Hẹn Với Thần Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Sarah nhìn kỹ Hercule Poirot một hồi lâu. Cô để ý đến cái đầu hình quả trứng, hàng ria mép dày, vẻ bề ngoài diêm dúa bảnh bao và màu tóc đen nhánh đáng ngờ của ông ta. Một thoáng hoài nghi trong mắt cô. “Nào, cô nương, cô nhìn đã chưa?”

Cô gái đỏ mặt khi bắt gặp cái liếc mắt châm chọc có vẻ thích thú của ông ta.

“Xin ông thứ lỗi,” cô lúng túng nói.

“Du tout!Không sao đâu! Theo cách nói tôi mới học được thì cô đang kiểm tra nhanh tôi, đúng không?”

Sarah khẽ mỉm cười: “À, ông cũng có thể làm như thế với tôi cơ mà.”

“Đương nhiên. Tôi đã không xao lãng khi làm như vậy.” Cô liếc nhìn ông gay gắt. Có điều gì đó trong giọng điệu của ông ta. Nhưng Poirot vân vê ria mép với vẻ tự mãn, khiến cô gái nghĩ bụng - lần thứ hai: ‘Người này là tên lừa đảo!’

Lấy lại tự tin, cô ngồi thẳng người lên một chút rồi gặng hỏi: “Tôi không hiểu rõ cuộc phỏng vấn này nhằm mục đích gì thế ạ?”

“Bác sĩ Gerard chưa giải thích với cô sao?”

Sarah cau mày đáp: “Tôi chẳng hiểu nổi bác sĩ Gerard. Dường như ông ấy nghĩ là…”

“Có chuyện đồi bại ở xứ Đan Mạch,” Poirot trích dẫn. “Tôi có biết ông Shakespeare của cô đó.”

Cô gái gạt ông Shakespeare sang một bên.

“Tất cả chuyện ầm ĩ này đích xác là về cái gì thế ạ?” cô gặng hỏi.

“Eh bienÀ, người ta muốn biết sự thật về vụ này, không phải vậy sao?”

“Có phải ông đang nói đến cái chết của bà Boynton không?”

“Phải.”

“Chẳng phải hầu như chuyện chả có gì mà ầm ĩ hay sao? Dĩ nhiên ông là nhà chuyên môn, thưa ông Poirot. Đương nhiên đối với ông…”

Thám tử nói hết câu thay cho cô gái:

“Đương nhiên tôi phải tình nghi có tội ác, bất cứ khi nào có thể tìm ra một lý do để nghi ngờ, phải không cô?”

“À, vâng. Có lẽ thế.”

“Bản thân cô không nghi ngờ gì về cái chết của bà Boynton hay sao?”

Sarah nhún vai.

“Thật thế, ông Poirot ạ, nếu ông từng đến Petra, hẳn ông sẽ thấy hành trình đến đó là việc hơi căng thẳng đối với một bà già mà tim đang trong tình trạng không ổn.”

“Hình như hiểu một điều như vậy là việc không hề phức tạp với cô chút nào?”

“Hẳn rồi. Tôi không hiểu nổi thái độ của bác sĩ Gerard. Ông ấy thậm chí chẳng biết gì cả. Ông ấy đã ốm liệt giường vì bị sốt cơ mà. Dĩ nhiên tôi luôn bái phục kiến thức y học uyên bác của ông ấy… Nhưng trong trường hợp này ông ấy chẳng có bất cứ điều gì để dựa vào cả. Tôi cho rằng họ có thể khám nghiệm tử thi ở Jerusalem nếu thích — nếu không tin nhận định của tôi.”

Poirot im lặng một lúc rồi nói:

“Có một việc mà cô King chưa biết. Bác sĩ Gerard đã không cho cô biết.”

“Việc gì thế?” cô gái hỏi.

“Một lượng thuốc dự trữ - thuốc digitoxin - đã bị hụt đi trong hộp thuốc du lịch của bác sĩ Gerard.”

