Hẹn Với Thần Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12

❊ ❊ ❊

Chừng một phút sau cô gái đã tới chỗ họ.

Bác sĩ Gerard giới thiệu:

“Cô Boynton này, đây là ông Hercule Poirot.”

“Ôi!” Cô nhìn Poirot có vẻ ngờ ngự. Những ngón tay đan lại, cứ vặn vẹo vào nhau rồi lại buông ra. Thiếu nữ đẹp như thần tiên bị phù phép này đã trở về từ xứ sở của những kẻ bị phù phép. Giờ đây cô chỉ là một cô gái bình thường ngượng ngùng lúng túng, bồn chồn và bối rối.

Poirot nói: “Thật may mắn được gặp cô ở đây, thưa cô. Tôi đã cố tìm gặp cô trong khách sạn.”

“Thế ư?”

Nụ cười của cô ngây dại. Mấy ngón tay bắt đầu bứt bứt dây thắt lưng của váy áo.

Poirot dịu dàng hỏi:

“Cô đi dạo cùng tôi một đoạn nhé?”

Cô dời gót khá ngoan ngoãn, chiều theo ý thích chợt nảy ra của ông.

Liền sau đó cô nói khá bất ngờ, giọng hấp tấp vội vàng thật kỳ quặc:

“Ông là… Ông là thám tử phải không?”

“Phải, thưa cô.”

“Một thám tử rất nổi tiếng ư?”

“Thám tử giỏi nhất thế giới đó ạ,” Poirot nói rõ điều đó như một sự thật giản đơn không hơn không kém.

Ginevra thở rất nhẹ:

“Ông đã đến đây để bảo vệ tôi ư?”

Đăm chiêu vuốt ria mép, Poirot hỏi lại:

“Vậy cô đang gặp nguy hiểm hay sao, thưa cô?”

“Đúng, đúng đấy.” Cô liếc mắt nhìn quanh thật nhanh, có vẻ nghi ngại. “Tôi đã nói chuyện ấy với bác sĩ Gerard ở Jerusalem. Ông ấy rất khôn ngoan đấy nhá. Khi ấy chả tỏ vẻ gì cả. Nhưng ông ấy đã theo tôi - đến nơi toàn là đá đỏ thật khủng khiếp ấy.” Cô rùng mình: “Bọn họ đã định giết tôi ở đó. Tôi phải cảnh giác đề phòng liên tục đấy.”

Poirot khẽ gật đầu tỏ ra dễ dãi bao dung.

Cô gái nói: “Ông ấy tử tế lắm. Đang yêu tôi đấy!”

“Thật vậy sao?”

“Thật thế đấy. Ông ấy đã gọi tên tôi trong giấc ngủ…” Giọng cô dịu hẳn đi - một kiểu giai nhân run run huyền ảo thoáng lơ lửng đâu đó. “Tôi thấy ông ấy - nằm ở đấy, trằn trọc trở mình - và gọi tên tôi… Tôi đã lẳng lặng chuồn đi luôn.” Cô tạm dừng. “Tôi nghĩ có lẽ ông ấy đã cử ông đến. Tôi có kẻ thù nhiều kinh khủng, ông biết đấy. Bọn chúng vây khắp xung quanh tôi. Đôi lúc bọn chúng còn trá hình giả dạng nữa.”

“Phải, phải,” Poirot nói thật nhẹ nhàng. “Nhưng cô vẫn an toàn ở đây - có cả gia đình bên cạnh kia mà.”

Cô rướn mình lên thật kiêu kỳ.

“Họ chả phải gia đình của tôi đâu. Tôi chả liên quan gì với bọn họ cả. Tôi chẳng thể cho ông rõ thật sự tôi là ai. Đấy là một điều vô cùng bí mật. Ông sẽ kinh ngạc nếu như ông biết rõ.”

Ông dịu dàng hỏi: “Mẹ cô mất phải chăng là một cú sốc quá nặng nề đối với cô, thưa cô?”

Ginevra giậm chân.

“Tôi nói cho ông biết nhá - bà ta chả phải mẹ tôi đâu! Kẻ thù đã trả tiền cho bà ta để giả vờ làm như thế và để canh chừng không cho tôi bỏ trốn đấy!”

