
Đại tá Carbury mỉm cười với vị khách ngồi bên kia bàn rồi nâng ly rượu lên. “À, đến đây điều tra hình sự nào!” Ánh mắt Hercule Poirot long lanh công nhận ly rượu chúc mừng này thật thích hợp. Ông đã tới Amman với thư giới thiệu của đại tá Race gửi cho đại tá Carbury.
Carbury rất thích thú được gặp nhân vật lừng danh khắp thế giới này, một tài năng thiên phú mà ông bạn già trong ngành tình báo thường phối hợp công tác với ông đã không tiếc lời bày tỏ lòng tôn kính.
“Suy diễn tâm lý học thật gọn ghẽ ông chưa từng thấy đâu!” Race đã viết như thế về việc giải quyết vụ án mạng Shaitana.
“Chúng tôi phải cho ông xem tất cả những gì biết được về khu vực lân cận,” Carbury vân vê hàng ria mép lởm chởm đốm bạc của mình. Đó là một người đàn ông tầm thước, chắc nịch và lôi thôi lếch thếch, đầu đã hói một nửa và cặp mắt màu xanh mơ màng, dịu dàng hòa nhã. Trông ông ta chẳng giống lính chút nào cả. Thậm chí không có vẻ đặc biệt linh lợi hoạt bát. Hoàn toàn không phải là mẫu mực lý tưởng về một người theo khuôn phép kỷ luật. Tuy vậy ở vùng Xuyên Jordan này ông là người có quyền thế.
“Khu Jerash đấy,” ông nói. “Có quan tâm đến một địa điểm như thế không hở?”
“Tôi thì nơi nào cũng thích!”
“Phải,” Carburynói. “Đấy là cách duy nhất để phản ứng với cuộc đời.” Ông tạm dừng lời.
“Xin cho tôi biết ông có bao giờ thấy công việc đặc biệt của ông cứ mãi đeo bám theo ông không?”
“Pardon?Xin lỗi?”
“À - nói trắng ra là - có phải ông đến nơi này nơi khác mong được nghỉ ngơi tránh các vụ án hình sự - và thay vì vậy lại tìm thấy những xác chết bất ngờ xuất hiện?”
“Điều đó đã xảy ra, đúng vậy, đã hơn một lần rồi.”
“Hừm,” đại tá Carbury có vẻ hết sức lơ đãng.
Rồi ông giật phắt mình một cái để tỉnh táo trở lại. “Hiện giờ có một xác chết khiến tôi không được vui lắm.”
“Thật vậy sao?”
“Phải. Ở Amman này. Bà lão người Mỹ. Đến Petra cùng với gia đình. Hành trình làm cho mệt nhọc, cái nóng bất thường vào thời gian này trong năm, bà lão ấy thường bị mệt tim, những khó khăn trên hành trình nhọc nhằn hơn bà ấy nghĩ, căng thẳng quá mức với quả tim bà - bà ấy đã bị đột tử!”
“Ở đây - ở Amman này sao?”
“Không phải, ở dưới Petra ấy. Họ đã mang cái xác lên đây hôm nay.”
“Chà!”
“Tất cả hoàn toàn tự nhiên. Hoàn toàn có thể như thế. Chuyện dễ xảy đến nhất trên đời. Chỉ là…”
“Gì vậy? Chỉ là làm sao…?”
Đại tá Carbury gãi cái đầu hói.
“Tôi nghĩ gia đình bà ấy đã giết đấy!”
“À há! Và điều gì khiến ông nghĩ như thế?”
Đại tá không trả lời thẳng câu hỏi đó mà nói:
“Bà già khó chịu khó ưa, dường như thế đấy. Chẳng mất mát gì cả. Nói chung hết thảy những người xung quanh đều cảm thấy cái chết đột ngột của bà ấy là một chuyện tốt lành. Dù sao đi nữa cũng rất khó chứng tỏ bất cứ điều gì chừng nào gia đình ấy vẫn gắn bó với nhau và cố sống cố chết nói dối nếu thấy cần thiết. Ta thường không muốn gặp rắc rối hay xích mích. Việc dễ nhất có thể làm - cứ cho qua đi thôi! Thật sự chẳng có gì để tiếp tục điều tra cả. Dạo nọ tôi có quen một thằng cha bác sĩ. Hắn bảo tôi là đã thường xuyên hoài nghi về các bệnh nhân của hắn - vội vàng về bên kia thế giới trước thời hạn một chút! Hắn bảo - tốt hơn hết cứ giữ im lặng trừ phi thật sự ông có gì đấy cực kỳ tốt để tiếp tục. Bằng không sẽ thối hoăng cả lên, ca bệnh không được làm sáng tỏ, một vết đen sẽ bôi nhọ một thầy thuốc giỏi nhiệt tình. Có gì đấy trong vụ này. Y như vậy…” Ông ta lại gãi đầu. “Tôi là người gọn gàng đâu ra đấy,” ông bất ngờ nói.
Cà vạt của đại tá Carbury ở ngay bên dưới lỗ tai trái của ông, đôi vớ nhăn nheo, áo khoác thì lấm bẩn và bị rách. Tuy nhiên Hercule Poirot không cười, ông thấy khá rõ sự ngăn nắp gọn gàng trong đầu ông đại tá này, những sự kiện được ghi chép đâu vào đó, những cảm tưởng được sắp xếp một cách cẩn thận.
