Hẹn Với Thần Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16

❊ ❊ ❊

Một khoảnh khắc im lặng. Rồi đằng hắng một tiếng có vẻ hơi xúc động, Poirot nói tiếp:

“Bây giờ ta đã giải đáp được bí mật của sự việc mà tôi xin gọi là chuyện cái ống kim tiêm dưới da thứ nhì. Ống tiêm đó là của bà Lennox Boynton, Raymond Boynton đã lấy nó trước khi rời Jerusalem và Carol đã lấy đi từ trong lều của Raymond sau khi phát hiện xác chết của bà Boynton, rồi cô ta vứt bỏ nó, sau đó cô Pierce đã tìm thấy nó và cô King đã nhận là của mình. Tôi cho là cô King hiện đang giữ nó.

“Tôi đang giữ,” Sarah xác nhận.

“Như vậy lúc nãy cô nói ống tiêm đó là của cô, cô vừa mới làm điều mà cô bảo chúng tôi rằng cô không hề làm - cô đã nói dối.”

Cô gái đáp lại tỉnh khô: “Đấy là một kiểu nói dối khác. Đấy - đấy không phải là một lời nói dối về chuyên môn.”

Gerard gật đầu tán thưởng.

“Vâng, vấn đề là ở chỗ ấy. Tôi hoàn toàn hiểu cô, cô ạ.”

“Cảm ơn,” Sarah nói.

Poirot lại đằng hắng.

“Bây giờ ta hãy xem lại bản ghi giờ giấc! Như thế này:

“Gia đình Boynton và Jefferson Cope rời trại khoảng chừng 3 giờ 5 phút.

“Bác sĩ Gerard và Sarah King rời trại khoảng chừng 3 giờ 15 phút.

“Phu nhân Westholme và cô Pierce rời trại lúc 4 giờ 15 phút.

“Bác sĩ Gerard về trại khoảng chừng 4 giờ 20 phút.

“Lennox Boynton về trại lúc 4 giờ 35 phút.

“Nadine Boynton về trại và nói chuyện với bà Boynton lúc 4 giờ 40 phút.

“Nadine Boynton rời khỏi mẹ chồng và đến lều lớn khoảng chừng 4 giờ 50 phút.

“Carol Boynton về trại lúc 5 giờ 10 phút.

“Phu nhân Westholme, cô Pierce và ông Jefferson Cope về trại lúc 5 giờ 40 phút.

“Raymond Boynton về trại lúc 5 giờ 50 phút.

“Sarah King về trại lúc 6 giờ.

“Phát hiện xác chết lúc 6 giờ 30 phút.

“Xin quý vị lưu ý cho, có một khoảng trống hai mươi phút từ bốn giờ năm mươi lúc Nadine Boynton rời khỏi mẹ chồng đến năm giờ mười khi Carol trở về. Do đó nếu Carol nói thật thì bà Boynton hẳn đã bị giết chết trong hai mươi phút ấy.

“Vậy có thể là ai đã giết bà ta? Lúc đó cô King và Raymond Boynton đang ở bên nhau. Ông Cope vốn không có bất cứ động cơ giết người nào có thể nhận thấy, lại có chứng cứ ngoại phạm, ông đang ở cùng phu nhân Westholme và cô Pierce. Lennox Boynton đang ở cạnh vợ mình trong lều lớn. Bác sĩ Gerard đang lên cơn sốt trong lều của ông. Khu trại trống vắng, các nhân viên phục vụ đang say ngủ. Đó là khoảng thời gian thích hợp để gây án. Có thể có một người đã phạm tội ấy hay không?”

Đôi mắt đăm chiêu của ông hướng về Ginevra Boynton.

“Có một người đó ạ. Ginevra Boynton đã ở trong lều của cô suốt cả buổi chiều. Cô đã nói vậy - nhưng thật ra có chứng cứ cô không ở trong lều suốt cả buổi. Ginevra Boynton đã có một nhận xét rất ý nghĩa. Cô nói bác sĩ Gerard đã gọi tên cô trong cơn sốt. Và bác sĩ Gerard cũng nói trong cơn sốt ông đã mơ thấy khuôn mặt của Ginevra Boynton. Nhưng đó không phải là một giấc mơ. Thật ra ông đã thấy mặt cô, lúc đó đứng cạnh giường của ông. Ông tưởng là tác động của cơn sốt nhưng không phải thế. Ginevra đã vào lều của bác sĩ Gerard. Không có khả năng cô ta đến để trả về chỗ cũ cái ống kim tiêm sau khi đã sử dụng hay sao?”