“Buổi chiều bà ta chết cô ở đâu vậy?”

“Tôi ở trong lều - trong ấy thật nóng bức, nhưng tôi chả dám ra ngoài… Bọn chúng có thể tóm được tôi…” Cô hơi run run một chút. “Một đứa trong bọn chúng… nhìn vào trong lều của tôi. Nó đã cải trang nhưng tôi biết nó. Tôi vờ như đang say ngủ. Giáo chủ đã sai bảo nó đấy. Giáo chủ muốn bắt cóc tôi, dĩ nhiên như thế.”

Một lúc khá lâu Poirot bước đi trong im lặng, rồi ông nói: “Rất hay ho thú vị đó, những chuyện xưa tích cũ cô kể lể cho mình cô nghe, phải không?”

Cô dừng lại, quắc mắt nhìn ông. “Chuyện có thật đấy. Toàn là chuyện thật.” Cô lại giận dữ giậm chân.

“Phải,” Poirot nói, “những chuyện đó chắc chắn thật tài tình.”

Cô ta kêu lên: “Chuyện có thật - có thật mà…”

Rồi cô giận dữ quay người đi, chạy xuống sườn đồi. Poirot đứng nhìn theo cô gái. Vài phút sau ông nghe có tiếng nói sau lưng mình.

“Ông đã nói gì với cô ấy thế?”

Poirot quay lại. Bác sĩ Gerard đang đứng bên cạnh, thở hổn hển. Sarah thong thả đi về phía hai người.

Poirot trả lời câu hỏi của bác sĩ.

“Tôi đã nói với cô ta rằng cô đã tự mình tưởng tượng ra mấy câu chuyện thật hay ho thú vị.”

Bác sĩ trầm ngâm gật gật đầu.

“Và cô ấy đã tức giận? Đó là một dấu hiệu tốt. Điều ấy chứng tỏ, ông hiểu chứ, cô ấy vẫn chưa hoàn toàn sang ngưỡng cửa tâm thần. Cô ấy vẫn biết đó không phải là sự thật. Tôi sẽ điều trị cho cô ấy.”

“A, ông đang định chữa bệnh sao?”

“Vâng. Tôi đã bàn vấn đề này với ông bà Boynton trẻ. Ginevra sẽ vào bệnh viện thực nghiệm của tôi ở Paris. Sau đó cô ấy sẽ được đào tạo thành diễn viên sân khấu.”

“Sân khấu à?”

“Vâng - nơi đó có thể giúp cô ấy thành công vang dội. Và đó là điều cô ấy cần đến - điều cô ấy phải có được! Hai mẹ con cô ấy có cùng một bản chất như nhau.”

“Không!” Sarah kêu lên ghê tởm.

“Hình như đối với cô thì không thể nào như thế, nhưng một số nét cơ bản nhất định lại giống hệt nhau. Cả hai đều sinh ra với niềm ao ước mãnh liệt được làm một nhân vật quan trọng; họ muốn cá tính của mình sẽ gây ấn tượng! Cô bé đáng thương này đã bị ngăn cản và cấm đoán mọi lúc mọi nơi; cô ấy chẳng được cho phương tiện để thỏa mãn khát vọng của mình, tình yêu cuộc sống của mình, biểu hiện cá tính lãng mạn mạnh mẽ của mình.” ông khẽ cười một tiếng. “Nous allons changer tout ça!Chúng tôi sẽ làm thay đổi tất cả điều đó!”

Rồi hơi cúi xuống ông lẩm bẩm: “Cô sẽ tha lỗi cho tôi chứ?” Sau đó ông ta hấp tấp chạy xuống đồi đuổi theo cô gái.

Sarah nói: “Bác sĩ Gerard hết sức say mê công việc của mình.”

“Tôi thấy ông ta rất say mê,” Poirot tán thành.

“Dù sao đi nữa,” Sarah cau mày nói, “tôi cũng không chịu đựng được khi ông ta so sánh cô ấy với bà già kinh khiếp kia - mặc dù có một lần - chính tôi đã thấy tội nghiệp bà già Boynton.”

“Khi nào, thưa cô?”