“Phải, tôi là người ngăn nắp,” đại tá phác tay mơ hồ. “Chả thích rối ren hỗn độn. Gặp chuyện lộn xộn là tôi muốn dọn dẹp cho sạch sẽ. Hiểu chứ?”
Hercule Poirot nghiêm trang gật đầu. Ông hiểu rồi.
“Dưới đó không có bác sĩ nào hay sao?” ông hỏi.
“Có đấy, có hai người. Tuy thế một người đã bị lên cơn sốt rét. Người kia là một cô gái - vừa mới ra trường. Tuy nhiên cô ấy cũng rành nghề, tôi cho là thế. Cái chết ấy chả có gì kỳ quặc cả. Tim bà già ấy không được khỏe. Bà ta đã uống thuốc tim một thời gian rồi. Thật sự chả có gì đáng ngạc nhiên khi bà ta bị đột quỵ như thế.”
“Thế thì điều gì làm cho ông bạn lo lắng vậy?” Poirot nhẹ nhàng hỏi.
Cặp mắt xanh ưu tư của đại tá quay lại nhìn ông.
“Ông có nghe nói đến một người Pháp tên là Gerard không hở? Theodore Gerard ấy?”
“Nghe chứ. Một người rất xuất sắc trong chuyên ngành của ông ấy.”
Đại tá nói chắc như đinh đóng cột: “Bọn bệnh nhân tâm thần bấn loạn ấy thật là! Say mê một ả lau chùi nhà khi mới lên bốn khiến y cứ khăng khăng tưởng mình sẽ làm tổng giám mục Canterbury lúc ba mươi tám tuổi. Không hiểu được và chưa bao giờ hiểu nổi vì sao lại thế, nhưng mấy thằng cha bác sĩ này giải thích điều ấy rất thuyết phục.”
“Bác sĩ Gerard quả đúng là người có thẩm quyền về những dạng nào đó của chứng loạn chức năng tiềm ẩn,” Poirot mỉm cười tán đồng. “Có phải… ờ… là… ờ… các quan điểm của ông ấy về chuyện xảy ra ở Petra dựa trên lập luận đó hay không?”
Đại tá Carbury lắc đầu nguầy nguậy.
“Không, không đâu. Lẽ ra chẳng nên bận tâm đến những chuyện ấy khi chúng đã như thế đấy! Không đâu, ông nhớ cho, tôi không tin tất cả đều đúng. Chỉ có một trong những chuyện ấy tôi không hiểu… Như chuyện một đồng nghiệp người Ảrập du cư của tôi có thể ra ngoài ô tô ngay giữa sa mạc, sờ tay xuống đất và nói chuyện với ông đang ở cách đó một hai dặm. Không phải chuyện thần kỳ, nhưng có vẻ như thế. Không đâu, câu chuyện của bác sĩ Gerard hoàn toàn thành thật. Chỉ toàn những sự kiện đơn giản rõ ràng. Tôi nghĩ không biết ông có quan tâm - ông có quan tâm không nhỉ?”
“Có, có chứ.”
“Ông tốt thật. Thế thì tôi nghĩ mình chỉ cần gọi điện và đưa Gerard đến đây, và ông có thể tận tai nghe câu chuyện của ông ấy.”
Khi đại tá đã ra lệnh lo việc đó, Poirot hỏi:
“Gia đình này gồm những ai?”
“Tên họ là Boynton. Có hai con trai, một đã lập gia đình. Vợ anh ta là một cô gái trông rất tử tế - kiểu người trầm lặng đa cảm. Còn có hai con gái. Cả hai đều hết sức xinh xắn có kiểu cách hoàn toàn khác nhau. Đứa bé hơn hơi căng thẳng thần kinh một chút, nhưng có lẽ đấy chỉ là vì bị sốc mà thôi.”
“Boynton à,” lông mày Poirot nhướn lên. “Đúng là kỳ lạ, rất kỳ lạ.”
Carbury nháy mắt liếc nhìn ông có ý dò hỏi. Nhưng vì Poirot không nói gì thêm nên ông ta tiếp tục nói:
“Dường như khá hiển nhiên mẹ chúng là đồ dịch vật. Bắt chúng phải làm mọi việc lớn nhỏ để phục vụ bà ấy, và buộc cả bọn phải luôn luôn túc trực bên cạnh để hầu hạ. Bà ấy còn thắt chặt hầu bao. Chẳng ai có một xu dính túi.”
“A ha! Thú vị phết. Có biết bà ta để tiền lại thế nào hay không?”
“Thật tình tôi có tìm hiểu sơ qua vấn đề ấy - như thường lệ, ông biết đấy. Tiền được chia đều cho cả bọn.”
Poirot gật đầu. Rồi ông hỏi:
“Ông có cùng ý kiến là tất cả bọn họ đều dính líu vào?”
“Chả biết nữa. Khó khăn nằm ở chỗ ấy. Có thể là một nỗ lực phối hợp nhịp nhàng, hay chỉ là sáng kiến của một thành viên - tôi không rõ. Có lẽ toàn bộ sự việc rối như tơ vò. Và phải nói điều này: tôi muốn được ông góp ý kiến chuyên môn. À, Gerard đến kia rồi.”