Hẹn Với Thần Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Sarah rất thắc mắc không rõ Carol Boynton có giữ đúng lời hẹn gặp đêm hôm ấy hay không.

Nói chung cô thấy nghi ngờ lắm. Cô e rằng Carol quay ngoắt ý định sau cuộc tâm sự nửa vời hồi sáng.

Tuy nhiên cô vẫn chuẩn bị, lẹ làng khoác cái áo choàng mặc trong nhà bằng satin màu xanh lam, lấy bếp cồn ra đun nước sôi.

Vừa đúng lúc muốn từ bỏ cuộc hẹn với Carol vì đã hơn một giờ khuya, cô định lên giường nằm ngủ thì có tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Cô mở cửa và nhanh chân lùi lại nhường chỗ cho Carol bước vào.

Cô gái vừa nói vừa thở hổn hển: “Tôi cứ sợ cô đã ngủ rồi chứ…”

Sarah thận trọng không bộc lộ cảm xúc.

“À không, tôi vẫn đang đợi cô. Uống trà nhé? Trà Lapsang Souchong chính hiệu đấy.”

Cô đưa tách trà sang mời. Carol lúc nãy bồn chồn lo lắng và thiếu tự tin, giờ đây khi đón lấy tách trà và bánh quy, đã bình tĩnh hơn.

“Như thế này thì vui nhỉ,” Sarah mỉm cười nói.

Carol có vẻ hơi hoảng hốt.

“Vâng,” cô lưỡng lự đáp. “Vâng, tôi cũng nghĩ vậy.”

“Giống như những bữa tiệc nửa đêm trước đây chúng tôi thường làm hồi đi học,” Sarah nói tiếp. “Chắc cô không đi học?”

Carol lắc đầu.

“Không, chúng tôi chưa bao giờ ra khỏi nhà. Chúng tôi có nữ gia sư - những nữ gia sư khác nhau. Họ chẳng bao giờ lưu lại được lâu.”

“Cô hoàn toàn chưa hề đi nơi nào khác hay sao?”

“Chưa ạ. Chúng tôi vẫn luôn sống trong ngôi nhà đó. Chuyến xuất ngoại này là lần đầu tiên tôi ra khỏi nhà.”

Sarah bất chợt nói: “Chắc hẳn là một chuyến phiêu lưu vô cùng kỳ thú.”

“Vâng, đúng vậy. Cả - cả chuyến đi này y hệt một giấc mơ.”

“Điều gì đã… đã khiến mẹ kế của cô quyết định ra nước ngoài thế?”

Nghe nhắc tới bà Boynton, Carol tỏ vẻ nao núng. Sarah nói nhanh:

“Cô biết đấy, tôi đang thực tập để trở thành bác sĩ. Chỉ mới đậu cử nhân y khoa thôi. Mẹ cô - nói đúng ra là mẹ kế cô - khiến tôi rất quan tâm - như là một ca bệnh. Phải nói bà ấy hoàn toàn rõ ràng là một ca bệnh lý.”

Carol ngó Sarah chằm chặp. Rõ ràng đó là một chuyện rất bất ngờ đối với cô ta. Sarah nói như thể là có chủ định đã cân nhắc kỹ. Cô nhận thấy đối với gia đình Carol, bà Boynton cứ lù lù ra đó như một thứ tượng thần đồi bại đầy quyền uy. Mục tiêu của Sarah là làm cho cô gái không bị cái diện mạo khủng khiếp ấy khống chế nữa.

“Phải,” cô nói. “Có một thứ bệnh - bệnh vĩ cuồng - mà một số người mắc phải. Họ rất chuyên quyền độc đoán, cứ nhất quyết buộc người khác phải làm mọi việc đúng theo ý họ, và nhìn chung rất khó đối phó với họ.”

Carol đặt cái tách xuống.

“Ôi,” cô kêu lên, “tôi quá vui vì được nói chuyện với cô. Thực sự tôi nghĩ anh Ray và tôi cảm thấy cực kỳ - à, cực kỳ khó chịu. Chúng tôi đã vô cùng bực tức vì mọi sự.”

“Trò chuyện với người ngoài bao giờ cũng tốt,” Sarah nói. “Trong nhà với nhau thì người ta lại dễ trở nên căng thẳng quá mức.” Rồi bất chợt cô hỏi: “Nếu chẳng vui vẻ gì, có khi nào cô nghĩ đến chuyện bỏ nhà ra đi hay chưa?”

