
Nadine ra khỏi khách sạn. Trong lúc cô ngần ngừ do dự, một người đang chờ sẵn vọt tới.
Jefferson Cope ngay tức thì đã ở bên cạnh người phụ nữ ông yêu quý.
“Mình đi đường này em nhé? Anh nghĩ đó là con đường thú vị nhất đấy.”
Cô đồng ý.
Hai người cùng cất bước, và ông Cope bắt đầu nói. Lời ông nói ra rất tự nhiên tuy hơi đều đều buồn tẻ. Không rõ ông có biết Nadine đang lơ đãng chẳng hề lắng nghe hay không. Lúc họ rẽ sang bên cạnh một sườn đồi lởm chởm đá phủ đầy hoa dại, cô ngắt lời ông.
“Jefferson ơi, em rất tiếc phải nói chuyện này với anh.”
Mặt cô trở nên tái xanh tái mét.
“Ờ, hẳn rồi, em yêu. Cứ nói bất cứ điều gì em thích, nhưng đừng tự làm khổ mình, em nhé!”
Cô nói: “Anh thông minh hơn em tưởng mà. Anh biết em sẽ nói gì rồi, đúng không?”
“Chắc chắn,” Cope đáp, “hoàn cảnh vẫn làm cho tình thế thay đổi. Quả thật anh cảm nhận rất sâu sắc rằng trong hoàn cảnh hiện tại, các quyết định có lẽ cần được xem xét lại.” Ông thở dài. “Em phải tiến thẳng lên, Nadine ạ, và làm đúng với những gì em cảm nhận.”
Cô nói với cảm xúc chân thành: “Anh tốt quá, Jefferson à. Kiên nhẫn quá! Em thấy mình đã đối xử với anh rất tệ. Thật sự em đã quá đỗi tệ bạc với anh.”
“Nào, nhìn đây này, Nadine, chúng mình hãy hiểu chuyện này cho thật đúng! Anh vẫn biết mình có những mặt hạn chế nào khiến em phải lo lắng. Anh đã có tình cảm rất sâu đậm và tôn trọng em từ lúc mình mới quen nhau. Tất cả những gì anh muốn là hạnh phúc của em. Đấy là tất cả những gì anh hằng mong muốn. Thấy em không được hạnh phúc thật sự khiến anh suýt chút nữa đã phát điên. Và có thể nói là anh đã trách Lennox. Anh cảm thấy cậu ta không xứng đáng giữ em lại nếu như không xem trọng hạnh phúc của em hơn một chút so với mức độ hiện tại.”
Ông Cope hít vào một hơi rồi nói tiếp:
“Bây giờ anh xin thừa nhận sau khi cùng em đi du lịch đến Petra, anh đã cảm thấy có lẽ Lennox hoàn toàn không đáng trách như anh tưởng. Cậu ta không quá ích kỷ khiến em phải lo lắng, cũng không quá quan tâm đến người khác khiến mẹ cậu ta phải lo lắng. Anh không muốn nói bất cứ điều gì chống lại người quá cố, nhưng quả thật anh nghĩ mẹ chồng em có lẽ là một phụ nữ khó tính một cách bất bình thường.”
“Vâng, có thể nói như thế,” Nadine lẩm bẩm.
“Dù sao đi nữa,” Cope tiếp tục, “hôm qua em cũng đã đến với anh và bảo là đã quyết định rời bỏ Lennox. Anh hoan nghênh quyết định ấy. Thật không ổn - cuộc đời em đang sống ấy. Em đã hết sức thành thật với anh. Em đã không giả vờ mê anh đến mức chỉ vì mềm yếu nên mới thế. À, đối với anh vậy là đủ rồi. Tất cả những gì anh yêu cầu là cơ may được chăm sóc cho em và đối xử với em như em xứng đáng được đối xử. Có thể nói buổi chiều hôm ấy là một trong những buổi chiều hạnh phúc nhất đời anh.”
