Hẹn Với Thần Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

❊ ❊ ❊

Sau khi ghi chú trên tập giấy của mình - NB. 4 giờ 40 - Poirot mở cửa và gọi anh lính liên lạc mà đại tá Carbury đã để lại cho ông tùy ý sử dụng, một anh chàng thông minh giỏi tiếng Anh. Ông yêu cầu anh ta đi đưa cô Carol Boynton tới.

Ông nhìn cô gái với đôi chút thích thú khi cô bước vào, nhìn mái tóc màu nâu hạt dẻ của cô, tư thế đĩnh đạc của đầu cô trên cái cổ cao, đôi bàn tay hình dáng xinh đẹp đầy nghị lực.

Ông bảo: “Mời cô ngồi!”

Cô ngoan ngoãn ngồi xuống. Mặt cô xanh xao đờ đẫn.

Thám tử mở đầu câu chuyện bằng một sáo ngữ tỏ ý cảm thông mà cô gái bằng lòng nhận lấy với vẻ mặt không hề thay đổi.

“Còn bây giờ, thưa cô, xin hãy kể lại thật tỉ mỉ cho tôi biết cô đã trải qua buổi chiều ngày hôm ấy như thế nào?”

Câu trả lời đến ngay tức thì, gợi lên nỗi hoài nghi đó là một câu đã được tập dượt kỹ.

“Sau bữa trưa chúng tôi cùng nhau đi dạo. Tôi đã trở về khu trại…”

Poirot ngắt ngang. “Chờ chút! Tất cả đều đi cùng nhau cho đến khi ấy hay sao?”

“Không, hầu hết thời gian tôi đi với anh tôi là Raymond và cô King. Sau đó tôi tách ra đi một mình.”

“Cảm ơn cô. Cô vừa nói trở về trại à? Cô có biết khoảng chừng mấy giờ hay không?”

“Tôi nghĩ lúc đó khoảng chừng năm giờ mười phút.”

Poirot viết: CB. 5 giờ 10.

“Và khi ấy đã có chuyện gì?”

“Mẹ tôi vẫn ngồi ở chỗ cũ lúc chúng tôi ra đi. Tôi đi tới nói với bà rồi sau đó đi tiếp về lều của mình.”

“Cô có thể nhớ chính xác những gì đã xảy ra giữa hai người hay không?”

“Tôi chỉ nói trời nóng quá, và tôi sẽ đi nằm. Mẹ tôi nói sẽ ngồi lại ở chỗ đang ngồi. Chỉ có vậy thôi.”

“Vẻ bề ngoài của bà có gì khác thường khiến cô phải chú ý hay không?”

“Không có. Ít ra là…”

Cô tạm dừng có vẻ ngờ vực, chăm chú nhìn Poirot.

“Cô có được câu trả lời chẳng phải từ tôi đâu, thưa cô,” Poirot thản nhiên nói.

“Chỉ là tôi vừa suy nghĩ lại. Lúc đó hầu như tôi không để ý, nhưng bây giờ khi xem xét lại…”

“Sao chứ?”

Carol chậm rãi đáp: “Đúng vậy - màu da bà thật kỳ lạ - mặt bà đỏ bừng - đỏ hơn thường lệ.”

“Có thể mẹ cô đã bị sốc kiểu nào đó,” Poirot gợi ý.

“Bị sốc hả?” cô nhìn ông chăm chú.

“Phải, có thể bà ta đã bị như thế. Ta cứ cho là bị phiền phức với một nhân viên người Ảrập.”

“Ôi!” Mặt cô tươi lên. “Vâng, có thể vậy đó.”

“Bà không hề đề cập đến một chuyện như thế đã xảy ra hay sao?”

“À… à không… không, không có gì hết.”

Poirot tiếp tục: “Và cô đã làm gì sau đó, thưa cô?”

“Tôi về lều mình nằm ngủ chừng nửa tiếng đồng hồ. Sau đó tôi xuống chỗ lều lớn. Anh tôi cùng vợ anh ấy đang đọc báo ở đó.”

“Và cô đã làm gì?”

“À, tôi phải may vá đôi chút. Rồi sau đó tôi lấy báo ra đọc.”

“Cô có nói chuyện với mẹ cô lần nữa trên đường đến lều lớn hay không?”

“Không, tôi đi thẳng xuống lều. Thậm chí tôi không nghĩ mình đã liếc nhìn về phía mẹ tôi.”

“Rồi sau đó thì sao?”

“Tôi vẫn ở lại trong lều lớn cho tới khi - tới khi cô King cho chúng tôi biết mẹ đã qua đời.”

“Và đó là tất cả những gì cô biết phải không, thưa cô?”

“Vâng.”

Poirot chồm người tới trước. Giọng ông vẫn vậy, nhẹ nhàng vẻ chuyện trò:

“Và cô đã cảm thấy thế nào, thưa cô?”

“Tôi cảm thấy thế nào là sao ạ?”

“Phải - khi cô thấy mẹ cô - xin lỗi - mẹ kế, đúng không? - cô đã cảm thấy thế nào khi biết bà ta đã chết?”

Cô chăm chú nhìn ông.

“Tôi không hiểu ông muốn nói gì!”

“Tôi nghĩ cô hiểu rất rõ.”

Cô gái cụp mắt xuống. Cô nói vẻ không chắc chắn:

“Đó là… một cú sốc hết sức nặng nề.”

“Thật thế sao?”

Máu dồn lên mặt cô thật nhanh. Ánh mắt thất thần đăm đăm nhìn Poirot. Giờ đây ông trông thấy nỗi sợ hãi trong đôi mắt đó.

