
Sarah đứng trong sân đền thờ Haramesh - Sherif, lưng quay về phía Mái vòm đá. Tiếng nước bắn tung tóe từ suối phun nước vang đến tai cô. Những nhóm nhỏ du khách đi qua không làm khuấy động không gian phương đông yên tĩnh.
Cô nghĩ thật lạ, một người Jebusite xưa kia từng biến đỉnh đồi bằng đá này thành sân đập lúa, và vua David đã mua lại nó với giá sáu trăm shekel vàng rồi biến nó thành một chốn linh thiêng. Và bây giờ có thể nghe thấy những tiếng nói huyên thuyên ồn ào của khách tham quan đến từ mọi quốc gia.
Cô quay lại nhìn ngôi thánh đường giờ đây phủ lên chốn linh thiêng ấy, và tự hỏi đền thờ của Vua Solomon có đẹp bằng một nửa thế này hay không.
Có tiếng chân bước lộp cộp, rồi một nhóm chỉ vài người từ bên trong thánh đường đi ra. Đó là gia đình Boynton, có một hướng dẫn viên du lịch người Ảrập ăn nói lưu loát đi kèm. Bà Boynton được Lennox và Raymond dìu hai bên. Nadine và ông Cope đi đằng sau. Carol đi sau chót. Khi họ ra về, cô này chợt nhìn thấy Sarah.
Cô ta do dự, rồi thình lình quyết định quay lại và thoăn thoắt băng qua khoảng sân không gây một tiếng động nào.
“Xin lỗi,” cô vừa nói vừa thở hổn hển, “tôi phải… tôi… tôi nghĩ mình phải nói chuyện với cô.”
“Gì thế?” Sarah hỏi.
Cô gái run bần bật. Mặt cô trắng bệch.
“Là chuyện… anh tôi. Khi cô… cô nói chuyện với anh tôi đêm hôm qua chắc cô đã nghĩ anh ấy rất khiếm nhã. Nhưng anh ấy không có ý như vậy… anh… anh ấy không thể làm khác hơn. Ôi, xin cô vui lòng tin tôi!”
Sarah cảm thấy toàn bộ chuyện này thật lố bịch. Cả lòng tự trọng lẫn thiện chí giao tiếp của cô đều bị tổn thương. Vì sao một cô gái xa lạ đột nhiên hấp tấp chạy tới để ngỏ lời xin lỗi thật buồn cười thay cho thằng anh thô lỗ chứ?
Môi cô mấp máy một lời đáp không khách sáo… và rồi tâm trạng cô nhanh chóng thay đổi.
Có gì đó không bình thường ở đây. Cô gái này tỏ ra rất nghiêm túc. Trực giác từng khiến cô chọn ngành y, giờ đây đáp ứng đúng với điều cô gái kia cần. Bản năng báo cho cô biết có chuyện gì đó sai lầm nghiêm trọng.
Cô động viên cô gái: “Kể tôi nghe đi!”
“Lúc ở trên tàu, anh tôi đã nói chuyện với cô phải không?” Carol mở lời.
Sarah gật đầu. “Phải. Đúng ra là tôi nói với cậu ấy.”
“Ô, tất nhiên rồi. Thường vẫn như vậy mà. Nhưng cô hiểu cho, đêm qua anh Ray đã sợ hãi…”
Cô ngừng lại.
“Sợ hãi sao?”
Khuôn mặt trắng bệch của Carol đỏ ửng lên.
“Ôi, tôi biết nghe có vẻ vô lý… điên khùng. Cô thấy đó, mẹ tôi… bà ấy… bà ấy không được khỏe… và bà không muốn chúng tôi kết bạn với người ngoài. Nhưng… tôi biết anh Ray muốn… muốn làm bạn với cô.”
Sarah thấy thích thú. Cô chưa kịp nói gì thì Carol đã tiếp tục: “Tôi… tôi biết điều mình đang nói nghe có vẻ rất ngớ ngẩn, nhưng chúng tôi… là một gia đình khá kỳ quặc.” Cô lia mắt nhìn quanh - một cái nhìn sợ sệt.
“Tôi… tôi không được phép ở lại đây,” cô thì thào. “Họ có thể thấy vắng tôi.”
Sarah quyết định phải hỏi rõ:
“Sao cô không thể ở lại nếu cô muốn chứ? Chúng ta có thể cùng đi bộ về.”
“Ồ, không.” Carol lùi lại. “Tôi… tôi không thể làm vậy.”