Cô con út ngẩng đầu với mái tóc vàng đỏ óng ả lên. Đôi mắt to xinh đẹp đăm đăm nhìn Poirot. Ánh mắt đờ đẫn thật lạ thường. Trông cô giống như một vị thánh lơ đãng.

“A, ça nonA, không phải thế đâu!” bác sĩ Gerard kêu lên.

“Về tâm lý học thì không thể nào như thế hay sao?” Poirot gặng hỏi.

Mắt ông người Pháp cụp xuống.

Nadine nói gay gắt: “Hoàn toàn không thể nào!”

Poirot đảo mắt thật nhanh quanh cô ta.

“Không thể nào hay sao, thưa bà?”

“Vâng,” cô ta dừng lại, cắn môi mình rồi nói tiếp, “tôi sẽ bỏ ngoài tai một lời buộc tội em chồng tôi quá nhục nhã đến thế. Chúng tôi - tất cả chúng tôi đều biết không thể nào như thế.”

Ginevra hơi cựa quậy trên ghế. Đôi môi hờ hững nở một nụ cười - nụ cười gần như vô tình, hồn nhiên vô tư làm cảm động lòng người của một cô bé.

Nadine lại nói: “Không thể nào.”

Nét mặt dịu dàng của cô đanh lại có vẻ cương quyết. Cô nhìn thẳng vào mắt Poirot, tỏ ra quyết tâm không hề nao núng.

Poirot ngả người tới trước, hơi cúi đầu xuống.

“Bà rất thông minh,” ông nói.

Nadine khẽ hỏi: “Ông nói thế là có ý gì, hở ông Poirot?”

“Tôi muốn nói, thưa bà, suốt thời gian qua tôi đã nhận thấy bà có cái gọi là ‘trí tuệ đỉnh cao’, tôi tin chắc như thế.”

“Ông đề cao tôi quá đấy thôi.”

“Tôi nghĩ không phải vậy. Thời gian qua bà đã ứng phó với tình thế thật bình tĩnh và hòa hợp. Bề ngoài bà vẫn luôn đối xử thật tử tế với mẹ chồng, coi đó là điều tốt nhất phải làm, nhưng trong thâm tâm bà phán xét và lên án bà ta. Tôi nghĩ cách đây ít lâu bà đã nhận thấy cơ may duy nhất để chồng bà được sống hạnh phúc là ông ấy phải cố gắng bỏ nhà ra đi - phải tự mình khỏi sự dù cho cuộc sống đó có thể khó khăn thiếu thốn đến đâu. Bà đã sẵn sàng chấp nhận mọi rủi ro nguy hiểm và cố gắng tác động để ông ấy hành động đúng theo chiều hướng đó. Nhưng bà đã thất bại, bà ạ. Lennox Boynton không còn ao ước được tự do nữa. Ông ta bằng lòng chìm đắm trong trạng thái thờ ơ hờ hững và sầu muộn.

“Giờ đây tôi hoàn toàn không nghi ngờ gì, thưa bà, nếu như bà không yêu chồng mình. Quyết định rời bỏ ông ta không phải do một tình yêu sâu đậm hơn với một người đàn ông khác thúc đẩy. Tôi nghĩ đó là một ý định phiêu lưu liều lĩnh như một hy vọng cuối cùng. Một phụ nữ ở vị thế của bà chỉ có thể thử làm ba việc. Cô ta có thể cố khẩn cầu kêu gọi. Việc ấy như tôi vừa nói đã thất bại. Cô ta có thể dọa mình sẽ bỏ đi. Nhưng có thể ngay cả lời đe dọa ấy cũng không lay chuyển nổi Lennox Boynton. Nó sẽ nhấn ông ấy chìm sâu hơn trong khổ đau bất hạnh, chứ không thúc đẩy nổi loạn. Có một chiêu liều mạng cuối cùng. Bà có thể bỏ đi với một người đàn ông khác. Lòng ghen tuông và bản năng chiếm hữu là một trong những bản năng cơ bản thâm căn cố đế nhất trong lòng người. Bà đã tỏ ra khôn ngoan từng trải khi cố tìm đến bản năng man dại thâm sâu thầm kín ấy. Nếu như Lennox Boynton cứ để mặc cho bà ra đi với một người đàn ông khác mà chẳng hề cố công gắng sức - như thế quả thật chẳng cần có ai giúp đỡ ông ta nữa, khi đó bà cũng có thể cố làm lại cuộc đời vì chính mình ở một nơi khác.