“Ôi!” Sarah nhanh chóng nắm bắt được vấn đề mới phát sinh. Và cô cũng nhanh chóng vớ ngay một điểm đáng nghi ngờ.

“Bác sĩ Gerard hoàn toàn chắc chắn điều ấy chứ?”

Poirot nhún vai.

“Như cô biết đó, thưa cô, một bác sĩ thường khá thận trọng khi phát biểu mà.”

“Ồ, dĩ nhiên là thế. Điều ấy thì khỏi phải nói rồi. Nhưng lúc đó bác sĩ Gerard đang bị sốt rét cơ mà.”

“Đúng là như vậy, đương nhiên rồi.”

“Ông ấy có biết thuốc có thể bị lấy đi lúc nào không ạ?”

“Ông ta có lý do để đi tìm hộp thuốc vào đêm đầu tiên đến Petra, ông muốn lấy ít thuốc phenacetin vì bị nhức đầu kinh khủng. Sáng hôm sau khi đặt lọ thuốc trở vào chỗ cũ và đóng nắp lại, ông hầu như chắc chắn tất cả các thứ thuốc vẫn còn nguyên vẹn.”

“Hầu như à…” Sarah hỏi.

Poirot nhún vai đáp:

“Phải, có nghi ngờ đó! Bất cứ người trung thực nào cũng có thể cảm thấy nghi ngờ.”

Cô gái gật đầu. “Vâng, tôi biết. Ta vẫn luôn không tin tưởng những kẻ quá chắc chắn. Nhưng dù sao đi nữa, ông Poirot ạ, chứng cứ ấy rất mong manh. Đối với tôi hình như…” cô gái ngập ngừng. Poirot nói thay cho cô hết câu:

“Đối với cô hình như việc tiến hành điều tra của tôi là quá nhẹ dạ cả tin!”

Sarah nhìn thẳng vào mặt ông ta vẻ kiên quyết.

“Nói thẳng ra là thế đấy. Thưa ông Poirot, ông có chắc chắn rằng đây không phải là thú tiêu khiển nhân một vụ giết người hay không?”

Poirot mỉm cười. “Những cuộc sống riêng tư của một gia đình bị đảo lộn và quấy rối - khiến Hercule Poirot tôi có thể chơi một trò trinh thám nho nhỏ để mua vui hay sao?”

“Tôi không có ý làm mất lòng ông, nhưng chẳng phải có vẻ như thế hay sao?”

“Như vậy cô đứng về phía famillegia đình Boynton à, thưa cô?”

“Tôi nghĩ mình như thế đây. Họ đã chịu đau khổ quá nhiều rồi. Họ… họ không cần phải chịu đựng nữa.”

“Và bà má khó ưa, khó chịu, chuyên chế và rõ là chết đi tốt hơn còn sống hay sao? Điều đó cũng là - heinhử…”

“Khi ông đã đặt vấn đề như thế…” Sarah đỏ mặt dừng lại một lát rồi nói tiếp, “tôi đồng ý ta không nên đem vấn đề ấy ra xem xét.”

“Nhưng dù sao đi nữa - người ta cũng đem ra xem xét. Tức là cô đó, thưa cô! Không phải tôi đâu nhé! Đối với tôi thì như nhau thôi. Nạn nhân có thể là một trong những vị thánh hiền lành cùa Đức Chúa trời - hay ngược lại - là một quái vật bỉ ổi. Điều ấy không lay chuyển được tôi. Cũng như nhau cả thôi. Một cuộc sống - bị cướp đi! Tôi vẫn luôn nói là - tôi không tán thành việc giết người.”

“Giết người sao?” Sarah chợt hít mạnh vào một hơi. “Nhưng có chứng cứ gì không? Thật mong manh hết sức! Chính bác sĩ Gerard cũng không thể chắc chắn cơ mà!”

Poirot bình thản nói: “Nhưng còn một chứng cứ khác, thưa cô.”

