Hẹn Với Thần Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Lennox bước vào phòng thật nhanh và có vẻ quả quyết.

Giá như có mặt ở đó, hẳn bác sĩ Gerard sẽ ngạc nhiên khi thấy anh chàng này đã thay đổi.

Anh ta không còn thờ ơ hờ hững nữa. Dáng điệu thật nhanh nhẹn - mặc dù rõ ràng anh ta đang bồn chồn lo lắng. Ánh mắt cứ lướt nhanh từ điểm này sang điểm khác khắp gian phòng.

“Xin chào ông Boynton,” Poirot đứng dậy, cúi chào thật kiểu cách. Lennox đáp lại khá vụng về. “Tôi hết sức cảm kích vì được ông mời đến phỏng vấn.”

Lenox Boynton nói có vẻ còn không chắc chắn. “Ơ - Đại tá Carbury nói sẽ là một điều tốt đẹp - đã khuyên vậy đó - một số thủ tục - ông ta đã nói như thế.”

“Mời ông ngồi, ông Boynton!”

Anh ta ngồi xuống cái ghế phu nhân Westholme lúc nãy vừa rời đi. Poirot nói tiếp kiểu chuyện trò:

“Tôi e rằng vụ này đã khiến ông bị sốc rất nặng, đúng không?”

“Dạ đúng, tất nhiên. À không, có lẽ là không… Chúng tôi vẫn biết tim mẹ tôi không được khỏe.”

“Trong hoàn cảnh đó liệu có khôn ngoan hay không khi để cho bà tham gia một chuyến đi xa quá gian nan như thế?”

Lennox Boynton ngẩng lên. Anh ta rầu rĩ nói một vẻ rất chững chạc.

“Mẹ tôi, thưa ông - à - ông Poirot, bà có quyết định của riêng bà. Khi bà đã quyết định làm bất cứ chuyện gì, chúng tôi có phản đối cũng vô ích mà thôi.”

Anh ta bất chợt hít vào một hơi khi nói những lời cuối cùng. Khuôn mặt đột nhiên gần như trắng bệch.

“Tôi biết rất rõ,” Poirot công nhận, “các quý bà cao tuổi đôi khi thật bướng bỉnh.”

Lennox nói có vẻ bực mình:

“Hết thảy chuyện này nhằm mục đích gì? Đó là điều tôi muốn biết. Tại sao lại phát sinh tất cả những thủ tục này?”

“Có lẽ ông không nhận thấy, ông Boynton à, trong những trường hợp chết đột ngột mà không giải thích được, thì phát sinh các thủ tục là việc cần thiết phải làm.”

Lenox nói gay gắt: “Ông nói ‘không giải thích được’, nghĩa là gì vậy hả?”

Poirot nhún vai.

“Lúc nào cũng cần xem xét vấn đề: là một cái chết tự nhiên - hay có thể là tự sát?”

“Tự sát à?” Lennox Boynton nhìn ông lom lom.

Poirot nhẹ nhàng đáp:

“Đương nhiên ông biết rõ hơn ai hết về những khả năng như thế. Đại tá Carbury thì còn mù mờ chưa rõ. Thật cần thiết với ông ta để quyết định có nên hay không nên ra lệnh mở một cuộc điều tra - một cuộc pháp y - và tất cả những việc còn lại. Vì tôi đang ở hiện trường và có nhiều kinh nghiệm về những vụ việc như thế này, cho nên ông ta đề nghị tôi tiến hành vài cuộc thẩm vấn và góp ý với ông ấy. Lẽ đương nhiên ông ta hy vọng ông không thấy bất tiện, nếu có thể thì xin giúp cho!”

Lennox tức giận nói: “Tôi sẽ gọi điện cho lãnh sự của chúng tôi ở Jerusalem.”

Poirot đáp lại một cách vô thưởng vô phạt: “Đương nhiên ông có quyền làm như vậy.”

Có một khoảnh khắc tạm dừng. Rồi Poirot nói, giang hai tay ra:

“Nếu ông không thích trả lời các câu hỏi của tôi thì…”

Lenox đáp lại thật nhanh: “Hoàn toàn không phải vậy. Chỉ có điều - hình như là - hết thảy đều không cần thiết.”

“Tôi hiểu. Tôi hoàn toàn thấu hiểu. Nhưng tất cả rất đơn giản, thật vậy. Một vấn đề người ta vẫn gọi là theo thủ tục thường lệ. Nào, vào buổi chiều mẹ ông qua đời, ông Boynton à, tôi tin chắc ông đã rời khu trại ở Petra và đi dạo một lúc, đúng không?”