“Nhưng ta hãy giả sử ngay cả liều thuốc liều lĩnh cuối cùng đó cũng thất bại. Chồng bà đã bị rối trí khủng khiếp vì quyết định của bà, nhưng dù vậy ông đã không như bà hy vọng, phản ứng lại như một người nguyên thủy có thể đã làm với bản năng chiếm hữu đột nhiên tăng vọt lên. Liệu có một việc nhỏ nào đó có thể cứu chồng bà ra khỏi tâm trạng bị thất bại nhanh chóng của mình hay không? Chỉ có một việc duy nhất. Nếu mẹ kế của ông buộc phải chết đi, có lẽ chưa quá muộn đâu. Có lẽ ông có thể bắt đầu một cuộc sống mới như một con người tự do tự tại, tự rèn luyện để lại trở thành một người đàn ông đích thực và không phụ thuộc vào ai cả.”

Poirot tạm dừng, rồi nhẹ nhàng lặp lại: “Nếu mẹ kế của ông ấy buộc phải chết đi…”

Mắt Nadine vẫn dán chặt vào ông. Bằng giọng dịu dàng cô thản nhiên nói: “Ông đang gợi ý rằng tôi đã tạo điều kiện để gây ra sự việc ấy, không phải thế sao? Nhưng ông không thể nói như thế, ông Poirot ạ. Sau khi báo tin mình sắp sửa ra đi cho bà Boynton biết, tôi đi thẳng đến lều lớn và gặp Lennox. Tôi không rời nơi ấy nữa cho đến khi phát hiện bà ấy đã chết. Tôi có thể phạm tội gây ra cái chết ấy, với ý nghĩa tôi đã gây ra một cú sốc cho bà ta, lẽ dĩ nhiên có thể dẫn đến một cái chết tự nhiên. Tuy bây giờ chưa có chứng cứ trực tiếp nào cho đến khi tiến hành khám nghiệm tử thi, ông cứ nói là bà ta đã bị giết chết một cách cố ý; nếu thế thì tôi đã không có cơ hội để làm chuyện ấy.”

Poirot nói: “Bà không rời lều lớn nữa cho đến khi phát hiện mẹ chồng bà đã chết. Đó là điều bà vừa mới nói. Điều đó, bà Boynton à, là một trong những vấn đề tôi thấy kỳ lạ trong vụ án này.”

“Ông muốn nói gì thế?”

“Trên bản liệt kê của tôi đây này. Điểm chín. Lúc sáu giờ rưỡi khi bữa ăn tối đã sẵn sàng, một nhân viên phục vụ được sai đi báo cho bà Boynton biết.”

Raymond nói: “Tôi không hiểu.”

Carol nói: “Tôi cũng không hiểu.”

Poirot nhìn hết cô này đến cậu nọ.

“Không hiểu ư? ‘Một nhân viên được sai đi’ - tại sao lại là một nhân viên? Chẳng phải tất cả các cô cậu đều hết sức tận tụy phục dịch cho quý bà già ấy theo một quy tắc chung hay sao? Chẳng phải cô này hay cậu nọ vẫn luôn dìu bà ta đi dùng bữa hay sao? Bà ta thật yếu đuối. Bà rất khó nhổm đứng dậy từ ghế ngồi nếu không được trợ giúp. Cô này hay cậu nọ vẫn luôn ở sát bên cạnh bà ta. Vì vậy tôi nghĩ khi nghe bữa tối đã sẵn sàng, lẽ đương nhiên người này hay người nọ trong gia đình sẽ ra ngoài để giúp bà ta. Nhưng không một ai chịu làm việc đó. Tất cả đều ngồi ì ra đó, đưa mắt nhìn nhau và có lẽ tự hỏi tại sao không ai đi cả.”

Nadine nói thật gay gắt: “Tất cả chuyện này thật buồn cười, ông Poirot! Tối hôm ấy chúng tôi đều mệt mỏi. Lẽ ra chúng tôi phải đi, tôi thừa nhận, nhưng - buổi tối hôm ấy - đúng là chúng tôi đã không làm!”