“Chứng cứ gì?” Giọng cô gay gắt.

“Một vết tiêm dưới da nơi cổ tay của người phụ nữ đã chết. Và còn có một điều hơn thế nữa… những lời lẽ tôi từng nghe lỏm được ở Jerusalem vào một đêm trong lành tĩnh lặng khi tôi đi ra đóng cửa sổ buồng ngủ của mình. Để tôi cho cô biết những lời nói ấy ra sao nhé, cô King? Là như thế này. Tôi đã nghe Raymond Boynton nói: ‘Phải giết chết bà ta, hiểu rồi phải không?”’

Ông thấy sắc mặt Sarah từ từ nhợt đi. Cô hỏi:

“Ông đã nghe thấy thế sao?”

“Phải.”

Cô gái đăm đăm nhìn thẳng phía trước. Sau cùng cô nói:

“Chính ông đã nghe thấy điều ấy!”

Poirot công nhận.

“Phải, chính là tôi đó. Những gì nói ra đã xảy đến rồi. Bây giờ cô hiểu tại sao tôi lại nghĩ nên mở cuộc điều tra rồi chứ?”

Sarah bình thản đáp: “Tôi nghĩ ông hoàn toàn đúng.”

“A! Và cô sẽ giúp tôi chứ?”

“Hẳn nhiên rồi.”

Giọng điệu cô ta thực tế - không cảm xúc. Đôi mắt cô lạnh lùng nhìn vào mắt ông.

Poirot cúi đầu. “Cảm ơn cô. Bây giờ tôi xin yêu cầu chính miệng cô cho tôi biết đích xác cô có thể nhớ những gì về cái ngày đặc biệt đó.”

Cô gái suy nghĩ cân nhắc một lát.

“Để tôi xem nào! Tôi đã đi du ngoạn vào buổi sáng. Chẳng có ai trong nhà Boynton cùng đi với chúng tôi cả. Tôi gặp họ vào bữa ăn trưa. Khi chúng tôi về đến thì họ vừa ăn xong. Tâm trạng bà Boynton có vẻ tốt đẹp không như thường lệ.”

“Bà ta thường không tỏ ra hòa nhã, tôi biết mà.”

“Còn lâu bà ta mới được như thế,” Sarah đáp, mặt hơi nhăn nhó.

Sau đó cô mô tả bà Boynton đã buông lỏng cho người nhà như thế nào.

“Điều đó cũng không như thường lệ, phải không cô?”

“Vâng. Bà ấy thường giữ rịt bọn họ xung quanh mình.”

“Cô có nghĩ bà ta có lẽ thình lình cảm thấy ăn năn hối hận - bà đã có cái gọi là un bon momentmột khoảnh khắc tốt lành không?”

“Không, tôi không nghĩ thế,” cô gái đáp thẳng thừng. “Vậy cô đã nghĩ gì?”

“Tôi thấy khó hiểu. Tôi ngờ rằng đó là thứ mệnh lệnh mèo vờn chuột.”

“Cô có vẽ vời thêm không đó, thưa cô?”

“Con mèo thường thích thả cho con chuột chạy đi — rồi mới vồ lấy nó. Bà Boynton có trạng thái tâm thần kiểu ấy. Tôi đã nghĩ bà ấy định giở trò quỷ quái gì đấy.”

“Tiếp theo chuyện gì đã xảy ra, thưa cô?

“Rồi gia đình Boynton ra đi…”

“Cả nhà hay sao?”

“Không ạ, cô con út Ginevra bị bỏ lại.”

“Cô ta có mong muốn như vậy hay không?”

“Không đâu. Nhưng chuyện ấy không thành vấn đề. Cô ấy đã làm theo lời mẹ bảo. Những người kia khởi hành. Bác sĩ Gerard và tôi đến nhập bọn với họ.”

“Chuyện ấy xảy ra khi nào?”

“Khoảng chừng ba giờ rưỡi.”

“Lúc đó bà Boynton ở đâu?”

