này kế nọ sẽ không ai biết được. Cô hiểu không, nhất định có khả năng Cope có dính líu vào đó. Con người là loài động vật bản tính hay ghen hay ghét, và ghen tuông có một sức mạnh ghê gớm. Lennox Boynton vẫn có thể được thức tỉnh khỏi trạng thái trì trệ mà cậu ta đang chìm đắm.”

Sarah cố lấy giọng thành thạo và chuyên nghiệp: “Và ông nghĩ tôi có cơ may làm được điều gì đấy cho Raymond sao?”

“Đúng vậy.”

Sarah thở dài.

“Tôi cho rằng lẽ ra mình nên cố làm việc ấy. Ôi thôi, dẫu sao cũng đã quá muộn. Và… và tôi chẳng thích ý tưởng đó.”

Gerard có vẻ thích thú.

“Cô không thích vì cô là người Anh! Người Anh vốn có nỗi lo sợ ám ảnh về tình dục. Họ nghĩ tình dục không phải hoàn toàn tuyệt vời.”

Phản ứng đầy căm phẫn của Sarah không lay chuyển nổi ông bác sĩ.

“Vâng, vâng, tôi biết cô rất hiện đại - cô vẫn thường tự do sử dụng ở nơi công cộng những từ ngữ khó nghe nhất mà cô có thể tìm thấy trong từ điển… Cô rành rẽ chuyên môn và hoàn toàn không bị cấm đoán. Tout de mêmeDù sao đi nữa, tôi xin lặp lại, gương mặt cô cũng có những đặc điểm tương tự như mẹ và bà của cô. Cô vẫn là một phụ nữ Anh độc thân thường hay đỏ mặt dù không hề e thẹn!”

“Tôi chưa bao giờ nghe chuyện gì nhảm nhí đến thế này!”

Một tia sáng lấp lánh trong đôi mắt bác sĩ Gerard. Hết sức thản nhiên, ông nói thêm: “Và điều đó làm cho cô càng thêm quyến rũ.”

Lần này cô gái lặng thinh chẳng nói nên lời.

Bác sĩ vội vã nhấc mũ lên. “Tôi xin phép đi,” ông nói, “trước khi cô kịp nói ra mọi điều mình nghĩ.” Rồi lẩn tránh cô, ông đi ngay vào khách sạn.

Sarah đi chậm hơn, theo sau ông ta.

Khách sạn đang chộn rộn. Rất nhiều xe hơi chất đầy hành lý chuẩn bị khởi hành. Lennox và Nadine cùng ông Cope trông nom việc sắp xếp hành lý vào xe. Anh phiên dịch to béo người Ảrập đang nói chuyện với Carol rất lưu loát nhưng hoàn toàn không hiểu nổi.

Sarah đi ngang qua họ và vào khách sạn.

Bà Boynton trùm áo khoác dày kín mít, ngồi trên ghế chờ khởi hành. Nhìn bà ta, một cảm giác chán ghét kỳ quặc chợt trào dâng thật dữ dội trong lòng Sarah. Cô từng cảm thấy bà già này là một nhân vật nham hiểm điển hình, hiện thân của loài quỷ sứ ác ôn. Giờ đây bỗng dưng cô thấy bà ta giống như kẻ bất lực đáng thương hại. Sinh ra đời đã thèm muốn quyền hành thế đó, khát khao thống trị thế đó - và chỉ đạt được một nền chuyên chế nhỏ nhoi trong gia đình mình mà thôi! Giá mấy đứa con cũng nhìn mẹ mình như Sarah trong khoảnh khắc này - một đối tượng của lòng trắc ẩn - một mụ già ngu xuẩn, hiểm ác, đáng thương hại, hay làm bộ làm tịch. Bất đồ Sarah tiến tới chỗ bà ta.

“Tạm biệt bà Boynton. Chúc bà có chuyến đi vui vẻ.”

Bà già nhìn cô. Ánh mắt hiểm ác muốn nhục mạ cô gái.

“Bà đã muốn cư xử rất thô lỗ với tôi,” Sarah nói. Cô tự hỏi mình có khùng không, cái gì xui khiến cô ăn nói cái kiểu này vậy chứ? “Bà đã cố ngăn cản không cho con trai và con gái bà kết bạn với tôi. Thật sự bộ bà không hiểu tất cả những việc ấy đều ngốc nghếch và trẻ con lắm hay sao? Bà thích tỏ ra mình là một loài yêu tinh, nhưng thật sự, bà biết đấy, bà chỉ đáng thưcmg hại và khá nhố nhăng lố bịch mà thôi. Nếu tôi là bà, tôi sẽ bỏ hết những màn kịch ngớ ngẩn ấy đi. Tôi cho rằng bà sẽ thù ghét tôi vì nói ra chuyện này, nhưng tôi vẫn muốn nói ra - và có lẽ sẽ khiến bà ghi nhớ đôi điều. Bà biết mình vẫn có thể có rất nhiều niềm vui khác cơ mà. Thật sự tốt hơn rất nhiều nếu ta tỏ ra… thân thiện - và tử tế. Bà có thể như thế nếu thử cố gắng.”