Nadine kêu lên: “Em xin lỗi… em xin lỗi.”
“Không đâu em ơi, thời gian qua anh có linh tính chuyện này không thật. Anh cảm thấy lệ thuộc vào may rủi vì lẽ ra em đã đổi ý trước sáng hôm sau. À, giờ đây mọi chuyện đã khác rồi. Em và Lennox có thể sống cuộc đời của hai người.”
Nadine khẽ nói: “Vâng. Em không thể rời bỏ Lennox. Xin tha lỗi cho em!”
“Chẳng có gì để tha lỗi cả,” Cope tuyên bố. “Anh và em hãy trở lại là bạn thân như xưa em nhé! Chỉ cần chúng ta quên đi buổi chiều hôm ấy.”
Nadine dịu dàng đặt tay mình lên cánh tay ông: “Jefferson thân mến, cảm ơn anh. Bây giờ em phải đi tìm Lennox đây.”
Cô quay đi rời khỏi ông. Cope tiếp tục đi một mình.
Nadine tìm thấy Lennox đang ngồi trên nóc nhà hát Graeco - Roman. Anh ta đang chìm đắm trong suy tư, quên hết mọi thứ xung quanh cho đến khi cô nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh. “Anh Lennox này!”
“Nadine à.” Anh ta hơi quay lại.
Cô nói: “Cho đến bây giờ chúng ta mới có thể nói chuyện với nhau. Nhưng anh biết em không rời bỏ anh, phải không?”
Anh nghiêm giọng hỏi lại: “Thật sự em từng có ý định như vậy hả, Nadine?”
Cô gật đầu. “Phải. Dường như chỉ còn lại mỗi chuyện ấy có thể làm được mà thôi. Em đã hy vọng - hy vọng anh sẽ đi theo em. Tội nghiệp anh Jefferson, em đã tệ bạc với anh ấy quá!”
Lennox chợt cười khẩy một tiếng.
“Không, em không tệ bạc đâu. Bất cứ ai quan tâm tới người khác như Cope đều phải được cho đầy đủ cơ hội để tỏ ra cao thượng chứ! Và em đã làm đúng, Nadine à. Khi em nói với anh sẽ bỏ đi với anh ta, em đã cho anh một cú sốc nặng nề nhất đời anh! Nói thật là gần đây anh đã trở nên kỳ quặc hay sao đó. Cái quái quỷ gì đã khiến anh không chỉ thẳng vào mặt mẹ để phản đối, rồi bỏ đi với em như em muốn vậy chứ?”
Cô nói thật dịu dàng: “Anh đã không thể, anh ạ, không thể làm như thế.”
Lennox nói vẻ trầm ngâm: “Mẹ là một con người cực kỳ quái đản… Anh tin bà ta đã thôi miên cả nhà mình.”
“Bà ấy đã làm thế.”
Lennox trầm ngâm suy nghĩ chừng một hai phút nữa. Rồi anh nói: “Khi em nói cho anh biết chiều hôm đó - hệt như bị đánh lên đầu thật mạnh! Anh đi bộ trở về, gần như chết điếng, rồi sau đó đột nhiên anh thấy mình đã ngu ngốc quá chừng! Anh nhận thấy chỉ có một việc phải làm, nếu không muốn mất em.”
Anh ta cảm thấy Nadine đờ người ra. Giọng anh trở nên ác nghiệt hơn.
“Anh đã tới và…”
“Đừng…”
Anh liếc nhìn cô thật nhanh.
“Anh đã tới và - tranh cãi với bà ta.” Anh nói với giọng điệu hoàn toàn thay đổi, thận trọng và khá yếu đuối. “Anh đã nói với bà là mình phải chọn lựa giữa bà ta và em - và anh đã chọn em.”
Một khoảnh khắc im lặng.
Anh ta lặp lại, giọng điệu tự bằng lòng với chính mình thật kỳ lạ:
“Phải, đó là điều anh đã nói với bà ta.”