“Có phải là một cú sốc quá nặng nề hay không, thưa cô? Còn nhớ những gì cô đã trò chuyện với Raymond anh cô vào một đêm ở Jerusalem chúi”

Rõ ràng Poirot đã bắn trúng đích. Ông thấy rõ điều đó vì sắc mặt cô tái mét đi.

“Ông biết chuyện đó sao?” cô thì thào.

“Phải, tôi biết.”

“Nhưng làm sao… làm sao?”

“Một phần cuộc trò chuyện ấy đã bị nghe lỏm.”

“Ôi!” Carol đưa tay ôm mặt. Cô khóc nức nở làm rung rinh cả cái bàn.

Hercule Poirot chờ một lát rồi mới thản nhiên nói:

“Hai anh em cô đã cùng nhau lên kế hoạch gây ra cái chết của mẹ kế mình.”

Cô gái òa khóc nức nở: “Chúng tôi điên… đã điên khùng… buổi tối hôm đó!”

“Có lẽ thế.”

“Thật không thể nào để ông hiểu được tình cảnh của chúng tôi lúc đó đâu!” Cô ngồi thẳng dậy, vuốt ngược mớ tóc lòa xòa trên mặt. “Chuyện này nghe có vẻ kỳ quái. Không quá tồi tệ khi còn ở nước Mỹ - nhưng chuyến du lịch đã khiến chúng tôi thấy rõ điều đó.”

“Các cô cậu đã thấy rõ gì thế?” Giọng ông giờ đây thật hiền từ và cảm thông.

“Cuộc sống của chúng tôi khác hẳn… những người khác! Chúng… chúng tôi đã trở nên tuyệt vọng. Còn Jinny nữa.”

“Jinny à?”

“Là em gái tôi. Ông chưa gặp nó đâu. Nó đang trở nên - à, thật là kỳ quặc. Và mẹ còn làm cho nó tệ thêm nữa. Hình như bà đã không nhận thấy. Cả anh Ray và tôi đều sợ nó sẽ bị điên. Và chúng tôi thấy chị Nadine cũng nghĩ như vậy, điều đó khiến chúng tôi càng lo sợ hơn, vì chị Nadine rành rẽ nghề y tá và biết rõ những chuyện như vậy.”

“Phải, rồi sao nữa?”

“Buổi tối ở Jerusalem chuyện có phần nào hơi sôi sục! Anh Ray không kiềm chế được bản thân. Anh ấy và tôi đều bị căng thẳng quá mức và có vẻ như - ôi, đúng vậy đó, có vẻ như chúng tôi đã lên kế hoạch! Mẹ - mẹ đã không đúng. Tôi không biết ông nghĩ gì, nhưng có lẽ hình như hoàn toàn chính nghĩa - gần như là cao thượng - khi giết kẻ ác ôn nào đó đi!”

Poirot chậm rãi gật đầu: “Phải, dường như là vậy, tôi biết, với nhiều người. Lịch sử đã chứng minh điều ấy.”

“Anh Ray và tôi đã cảm thấy như vậy - đêm hôm đó…” Cô đập bàn tay lên mặt bàn. “Nhưng thật sự không phải do chúng tôi. Tất nhiên chúng tôi đã không làm. Lúc sáng ra toàn bộ câu chuyện có vẻ ngớ ngẩn, lố bịch như một màn kịch cường điệu - ồ đúng vậy, còn là một chuyện xấu xa độc ác nữa! Thật đó, thật đó, ông Poirot à, Mẹ đã chết hoàn toàn tự nhiên vì bị đột quỵ. Anh Ray và tôi không hề liên quan gì tới chuyện đó.”

Poirot bình thản hỏi: “Với niềm hy vọng được cứu rỗi sau khi chết đi, cô có thề với tôi hay không, thưa cô, rằng bà Boynton không phải đã chết do hậu quả của bất cứ hành động nào của cô?”

Cô gái ngẩng lên. Giọng cô chắc và trầm:

“Tôi, Carol, xin thề vì hy vọng được cứu rỗi, rằng tôi chưa bao giờ làm hại…”

Poirot dựa vào lưng ghế. “Thôi, như thế đủ rồi.”

Một khoảnh khắc im lặng. Poirot đăm chiêu vuốt hàng ria mép oai phong của ông. Rồi nói: “Chính xác kế hoạch của cô là gì?”

“Kế hoạch gì ạ?”

“Phải rồi, cô và anh cô chắc hẳn đã có một kế hoạch.”

Trong đầu ông nhẩm đếm từng giây trước khi nhận được câu trả lời của cô. Một, hai, ba.

“Chúng tôi không có kế hoạch nào hết,” cuối cùng Carol đáp. “Chưa bao giờ có kế hoạch cụ thể nào.”

Poirot đứng lên.

“Chỉ có vậy thôi, thưa cô. Xin cô làm ơn bảo anh cô đến đây, được không?”

Thiếu nữ đứng dậy. Cô đứng tần ngần một lát.

“Ông Poirot này, ông có… Ông có tin tôi không?”

Thám tử hỏi lại: “Thế tôi đã nói là không tin cô hay sao?”

“Không có, nhưng mà…” Cô dừng lại.

“Cô sẽ yêu cầu anh cô đến đây chứ?”

“Vâng.”

Cô từ từ bước ra. Khi đến cửa, cô xoay người dừng lại và nói thật thiết tha:

“Tôi đã nói với ông sự thật - tôi đã nói thật đó!”

Poirot không trả lời.

Carol chầm chậm bước ra khỏi phòng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.