“Sao lại không chứ?”
“Tôi thật sự không thể. Mẹ tôi sẽ… sẽ…”
Sarah nói rõ ràng và bình tĩnh:
“Tôi biết đôi khi các bậc cha mẹ khó mà chịu nhìn nhận rằng con cái họ đã trưởng thành. Họ cứ tiếp tục cố quản lý cuộc sống của chúng thay cho chúng. Nhưng cô biết đấy, cứ chịu thua thì đáng tiếc quá! Phải đứng lên đòi quyền lợi của mình chứ.”
Carol thì thào: “Cô không hiểu… cô không hiểu gì cả đâu…”
Hai bàn tay cô bồn chồn vặn vẹo.
Sarah nói tiếp: “Đôi khi người ta chịu thua vì sợ đấu khẩu. Đấu khẩu rất bực mình khó chịu, nhưng tôi nghĩ vẫn luôn đáng để ta đấu tranh vì quyền tự do hành động.”
“Tự do ư?” Carol ngó Sarah lom lom. “Không một ai trong chúng tôi từng được tự do. Chúng tôi sẽ không bao giờ được tự do.”
“Vớ vẩn!” Sarah nói thật rõ ràng.
Cô gái rướn tới chạm vào cánh tay cô.
“Cô nghe đây! Tôi phải cố làm cho cô hiểu mới được! Trước khi kết hôn, mẹ tôi… thật ra là mẹ kế… từng làm cai ngục trại giam. Ba tôi là một thống đốc, và ông đã cưới bà ta. À, từ đó trở đi là thế. Bà ta tiếp tục làm cai ngục… với chúng tôi. Chính vì vậy cuộc sống của chúng tôi đúng là… đang bị cầm tù!”
Đầu cô lại quay ngoắt đi.
“Họ đã phát hiện ra thiếu tôi rồi. Tôi… tôi phải đi thôi.”
Sarah níu tay Carol khi cô chực phóng chạy đi.
“Hượm đã. Chúng ta phải gặp lại nhau để nói chuyện.”
“Tôi không thể. Sẽ không thể được.”
“Được mà, cô có thể.” Sarah nói giọng đầy uy lực. “Hãy đến phòng tôi sau giờ đi ngủ! Phòng 319. Đừng quên nhé, 319!”
Sarah buông tay. Carol bỏ chạy theo gia đình.
Sarah đứng nhìn theo cô gái chăm chăm. Cô sực tỉnh khi nhận ra bác sĩ Gerard đến bên cạnh.
“Chào cô King. Cô vừa nói chuyện với Carol Boynton?”
“Vâng, chúng tôi vừa có một cuộc trò chuyện hết sức lạ thường. Để tôi kể ông nghe nhé!”
Sarah lặp lại nội dung chính của cuộc trò chuyện với cô gái. Gerard thình lình chộp ngay lấy một điểm.
“Cai ngục, bà ta, con hà mã già đó sao? Điều này rất có ý nghĩa, có lẽ vậy.”
“Ý ông muốn nói đấy là nguyên do khiến bà ta tàn bạo à?” Sarah nói. “Do thói quen nghề nghiệp trước đây của bà ấy.”
Gerard lắc đầu.
“Không, như vậy là tiếp cận vấn đề sai góc độ rồi. Có một sự thôi thúc sâu xa. Không phải bà ta thích bạo ngược vì từng làm cai ngục, mà đúng hơn bà ta trở thành cai ngục do thích bạo ngược. Theo lý thuyết của tôi, chính ham muốn có quyền hành đối với người khác, một ham muốn thầm kín đã đưa đường chỉ lối cho bà ta chọn cái nghề đó.”
Nét mặt ông rất nghiêm nghị.
“Có những điều như vậy được chôn sâu trong tiềm thức. Một sự thèm khát quyền hành - thèm khát bạo ác - ham muốn cấu xé và giày vò man rợ - tất cả di sản của dòng giống còn lưu lại trong ký ức của chúng ta… Tất cả vẫn còn đó, cô King ạ, tất cả dã man tàn bạo và thèm muốn… Chúng ta che giấu chúng và phủ nhận sự tồn tại có chủ tâm của chúng, nhưng đôi lúc… chúng quá mạnh.”
Sarah rùng mình. “Tôi hiểu.”