“Đúng. Tất cả chúng tôi đều đi trừ mẹ tôi và em gái út.”

“Mẹ ông khi đó đang ngồi ở cửa hang của bà hay sao?”

“Vâng, ở ngay bên ngoài hang. Chiều nào bà cũng ngồi ở đó.”

“Hoàn toàn đúng như vậy. Ông khởi hành… khi nào?”

“Không lâu sau ba giờ.”

“Ông đi dạo trở về - lúc mấy giờ?”

“Thật tình tôi không thể nói lúc đó mấy giờ - bốn giờ, có lẽ là năm giờ.”

“Chừng một hay hai giờ sau khi ra đi, đúng không?”

“Vâng… tôi nghĩ khoảng chừng như vậy.”

“Ông có đi ngang qua người nào trên đường về hay không?”

“Tôi sao ạ?”

“Đi ngang qua người nào đó. Hai quý bà ngồi trên một tảng đá chẳng hạn.”

“Tôi không biết nữa. Vâng, chắc là vậy đó.”

“Có lẽ ông mải mê suy nghĩ nên không để ý, đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Ông có nói chuyện với mẹ ông khi về đến khu trại hay không?”

“Có… tôi có nói chuyện.”

“Khi ấy bà không phàn nàn mình đang bị bệnh hay sao?”

“Không - không đâu, bà có vẻ hoàn toàn bình thường.”

“Tôi xin hỏi chính xác giữa hai người đã nói chuyện gì?”

Lennox dừng một lát rồi đáp:

“Bà nói tôi về sớm quá. Tôi nói: dạ, phải.” Anh ta lại tạm dừng vì cố tập trung suy nghĩ. “Tôi nói trời nóng quá. Bà… bà hỏi tôi mấy giờ rồi - nói đồng hồ đeo tay của bà đã bị đứng rồi. Tôi cởi nó ra khỏi tay bà, lên dây thiều, vặn kim lại cho đúng rồi đeo trở vào cổ tay bà.”

Poirot nhẹ nhàng ngắt ngang: “Và khi ấy là mấy giờ?”

“Hả?”

“Lúc ông vặn kim đồng hồ đeo tay là mấy giờ vậy?”

“À, tôi hiểu rồi. Lúc đó… là năm giờ kém hai mươi lăm.”

“Như thế thì ông biết chính xác mình về khu trại lúc nào!” Poirot nói thật nhẹ nhàng.

Lennox đỏ mặt.

“Vâng, tôi đúng là thằng ngốc! Xin lỗi ông Poirot, đầu óc tôi nó lạc đi đâu mất rồi, tôi e là vậy. Hết thảy chuyện phiền phức này…”

Poirot nhanh chóng nói xen vào: “Ôi! Tôi hiểu - tôi hiểu cả mà! Vụ này khiến ta hết sức băn khoăn lo lắng. Và chuyện gì xảy ra kế tiếp?”

“Tôi hỏi mẹ tôi có muốn gì không. Một thức uống - trà - cà phê, vân vân. Bà đáp là không. Sau đó tôi tới lều lớn. Hình như không có nhân viên nào quanh đó, nhưng tôi tìm thấy ít soda liền uống ngay. Tôi khát nước. Tôi ngồi đó đọc vài số báo Saturday Evening Post cũ. Tôi nghĩ chắc mình đã thiu thiu ngủ quên.”

“Vợ ông đã đến tìm ông trong lều lớn à?”

“Vâng, cô ấy đi vào không lâu sau đó.”

“Và ông không gặp lại mẹ ông khi bà còn sống hay sao?”

“Không ạ.”

“Bà ta không có vẻ gì là bị kích động hay bấn loạn khi ông nói chuyện với bà à?”

’”Không, bà vẫn như mọi ngày.”

“Bà không hề nhắc đến bất cứ chuyện phiền phức hay rầy rà với một nhân viên nào hay sao?”

Lennox nhìn Poirot đăm đăm.

“Không, hoàn toàn không có gì hết.”

“Và đó là tất cả những gì ông có thể nói với tôi?”

“Tôi e là như vậy - phải.”

“Cảm ơn ông Boynton.”

Poirot nghiêng đầu như để ra hiệu buổi phỏng vấn đã kết thúc. Lennox dường như chưa muốn ra về. Anh ta đứng tần ngần ở cửa phòng, “Ơ - không còn gì nữa hả ông?”

“Không có gì. Có lẽ nhờ ông mời bà nhà đến đây, được không?”

Lennox Boynton chầm chậm bước ra ngoài. Trên tập giấy bên cạnh, thám tử ghi: LB. 4 giờ 35 chiều.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.