Và một khoảng lặng.

Bà già im lìm bất động như hóa đá. Cuối cùng bà lè lưỡi qua đôi môi khô khốc, miệng hé mở nhưng chẳng nói nên lời.

“Nói đi,” Sarah khuyến khích. “Bà nói gì với tôi cũng không thành vấn đề. Nhưng hãy suy nghĩ kỹ những gì tôi vừa nói với bà!”

Rốt cuộc lời nói cũng được thốt ra với một giọng dịu dàng, khàn khàn nhưng có thể nghe rõ. Cặp mắt rắn thần hiểm độc của bà ta không ngó cô gái mà lướt qua vai Sarah, như không phải nói với cô mà với một bóng ma quen thuộc nào đó.

“Ta chẳng bao giờ quên,” bà nói. “Hãy nhớ lấy! Ta chưa hề quên bất cứ điều gì - không một hành động nào, không một cái tên nào, không một khuôn mặt nào…”

Trong những lời vừa thốt ra ấy chẳng có gì khác ngoài nọc độc khiến Sarah lùi lại một bước. Rồi bà Boynton bật cười - tiếng cười hết sức khủng khiếp.

Sarah nhún vai. “Mụ già đáng thương!”

Cô quay người bỏ đi. Khi tiến về phía thang máy, suýt chút nữa cô đụng phải Raymond. Bất chợt cô buột miệng nói nhanh:

“Tạm biệt. Chúc cậu đi chơi vui. Có thể chúng ta sẽ gặp lại nhau một ngày nào đấy.” Cô mỉm cười với cậu ta, một nụ cười ấm áp thân tình, rồi quày quả bước tiếp.

Raymond đứng sững như trời trồng. Chìm đắm trong suy nghĩ miên man, cậu không để ý tới một người đàn ông nhỏ thó có bộ ria mép dày đang cố ra khỏi thang máy. Ông ta phải lặp đi lặp lại rất nhiều lần: “PardonXin lỗi.”

Cuối cùng Raymond cũng nghe ra. Cậu bước sang một bên.

“Vô cùng xin lỗi ông,” cậu nói. “Tôi… tôi đang mải nghĩ.”

Carol đi về phía cậu ta.

“Anh Ray, anh đi gọi Jinny được không anh? Nó đã về phòng nó. Mình sắp khởi hành rồi.”

“Được. Anh sẽ kêu nó phải xuống ngay tức khắc.”

Cậu bước vào thang máy.

Hercule Poirot đứng nhìn theo cậu ta một lúc, ông nhướn mày, đầu nghiêng nghiêng như thể đang nghe ngóng.

Rồi ông gật gù tỏ vẻ đồng tình. Băng qua sảnh, ông nhìn kỹ Carol lúc đó đã đến chỗ bà mẹ.

Sau đó ông vẫy tay ra hiệu với quản lý khách sạn đang đi ngang.

“Pardon.Xin lỗi. Có thể cho tôi biết danh tính những người ở đằng kia được không?”

“Tên họ là Boynton, monsieurthưa ông. Họ là người Mỹ ạ.”

“Cảm ơn,” Poirot nói.

Trên tầng ba, bác sĩ Gerard đang trở về phòng mình. Ông đi ngang qua Raymond và Ginevra lúc đó đang bước tới thang máy đang mở. Ngay khi họ sắp bước vào, Ginevra nói: “Chỉ một lát thôi, Ray, chờ em trong thang máy nhé!”

Cô chạy trở lui, quẹo sang hành lang bắt kịp người đàn ông đang bước đi. “Làm ơn… tôi phải nói với ông.”

Bác sĩ Gerard kinh ngạc ngước nhìn lên.

Cô bé tới gần, nắm lấy cánh tay ông.

“Bọn họ đang đưa tôi đi nơi khác. Có lẽ bọn họ sẽ giết tôi mất… Tôi chẳng phải là người nhà của bọn họ, ông biết đấy. Họ của tôi thật ra không phải là Boynton…”

Cô hấp tấp nói tiếp, lời lẽ thốt ra thật nhanh và vấp váp vào nhau.

“Tôi xin tiết lộ bí mật với ông. Tôi là… tôi là dòng dõi hoàng gia, thật đấy. Tôi là người thừa kế một ngai vàng. Chính vì thế mà - xung quanh tôi đều có kẻ thù. Bọn họ cố đầu độc tôi - đủ điều đủ kiểu… Giá mà ông có thể giúp tôi… bỏ trốn…”

Cô ta chợt ngừng lại. Có tiếng chân. “Jinny ơi…”

Thật xinh đẹp trong động tác giật mình thảng thốt, cô bé đưa một ngón tay lên môi, liếc nhìn Gerard có vẻ van xin cầu khẩn, rồi chạy trở lui.

“Đến ngay đây, anh Ray à.”

Bác sĩ Gerard tiếp tục bước đi, lông mày nhướn lên. Ông chậm rãi lắc đầu và cau mày.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.