Carol giật mình hoảng hốt: “Không dám đâu! Làm sao chúng tôi đi được chứ? Tôi… tôi muốn nói là mẹ sẽ không bao giờ cho chúng tôi đi.”

“Nhưng bà ấy chẳng thể nào ngăn các cô cậu được,” Sarah nói dịu dàng. “Các cô cậu đã qua khỏi tuổi trưởng thành rồi cơ mà.”

“Tôi hăm ba tuổi.”

“Chính xác.”

“Nhưng mà tôi không hiểu làm sao - ý tôi là tôi không biết phải đi đâu và làm gì nữa.” Giọng cô hoang mang bối rối.

“Cô hiểu cho, chúng tôi không có tiền.”

“Có người bạn nào cô có thể đến ở nhà họ hay không?”

“Bạn hả?” Carol lắc đầu. “Ôi, không có. Chúng tôi không quen biết ai hết!”

“Anh em cô chẳng có ai từng nghĩ đến chuyện bỏ nhà ra đi sao?”

“Không - chắc không có đâu. Ôi - ôi - chúng tôi không đi được.”

Sarah đổi đề tài. Cô thấy cô gái đang hoang mang bối rối này thật đáng thương. Cô hỏi:

“Có phải cô quá yêu mến mẹ kế không?”

Cô gái lắc đầu chầm chậm. Cô thì thầm, giọng hoảng sợ: “Tôi ghét bà ta. Anh Ray cũng vậy… Chúng tôi… chúng tôi thường cầu cho bà ta chết phứt đi.”

Sarah đổi đề tài lần nữa.

“Nói cho tôi biết về anh cả của cô đi!”

“Anh Lennox hả? Tôi không biết anh Lennox bị cái gì nữa. Bây giờ anh ấy hầu như không nói năng gì hết. Anh ấy cứ như người nằm mơ giữa ban ngày vậy đó. Chị Nadine lo lắng kinh khủng vì anh ấy.”

“Cô yêu mến chị dâu lắm phải không?”

“Dạ phải, chị Nadine thì khác. Chị ấy lúc nào cũng tốt bụng. Nhưng chị rất bất hạnh.”

“Vì anh cô hay sao?”

“Dạ phải.”

“Họ cưới nhau đã lâu chưa?”

“Bốn năm rồi ạ.”

“Và họ vẫn luôn ở nhà hay sao?”

“Dạ.”

Sarah lại hỏi: “Chị dâu cô có thích như thế hay không?”

“Không đâu ạ.”

Carol ngừng một chút rồi nói:

“Cách đây hơn bốn năm đã có một chuyện hết sức ầm ĩ. Như tôi vừa kể, chúng tôi chưa ai từng bước chân ra khỏi nhà. Tôi muốn nói là có đi ra vườn, chứ không đi đâu xa. Nhưng anh Lennox đã ra ngoài. Anh ấy đi chơi đêm, vào quán Suối Nguồn - ở đó có khiêu vũ. Mẹ nổi trận lôi đình khi biết chuyện. Rồi sau đó bà yêu cầu chị Nadine tới và ở lại. Chị Nadine có họ hàng rất xa với bên nội của tôi. Chị ấy rất nghèo và đang học nghề điều dưỡng bệnh viện. Chị ấy đã tới và ở lại nhà chúng tôi một tháng. Cô không thể hiểu có người ở lại trong nhà thì vui thế nào đâu! Rồi chị và anh Lennox phải lòng nhau. Mẹ nói họ nên nhanh chóng kết hôn rồi sống với chúng tôi.”

“Và Nadine có sẵn lòng làm như thế không?”

Carol ngập ngừng.

“Tôi không nghĩ chị ấy tha thiết muốn vậy, nhưng thực sự chị ấy chẳng quan tâm. Rồi ít lâu sau chị muốn ra đi - tất nhiên là với anh Lennox.”

“Nhưng họ đã không đi?” Sarah hỏi.

“Dạ không, mẹ không đồng ý chuyện đó.”

Carol ngập ngừng rồi nói tiếp:

“Chắc là - bà không còn thích Nadine nữa. Chị Nadine… có gì đó kỳ lạ lắm. Cô không bao giờ biết chị ấy đang nghĩ gì đâu. Chị cố giúp Jinny, và mẹ không thích chuyện đó.”

“Jinny là em gái út của cô?”

“Dạ phải, Ginevra là tên thật của con bé.”

“Cô ấy… cũng bất hạnh hay sao?”

Carol lắc đầu hoài nghi.