“Nadine - bà Boynton trẻ ấy - đã đặt bà già ngồi vào ghế bên ngoài hang của bà.”

“Tiếp tục kể đi!”

“Khi vòng qua khúc quanh, bác sĩ Gerard và tôi bắt kịp những người kia. Tất cả cùng đi bộ với nhau. Rồi một lát sau bác sĩ Gerard quay về. Trước đó tôi đã thấy ông ấy không ổn rồi. Có thể thấy ông đang bị sốt. Tôi muốn cùng đi về nhưng ông ấy không muốn.”

“Chuyện này xảy ra lúc mấy giờ?”

“Ồ, chừng bốn giờ, tôi cho là thế.”

“Những người còn lại thì sao?”

“Chúng tôi đi tiếp.”

“Tất cả cùng đi à?”

“Thoạt đầu là như thế. Rồi chúng tôi tách ra,” Sarah vội vàng đáp như thể đã đoán trước câu hỏi kế tiếp. “Nadine cùng ông Cope đi một đường, còn Carol, Lennox, Raymond và tôi thì đi đường khác.”

“Và các người vẫn tiếp tục như vậy hay sao?”

“À - không. Raymond cùng tôi tách rời khỏi những người khác. Chúng tôi ngồi xuống một phiến đá và ngắm khung cảnh hoang dã. Rồi cậu ấy bỏ đi và tôi vẫn ở lại chỗ đang ngồi lâu hơn đôi chút. Khoảng chừng năm giờ rưỡi tôi xem đồng hồ đeo tay và nhận thấy tốt hơn hết nên trở về. Tôi về đến trại lúc sáu giờ. Lúc ấy mặt trời mới bắt đầu lặn.”

“Trên đường về cô đi ngang chỗ bà Boynton à?”

“Tôi để ý thấy bà ta vẫn ngồi trên ghế trên mỏm đá.”

“Cô không ngạc nhiên khi thấy - bà ta không cử động hay sao?”

“Không, vì tôi đã thấy bà ta ngồi ở đấy đêm hôm trước khi chúng tôi đến nơi.”

“Tôi hiểu. Continuez!Tiếp tục đi!”

“Tôi đi vào lều lớn. Tất cả những người khác đều ở đó trừ bác sĩ Gerard. Tôi tắm rửa rồi quay lại lều. Họ dọn bữa tối, rồi một nhân viên phục vụ đi mời bà Boynton. Anh ta chạy trở về, nói là bà bị bệnh. Tôi vội vàng ra ngoài. Bà ngồi trên ghế y hệt như đã ngồi trước đó, nhưng vừa sờ vào bà ấy tôi nhận ra ngay bà ta đã chết.”

“Cô hoàn toàn không nghi ngờ cái chết của bà ta có tự nhiên hay không à?”

“Chả nghi ngờ gì cả. Tôi từng nghe nói tim bà ấy có vấn đề mặc dù không nghe đề cập đến một chứng bệnh rõ rệt nào cả.”

“Cô nghĩ đơn giản bà ta chỉ ngồi chết trên ghế thôi à?”

“Vâng.”

“Không hề kêu gọi người tới cứu hay sao?”

“Vâng. Đôi khi đã xảy ra chuyện như thế đấy.”

“Cô có nêu ý kiến về việc bà ta đã chết bao lâu rồi hay không?”

“À, thật sự tôi không nghĩ nhiều về việc ấy. Rõ là bà ấy đã chết khá lâu rồi.”

“Cô bảo khá lâu là sao chứ?” Poirot hỏi.

“À, hơn một giờ. Có lẽ còn lâu hơn thế nữa. Sự khúc xạ của đá sẽ giữ cho cơ thể bà ấy không bị lạnh đi nhanh chóng.”

“Hơn một tiếng đồng hồ sao? Cô có biết hay không, thưa cô King, chỉ hơn nửa giờ trước Raymond còn nói chuyện với bà ta, lúc đó bà ấy vẫn còn sống khỏe mạnh?”