“Chính xác - chính xác - vào buổi tối đặc biệt đó! Có lẽ, thưa bà, bà vẫn là người sẵn sàng phục dịch bà ta hơn ai hết. Đó là một nghĩa vụ bà đã chấp nhận một cách máy móc. Nhưng tối hôm ấy bà lại không chịu ra ngoài giúp đỡ bà ta. Tại sao? Tôi đã tự hỏi mình - tại sao? Và tôi sẽ cho bà biết câu trả lời của tôi. Bởi vì bà đã biết hết sức rõ ràng là bà già ấy đã chết…

“Đừng, đừng, bà đừng ngắt lời tôi!” ông giơ một tay lên, có vẻ nóng lòng sốt ruột.

“Bây giờ xin bà lắng nghe - Hercule Poirot tôi nói đây! Cuộc trò chuyện của bà với mẹ chồng có các nhân chứng. Những nhân chứng chỉ có thể thấy nhưng không thể nghe! Phu nhân Westholme và cô Pierce ở cách đó thật xa. Họ thấy bà vẻ bề ngoài đang nói chuyện với mẹ chồng, nhưng liệu có chứng cứ thật sự nào về chuyện gì đã xảy ra hay không? Thay vào đó tôi xin nêu với bà một giả thuyết nho nhỏ. Bà có đầu óc, thưa bà. Nếu theo như kiểu cách thầm lặng từ tốn, bà đã quyết định - phải nói là trừ khử mẹ chồng - hẳn bà sẽ tiến hành việc đó một cách thông minh và chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Bà đã tìm cách lẻn vào lều của bác sĩ Gerard khi ông ấy vắng mặt vì đã đi du ngoạn vào buổi sáng. Bà khá chắc chắn sẽ tìm ra thứ thuốc thích hợp. Việc học nghề y tá đã giúp bà làm chuyện đó. Bà đã chọn digitoxin vì nó cùng một loại với thứ thuốc bà già đang dùng - bà còn lấy cả ống tiêm dưới da của ông ta, bởi vì bà đã bực tức khi ống tiêm của mình biến mất. Bà hy vọng sẽ trả cái ống tiêm về chỗ cũ trước khi bác sĩ phát hiện nó không có ở đó.

“Trước khi tiến hành kế hoạch của mình, một lần cuối bà thử khích chồng mình hành động. Bà cho ông biết mình định kết hôn với Jefferson Cope. Tuy chồng bà bị rối trí kinh khủng, nhưng ông ta không phản ứng như bà hy vọng - do đó buộc lòng bà phải bắt tay vào việc thi hành kế hoạch giết người của mình. Bà trở về trại, thản nhiên trao đổi vài lời vui vẻ với phu nhân Westholme và cô Pierce khi đi ngang qua. Bà đi thẳng tới chỗ mẹ chồng đang ngồi. Bà cầm cái ống tiêm đã có thuốc sẵn trong đó. Thật dễ dàng chộp lấy cổ tay bà ta và - thật chuyên nghiệp vì bà đã được đào tạo nghề y tá - ấn tay bơm hết thuốc vào ngay. Việc đã làm xong trước khi mẹ chồng bà kịp nhận ra bà đang làm gì. Từ xa dưới thung lũng những người khác chỉ thấy bà cúi xuống nói chuyện với bà ta mà thôi. Rồi bà cố ý đi lấy một cái ghế và ngồi đó, làm ra vẻ đang chuyện trò thân mật với bà ta trong mấy phút. Chắc hẳn cái chết đã xảy đến gần như ngay tức khắc. Bà ngồi nói chuyện với một xác chết, nhưng ai đoán biết được chuyện đó chứ? Rồi bà dẹp cái ghế và đi xuống lều lớn, ở đó bà thấy chồng bà đang đọc sách. Và bà cẩn thận không rời khỏi cái lều lớn ấy. Cái chết của bà Boynton, bà chắc chắn người ta sẽ cho đó là tim bị rối loạn. – Quả đúng là do tim bị rối loạn thật. – Chỉ có một điều kế hoạch của bà đã sai lệch. Bà không thể trả cái ống tiêm trở về lều của bác sĩ Gerard bởi ông bác sĩ đang run rẩy ở trong đó vì lên cơn sốt rét - và mặc dù bà không hay biết, nhưng ông ấy đã nhận thấy thiếu đi cái ống tiêm. Đó là một khiếm khuyết trong một tội ác lẽ ra là hoàn hảo.”