Bác sĩ Gerard nói tiếp: “Ngày nay ta thấy điều đó khắp xung quanh… trong các tín điều chính trị, trong việc điều hành các quốc gia. Một phản ứng xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo… từ lòng trắc ẩn… từ thiện chí do tình huynh đệ. Các tín điều đôi lúc nghe có vẻ hay ho - một chế độ khôn ngoan - một chính quyền đem lại nhiều lợi ích - nhưng được áp đặt bằng quyền lực - dựa trên căn bản tàn bạo và khiếp sợ. Họ, những tông đồ của bạo lực này, đang phóng thích cho sự man rợ khi xưa, niềm ham muốn bạo tàn khi xưa mặc sức hoành hành, ôi, thật khó khăn - Con người là một động vật có hệ thần kinh được cân bằng một cách tinh vi. Nó có một nhu cầu thiết yếu trước tiên… để tồn tại. Tiến lên quá nhanh cũng nguy hiểm chết người như tụt lại đằng sau. Nó phải sống sót. Có lẽ nó phải giữ lại đôi chút man rợ xưa kia, nhưng nó không được… nhất định không, không được… sùng bái điều đó!”
Cả hai bỗng dưng im lặng. Rồi Sarah hỏi:
“Ông nghĩ bà già Boynton là dạng ác dâm ư?”
“Tôi gần như chắc chắn. Tôi nghĩ bà ta vui sướng khi gây ra cảm giác đau đớn - xin lưu ý cô, là gây đau đớn tinh thần chứ không phải thể xác. Chuyện đó hết sức hiếm hoi, và hết sức khó đối phó. Bà ta thích nắm quyền điều khiển người khác và bắt họ phải chịu đau khổ.”
“Thật hung bạo,” Sarah nói.
Gerard kể cho cô nghe cuộc trò chuyện của ông với Jefferson Cope. “Ông ấy không nhận thấy những gì đang xảy ra hay sao?” cô tư lự hỏi.
“Làm sao ông ta nhận ra chứ? Ông ta đâu phải là nhà tâm lý học.”
“Đúng. Ông ấy không có những suy nghĩ gây kinh tởm như chúng ta!”
“Chính xác. Ông ta có đầu óc của một người Mỹ bình thường, suy nghĩ theo cảm tính, ngay thẳng và rất tốt bụng. Ông ta tin điều thiện chứ không tin điều ác. Ông ta thấy không khí gia đình Boynton không ổn chút nào, nhưng lại đinh ninh do bà Boynton tận tâm một cách lệch lạc chứ không hề chủ tâm ác ý.”
“Như thế chắc sẽ làm bà ấy vui thích lắm đây,” Sarah nhận xét.
“Tôi cũng hình dung như vậy.”
Sarah sốt ruột hỏi:
“Nhưng sao họ không bỏ trốn? Họ có thể trốn đi cơ mà.” Bác sĩ lắc đầu.
“Không, cô sai rồi. Họ không thể. Cô đã từng xem thí nghiệm kinh điển với con gà trống hay chưa? Cô dùng phấn vạch một đường trên sàn nhà rồi gí mỏ con gà xuống đó. Con gà tưởng nó bị buộc vào sợi dây đó. Nó không thể ngóc đầu lên. Cũng như thế với những con người bất hạnh này. Nên nhớ bà ta đã tác động lên họ từ lúc họ còn bé. Và bà ta đã khống chế tinh thần họ. Bà ta đã thôi miên khiến họ tin mình không thể không vâng lời bà ta. Ôi, tôi biết hầu hết mọi người sẽ cho rằng vô lý… nhưng cô và tôi hiểu rõ hơn. Bà ta đã làm cho họ tin rằng lệ thuộc hoàn toàn vào bà ta là điều không thể tránh khỏi. Họ đã bị cầm tù quá lâu đến nỗi nếu cửa nhà tù để ngỏ, họ không còn để ý thấy chí ít chỉ một cánh cửa, thậm chí không còn muốn được tự do nữa. Và tất cả bọn họ sẽ sợ tự do.”
Sarah hỏi một cách rất thực tế: “Điều gì sẽ xảy ra khi bà ấy chết đi?”
Gerard nhún vai.
“Còn tùy. Tùy chuyện đó xảy ra sớm muộn thế nào. Nếu xảy ra bây giờ, à, tôi nghĩ có lẽ không quá muộn. Cậu con trai và cô con gái ấy… họ vẫn còn trẻ… còn nhạy cảm. Tôi tin họ sẽ trờ lại bình thường. Còn với Lennox thì có thể chuyện đó đã quá xa vời. Cậu ta nhìn tôi như một con người đã mất hết hy vọng… cậu ta sống và cam chịu như một con thú.”