Giờ đây ánh mắt cô không còn gặp ánh mắt ông ta nữa. Nhưng cô lắc đầu: “Chắc cậu ấy đã nhầm lẫn. Hẳn phải sớm hơn thế chứ.”

“Không, thưa cô, không phải vậy đâu.”

Cô nhìn Poirot thẳng thừng, ông để ý miệng cô mím chặt lại.

“À,” Sarah nói, “tôi còn trẻ, chưa có nhiều kinh nghiệm về các xác chết - nhưng tôi có đủ hiểu biết để hoàn toàn chắc chắn một điều. Bà Boynton đã chết chí ít một giờ đồng hồ khi tôi khám thi thể bà ấy.”

Poirot bất ngờ nói: “Đó là câu chuyện của cô, và cô sẽ bám chặt vào đó. Vậy cô có thể giải thích tại sao cậu Boynton lại nói mẹ cậu ta còn sống khi thực tế là bà ta đã chết hay không?”

“Tôi chẳng hiểu sao nữa,” cô đáp. “Có lẽ họ khá mơ hồ về thời gian, tất cả bọn họ! Đấy là một gia đình thần kinh rất căng thẳng.”

“Cô có cơ hội nói chuyện với họ mấy lần rồi, thưa cô?”

Sarah im lặng một lát, hơi cau mày. Rồi cô đáp:

“Tôi không thể nói đích xác. Tôi đã trò chuyện với Raymond trong hành lang của toa tàu có giường nằm đi đến Jerusalem. Tôi đã có hai cuộc nói chuyện với Carol - một lần tại Thánh đường Omar và một lần rất muộn vào khuya hôm ấy trong buồng ngủ của tôi. Sáng hôm sau tôi đã nói chuyện với bà Lennox. Chỉ có thế - cho đến buổi chiều bà Boynton chết, khi tất cả chúng tôi cùng bách bộ với nhau.”

“Cô chưa từng trò chuyện với chính bà Boynton sao?”

Cô gái đỏ bừng mặt có vẻ khó chịu.

“Có đấy. Tôi đã trao đổi vài lời với bà vào cái ngày bà ta rời khỏi Jerusalem.” Sarah ngập ngừng, rồi buột miệng nói: “Thực ra tôi đã tự biến mình thành một con ngốc.”

“Hử?”

Câu nghi vấn ấy quá đỗi tài tình khiến Sarah phải giải thích về cuộc trò chuyện đó một cách miễn cưỡng và thiếu tự nhiên.

Poirot có vẻ thích thú và kiểm tra đối chiếu trong khi thẩm vấn cô.

“Trạng thái tâm thần của bà Boynton - là chi tiết rất quan trọng trong vụ án này,” ông nói. “Và cô là người ngoài - một quan sát viên không thiên vị. Chính vì thế lời giải thích của cô về bà ta rất có ý nghĩa.”

Sarah không đáp lại. Cô vẫn còn nóng nảy bực bội và khó chịu khi nghĩ tới cuộc gặp mặt hôm đó.

“Cảm ơn cô, thưa cô,” Poirot nói. “Bây giờ tôi sẽ trò chuyện với các nhân chứng khác.”

Sarah đứng lên. “Xin thứ lỗi, thưa ông Poirot, nhưng nếu tôi được phép đề nghị một điều…”

“Đương nhiên! Đương nhiên rồi!”

“Sao không hoãn lại tất cả chuyện này cho đến khi một cuộc khám nghiệm tử thi có thể được tiến hành, và ông khám phá điều mình nghi ngờ có được chứng thực hay không? Tôi nghĩ tất cả chuyện này gần giống như cầm đèn chạy trước ô tô.”

Poirot vung tay ra vẻ khoa trương. “Đây là phương pháp của Hercule Poirot tôi đó,” ông tuyên bố.

Mím chặt môi, Sarah rời khỏi căn phòng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.