Một khoảnh khắc im lặng - một khoảnh khắc chết lịm đi - rồi Lennox bật đứng thẳng dậy.

“Không,” anh ta hét lên. “Đó là một lời nói dối chết tiệt. Nadine không có làm gì hết. Cô ấy không thể làm bất cứ chuyện gì. Mẹ tôi - mẹ tôi lúc đó đã chết rồi.”

“Hử?” Ánh mắt Poirot nhẹ nhàng chuyển sang anh ta. “Như vậy rốt cuộc ông đã giết bà ta, ông Boynton à.”

Lại một khoảnh khắc tạm dừng - rồi cậu cả buông mình xuống ghế trở lại và đưa hai bàn tay run run lên che mặt.

“Phải - đúng vậy - tôi đã giết bà ta.”

“Ông đã lấy digitoxin từ trong lều của bác sĩ Gerard à?”

“Phải.”

“Khi nào?”

“Như… như… Ông vừa nói - vào buổi sáng.”

“Và cả ống tiêm hay sao?”

“Ống tiêm à? Phải.”

“Tại sao ông giết bà ta?”

“Ông có thể hỏi câu đó sao?”

“Tôi đang hỏi đó, ông Boynton.”

“Nhưng ông biết rồi - vợ tôi sắp bỏ đi - với Cope…”

“Phải, nhưng đến chiều ông mới biết được chuyện đó kia mà.”

Lennox nhìn ông chằm chằm. “Tất nhiên. Khi chúng tôi ra ngoài…”

“Nhưng ông đã lấy thuốc độc và ống tiêm - trước khi ông biết chuyện đó sao?”

“Cái quái quỷ gì khiến ông làm phiền tôi, cứ hỏi lui hỏi tới hoài vậy hả?” Anh ta dừng lại một lát, bàn tay run run vuốt trán. “Dù sao đi nữa, chuyện đó có gì quan trọng đâu chứ?”

“Có ý nghĩa vô cùng quan trọng đó. Tôi khuyên ông, ông Lennox Boynton à, hãy cho tôi biết sự thật đi!”

“Sự thật à?” Lennox đăm đăm nhìn ông.

“Đúng, tôi vừa nói - sự thật.”

“Có Chúa chứng giám, tôi xin nói,” Lennox đột nhiên nói. “Nhưng tôi không biết ông có tin tôi hay không.” Anh ta hít một hơi thật sâu. “Chiều hôm đó khi rời khỏi Nadine, lòng tôi hoàn toàn tan nát. Có nằm mơ tôi cũng không nghĩ cô ấy sẽ bỏ tôi mà đi với một người đàn ông khác. Tôi đã… tôi đã gần như phát khùng. Tôi cảm thấy như thể mình đã say xỉn hay vừa mới phục hồi sau một căn bệnh nặng.”

Poirot gật đầu. Ông nói: “Tôi đã chú ý đến mô tả của phu nhân Westholme về dáng vẻ của ông khi ông đi ngang qua bà ấy. Chính vì vậy tôi đã biết vợ ông không nói thật khi bà ta khai đã báo cho ông biết chuyện sau khi cả hai đã về đến khu trại. Tiếp tục đi, ông Boynton!”

“Tôi gần như không biết mình sắp làm gì nữa… Nhưng khi tới gần, đầu óc tôi hình như sáng ra. Thoáng qua trong đầu tôi ý nghĩ chỉ có tôi là kẻ đáng trách! Tôi đã là một con sâu khốn khổ! Đáng lẽ tôi phải bất chấp mẹ kế, rồi chuồn đi thật nhanh cách đây nhiều năm rồi. Và tôi chợt nghĩ ngay cả bây giờ hình như việc đó có thể không phải là quá muộn. Bà ta ở đó, con quỷ già đang ngồi thẳng lưng như một tượng thần đồi bại dựa vào vách đá đỏ. Tôi đi thẳng tới để nói cho ra hết lý lẽ với bà ta. Tôi định cho bà ta biết chính xác mình đang nghĩ gì và thông báo mình sắp chuồn thẳng luôn. Tôi đã có một ý nghĩ điên cuồng, tối hôm đó tôi có thể bỏ đi ngay lập tức - chuồn thẳng với Nadine và dù thế nào đi nữa đêm đó cũng đi tới tận Ma’an.”