“Gần đây Jinny rất kỳ cục. Tôi không hiểu nó. Cô thấy đó, nó lúc nào cũng èo uột… mà… mà mẹ thì cứ nhặng xị lên vì nó khiến cho nó càng tệ hơn. Jinny gần đây thật sự rất kỳ cục. Nó… đôi khi nó làm tôi sợ. Con bé… không phải lúc nào cũng biết mình đang làm gì.”

“Cô ấy có đi khám bệnh không?”

“Dạ chưa, chị Nadine muốn đưa nó đi, nhưng mẹ nói không được - rồi Jinny lên cơn, nó la hét nói không chịu đi gặp bác sĩ đâu. Nhưng tôi lo cho nó lắm.”

Carol thình lình đứng lên: “Tôi không nên bắt cô phải thức khuya. Cô rất… cô rất tốt vì cho tôi tới nói chuyện với cô. Chắc hẳn cô nghĩ chúng tôi là một gia đình kỳ quặc.”

“Ôi, ai cũng kỳ quặc cả, thật đấy,” Sarah khẽ nói. “Lần sau đến chơi nhé? Và đưa cả anh cô đến, nếu cô thích!”

“Thật sự tôi có thể tới nữa hả?”

“Phải, chúng ta sẽ bí mật bày mưu tính kế. Tôi còn muốn cô gặp ông bạn của tôi, một bác sĩ tên là Gerard, một người Pháp cực kỳ tử tế.”

Má Carol ửng hồng:

“Ồ, vui quá! Chỉ mong mẹ đừng biết chuyện này!”

Sarah nén lại lời đáp trả độc đáo của mình, thay vào đó cô nói: “Bà ấy phát hiện để làm gì cơ chứ? Chúc cô ngon giấc. Đêm mai chúng ta sẽ nói chuyện cũng vào giờ này, được không?”

“Dạ được. Cô biết không, không chừng ngày mốt chúng tôi đi rồi.”

“Thế thì hẹn gặp lại ngày mai. Ngon giấc nhé!”

“Chúc cô ngủ ngon - và cám ơn cô.”

Carol ra khỏi phòng và lẻn đi dọc hành lang không một tiếng động. Phòng cô ở tầng trên. Cô lên phòng, mở cửa rồi hoảng hồn đứng chết sững ở ngưỡng cửa. Bà Boynton đang ngồi trong ghế bành gần lò sưởi, khoác áo choàng len màu đỏ thẫm.

Một tiếng kêu khe khẽ vuột ra khỏi đôi môi Carol, “Ôi!”

Cặp mắt đen xoáy vào mắt cô. “Con đi đâu thế Carol?”

“Con… con…”

“Con đã ở đâu?”

Giọng nói khàn khàn dịu dàng ngầm đe dọa thật kỳ quặc vẫn luôn làm cho tim cô gái đập mạnh với một nỗi khiếp sợ vô lý.

“Dạ, đi gặp cô King… Sarah King ạ.”

“Cô gái đã nói chuyện với Raymond tối hôm nọ ư?”

“Dạ, thưa mẹ.”

“Con có dự định gặp lại cô ta không?”

Carol mấp máy không nên lời. Cô gật đầu xác nhận. Cơn hoảng sợ - những đợt sóng hoảng sợ vô cùng mạnh mẽ đến phát bệnh…

“Bao giờ thế?”

“Dạ, đêm mai.”

“Con không được đi. Hiểu chưa?”

“Dạ, thưa mẹ.”

“Con hứa chứ?”

“Dạ… dạ.”

Bà Boynton gắng gượng đứng dậy. Như cái máy cô gái tiến tới đỡ lấy bà ta. Bà già chống gậy bước đi chậm chạp băng qua gian phòng. Bà ta dừng ở ngưỡng cửa, quay lại ngó cô gái đang rúm ró vì khiếp sợ:

“Con không được dính dấp với cô King ấy nữa, hiểu chưa?”

“Dạ, thưa mẹ.”

“Lặp lại đi!”

“Con không được dính dấp với cô ấy nữa.”

“Tốt.”

Bà Boynton bước ra và đóng cửa lại.

Carol đờ đẫn lê bước trong phòng. Cô thấy buồn nôn, cảm giác toàn thân cứng đơ và không còn là của mình. Cô buông người xuống giường và đột nhiên run bắn lên trong một cơn bão đầy nước mắt.

Như thể một viễn cảnh đã mở ra trước mắt cô - đầy cỏ cây hoa lá và ngập tràn ánh nắng…

Giờ đây những bức tường hắc ám lần nữa lại bao vây cô.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.