“Tôi đã cho ông biết thời điểm xảy ra chuyện ấy ở Jerusalem rồi cơ mà. Tôi đã chợt cảm thấy như thể mình đã hiểu sai toàn bộ sự việc, ông có hiểu đôi lúc ta có cảm giác ấy khi mà chỉ trong một thời gian ngắn lại thấy mọi chuyện theo chiều hướng đảo ngược không? Tôi hết sức xúc động vì điều ấy nên đã đến và làm cho mình biến thành một con ngốc.”

“À không, - không phải vậy đâu!”

Sarah đang đỏ bừng mặt vì quá hổ thẹn, cô vẫn luôn như thế mỗi khi nhớ lại cuộc trò chuyện với bà Boynton.

“Tôi đã rất phấn khỏi như đang thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt. Khi phu nhân Westholme chằm chằm nhìn tôi một cách đáng ngờ và bảo đã trông thấy tôi nói chuyện với bà Boynton, tôi đoán bà ta đã nghe lỏm, rồi tôi nghĩ mình đúng là một đứa đần độn.”

Poirot hỏi: “Chính xác bà Boynton già đã nói gì với cô vậy? Cô còn nhớ rõ từng lời không?”

“Tôi nhớ. Những lời ấy gây ấn tượng sâu sắc với tôi. ‘Ta chả bao giờ quên đâu,’ bà ta đã nói như thế. ‘Nhớ lấy điều ấy! Ta chưa hề quên bất cứ điều gì - không một hành động nào, không một cái tên nào, không một khuôn mặt nào…’” Sarah rùng mình. “Bà ta nói bằng giọng rất hiểm ác - thậm chí chẳng thèm nhìn tôi. Tôi có cảm giác - có cảm giác ngay bây giờ cũng còn đang nghe bà ta nói…”

Poirot khẽ hỏi: “Điều này đã ám ảnh cô?”

“Vâng. Tôi vốn không dễ dàng hoảng sợ - nhưng đôi lúc tôi đã mơ thấy bà ta nói đúng những lời lẽ đó và thấy cả cái khuôn mặt ác độc đắc thắng đó nữa. Hừ!” Cô rùng mình một cái thật nhanh. Rồi bất thình lình cô quay sang Poirot.

“Thưa ông Poirot, lẽ ra tôi không nên hỏi, nhưng ông đã có kết luận về vụ này chưa? Ông đã tìm ra điều gì xác thực chưa?”

“Rồi.”

Ông thấy môi cô run lên khi cô hỏi: “Điều gì thế?”

“Tôi đã biết Raymond Boynton nói với ai đêm hôm đó ở Jerusalem rồi. Đó là Carol, em gái cậu ta.”

“Dĩ nhiên là Carol.”

Rồi cô hỏi tiếp: “Ông đã nói với cậu ấy - đã hỏi cậu ấy…”

Nói thế nào cũng vô ích thôi. Cô không nói tiếp được nữa. Poirot nghiêm trang nhìn cô cảm thông. Ông khẽ nói:

“Điều đó có ý nghĩa - quá nhiều đối với cô hay sao, thưa cô?”

“Mọi điều đều có ý nghĩa!” Sarah đáp rồi nhún vai. “Nhưng tôi phải biết.”

Poirot đáp vẻ thản nhiên: “Cậu ta bảo đó là một cơn điên khùng bộc phát - chỉ thế thôi. Hai anh em đã bị rối loạn. Cậu ta nói với tôi dưới ánh sáng ban ngày một ý tưởng như thế có vẻ kỳ quái đối với cả hai người.”

“Tôi hiểu…”

Poirot dịu dàng: “Sarah, sao cô không nói cho tôi biết cô sợ điều gì?”

Sarah quay khuôn mặt trắng bệch tuyệt vọng nhìn ông.

“Chiều hôm ấy - chúng tôi đã ở bên nhau. Rồi cậu ấy rời khỏi tôi, bảo là… bảo là cậu ấy muốn làm gì đấy lúc này - khi cậu ấy đã có can đảm. Lúc đó tôi nghĩ cậu ấy chỉ có ý định - nói cho bà ta biết. Nhưng giả sử cậu ấy đã định…”

Giọng cô tắt lịm đi. Cô đứng đờ ra, cố gắng kiểm soát bản thân.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.