“Ôi, Lennox - anh thân yêu ơi…”

Vợ anh ta thở dài thườn thượt.

Anh nói tiếp: “Và sau đó, lạy Chúa tôi - chỉ cần đụng vào tôi, tôi cũng ngã nhào luôn! Bà ta đã chết. Đang ngồi đó - chết mất rồi… Tôi… tôi không biết phải làm gì - tôi câm nín - sửng sốt bàng hoàng - mọi điều tôi định hét vào mặt bà ta bị dồn nén lại bên trong tôi - hóa thành cục chì - tôi không thể nào giải thích… Cục đá - tôi đã có cảm giác vậy đó - tôi đang hóa đá. Tôi đã làm gì đó như cái máy - tôi cầm cái đồng hồ đeo tay của bà ta lên - nó đang nằm trong lòng bà - tôi đeo nó vào cổ tay bà ta - cái cổ tay người chết mềm nhũn thật kinh khiếp…”

Anh ta rùng mình. “Chúa ơi - thật là dễ sợ! Sau đó tôi lảo đảo đi xuống, vào trong lều lớn. Đáng lẽ tôi phải gọi ai đó, tôi cho là như vậy - nhưng tôi không thể. Tôi chỉ ngồi đó, lật hết trang này tới trang khác - chờ đợi…”

Anh ta dừng lại.

“Ông sẽ không tin điều đó - ông không thể. Tại sao tôi không gọi ai hết? Sao không nói với Nadine? Tôi không biết nữa.”

Bác sĩ Gerard đằng hắng.

“Lời khai của ông có vẻ hoàn toàn hợp lý, ông Boynton ạ. Ông đã ở trong trạng thái thần kinh tồi tệ. Hai cú sốc nghiêm trọng liên tiếp giáng xuống thật nhanh đã quá đủ để đặt ông vào trạng thái mà ông vừa mô tả. Đó là phản ứng Weissenhalter - mà ví dụ điển hình nhất là trường hợp một con chim đã đâm đầu vào cửa sổ. Ngay cả sau khi đã phục hồi, theo bản năng nó cố kìm nén mọi hành động - tự cho mình thời gian để điều chỉnh lại trung tâm thần kinh - tôi không thể diễn đạt bằng tiếng Anh thật rõ ràng, nhưng ý tôi muốn nói là thế này: ông không thể hành động cách nào khác hơn. Bất cứ hành động quyết đoán kiểu nào cũng thế đều hoàn toàn không thể được đối với ông! Ông đã trải qua một giai đoạn tê liệt tinh thần.”

Ông ta quay sang Poirot.

“Tôi cam đoan với ông thế đó, ông bạn ạ.”

“Ồ, tôi không hề nghi ngờ điều đó,” Poirot nói. “Có một sự việc nho nhỏ tôi đã để ý thấy - việc ông Boynton đeo đồng hồ trở vào cổ tay bà mẹ - có thể có hai cách giải thích - có thể đó là một vỏ bọc che giấu hành vi giết người, hoặc có thể đã bị bà Boynton đây thấy rồi hiểu lầm. Bà trở về chỉ sau chồng bà năm phút. Do đó chắc hẳn bà đã thấy hành động đó. Khi lên tới chỗ mẹ chồng và thấy bà ta đã chết với một vết tiêm dưới da trên cổ tay, lẽ đương nhiên bà sẽ kết luận ngay tức khắc chồng bà đã làm chuyện đó. Việc bà thông báo sẽ rời bỏ ông đã gây ra một phản ứng khác hẳn với điều bà hy vọng. Nói vắn tắt, Nadine Boynton tin rằng mình đã xui khiến chồng phạm tội giết người.”

Ông nhìn Nadine. “Có phải vậy không, thưa bà?”

Cô cúi đầu. Rồi cô hỏi:

“Ông thật sự tình nghi tôi sao, ông Poirot?”

“Tôi từng nghĩ bà cũng có khả năng phạm tội.”

Cô chồm người tới trước.

“Còn bây giờ? - Chuyện gì đã thực sự xảy ra, hở ông Poirot?”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.