Sarah sốt ruột nói: “Vợ anh ta lẽ ra phải làm gì đó! Đáng lẽ cô ấy phải lôi anh ta ra khỏi tình trạng đó chứ.”
“Tôi không rõ. Có lẽ cô ta đã thử làm rồi - và đã thất bại.”
“Ông có nghĩ cô ấy cũng bị phù phép không?”
Bác sĩ Gerard lắc đầu.
“Không. Tôi không nghĩ bà già kia có bất cứ quyền lực nào đối với cô ta, và vì thế bà ta thù ghét cô ấy, ghét cay ghét đắng. Cô cứ nhìn mắt bà ta mà xem!”
Sarah cau mày. “Tôi chẳng hiểu nổi cô ta - tôi muốn nói cái cô trẻ tuổi ấy - cô ấy có biết những gì đang xảy ra hay không?”
“Tôi nghĩ cô ta hẳn phải có ý nghĩ khá sắc sảo.”
“Hừm,” Sarah nói, “bà già ấy thế nào cũng bị giết chết thôi! Thạch tín cho vào trà bà ta uống lúc sáng sớm là toa thuốc tôi sẽ kê.”
Rồi đột nhiên cô hỏi: “Còn cô bé út thì sao - cái cô tóc đỏ có nụ cười lơ đãng khá quyến rũ ấy?”
Bác sĩ cau mày. “Tôi không biết. Cô bé có gì đó thật kỳ quặc. Ginevra Boynton là con riêng của bà già ấy, tất nhiên rồi.”
“Vầng. Tôi cho rằng sẽ khác hẳn - hay là chả khác gì, hở ông?”
Bác sĩ từ tốn đáp: “Tôi không tin một khi chứng điên loạn vì đam mê quyền lực (và nỗi thèm khát bạo hành) đã chiếm hữu một con người mà lại có thể chừa ra bất cứ ai - chẳng chừa một ai đâu ngay cả người thân thiết gần gũi nhất.”
Ông im lặng một lúc, rồi hỏi: “Có phải cô theo đạo Thiên Chúa không, mademoisellethưa cô?”
Sarah chậm rãi trả lời: “Tôi không biết nữa. Trước đây tôi vẫn thường nghĩ mình chẳng theo đạo nào cả. Nhưng bây giờ… tôi không chắc chắn. Tôi có cảm giác - ôi, tôi có cảm giác giá như mình có thể quét sạch chuyện này đi” – cô phác một cử chỉ mạnh bạo – “hết thảy các tòa nhà, các giáo phái và các nhà thờ đang cãi nhau ỏm tỏi… đến độ… tôi có cảm giác như thể trông thấy bóng dáng trầm lặng của Đức Chúa đang cưỡi lừa vào thành Jerusalem - và tin ở Ngài.”
Bác sĩ Gerard nghiêm trang nói: “Tôi tin vào chí ít một trong những tín điều của đạo Thiên Chúa - hãy bằng lòng với một nơi thấp kém. Tôi là bác sĩ và tôi biết rằng tham vọng - ham muốn thành công - muốn có quyền lực - thường dẫn đến hầu hết những điều xấu xa trong tâm hồn con người. Nếu ham muốn trở thành hiện thực, nó sẽ dẫn đến kiêu căng ngạo mạn, bạo lực và sau cùng là chán ngán - còn nếu nó bị khước từ - à! nếu nó bị khước từ - hãy để cho tất cả các nhà thương điên lên ngôi và chứng nhận. Những nơi ấy đầy những con người không thể nào đối mặt với thực tế là mình chỉ xoàng xĩnh tầm thường, năng lực kém cỏi, và do đó tự nghĩ ra những cách trốn chạy thực tại để mãi mãi ngăn cách với cuộc đời.”
Sarah đột nhiên nói: “Thật đáng tiếc bà Boynton già không ở trong nhà thương điên.”
Bác sĩ lắc đầu. “Không - chỗ của bà ta không phải ở đó, giữa những kẻ thất bại. Còn tệ hơn thế nữa. Bà ta đã thành công, cô thấy đó! Bà ta đã hoàn thành ước mơ của mình.”
Sarah rùng mình.
Cô la lên một cách mãnh liệt: “Những chuyện như thế này không được phép tồn tại.”