Hẹn Với Thần Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

❊ ❊ ❊

“Tôi có thể nói chuyện với bà một chút được không?”

Nadine ngạc nhiên quay lại nhìn chằm chằm khuôn mặt rám nắng với ánh mắt thiết tha mong đợi của một phụ nữ trẻ hoàn toàn không quen biết.

“À, được chứ.”

Nhưng vừa nói, hầu như bất giác cô vừa liếc nhanh ra đằng sau, vẻ bồn chồn lo lắng.

“Tôi là Sarah King,” cô gái nói tiếp.

“Vâng, sao ạ?”

“Thưa bà Boynton, tôi sắp nói với bà một chuyện khá kỳ quặc. Tối hôm kia tôi đã trò chuyện rất lâu với em gái của chồng bà.”

Một nét sa sầm phảng phất có vẻ làm xao động khuôn mặt trầm tĩnh của Nadine.

“Cô đã nói chuyện với Ginevra?”

“Không, không phải Ginevra mà là Carol.”

Nét mặt sa sầm tan biến đi.

“Ồ, tôi hiểu rồi - là Carol.”

Nadine có vẻ hài lòng, nhưng rất kinh ngạc. “Làm sao cô nói chuyện với em ấy được vậy?”

Sarah đáp: “Cô ấy đến phòng tôi - lúc đêm đã khuya.”

Cô thấy hàng lông mày có vẽ bút chì khẽ nhướn lên trên vầng trán trắng trẻo. Cô nói với đôi chút bối rối: “Tôi biết chuyện này hẳn rất kỳ quặc đối với bà.”

“Không đâu,” Nadine Boynton nói. “Tôi rất vui. Thật sự rất vui. Thật tuyệt khi Carol có một người bạn để trò chuyện.”

“ Chúng tôi… chúng tôi đã rất thân thiết với nhau.” Sarah cố thận trọng lựa lời. “Thật ra chúng tôi đã thu xếp để… để gặp lại vào đêm hôm sau.”

“Vâng.”

“Nhưng Carol không đến.”

“Con bé không đến sao?”

Giọng Nadine điềm tĩnh và trầm ngâm. Nét mặt quá trầm lặng dịu dàng của cô không cho Sarah biết bất cứ điều gì.

“Không. Hôm qua cô ấy đi ngang qua sảnh. Tôi đã cố bắt chuyện nhưng cô ấy không trả lời. Chỉ nhìn tôi một cái rồi bỏ đi, và cứ vội vội vàng vàng.”

“Tôi hiểu.”

Cả hai im lặng hết một lúc. Sarah thấy khó tiếp tục câu chuyện. Ngay lúc đó Nadine Boynton nói: “Tôi… rất lấy làm tiếc. Carol là con bé hay lo âu.”

Lại một khoảnh khắc im lặng, cố thu hết can đảm, Sarah nói: “Bà biết đấy, bà Boynton ạ, tôi sắp trở thành bác sĩ. Tôi nghĩ - tôi nghĩ em chồng bà không nên quá khép kín và xa lánh mọi người.”

Nadine đăm chiêu nhìn Sarah.

Cô nói: “Tôi hiểu, cô là bác sĩ. Quả có khác.”

“Bà hiểu tôi muốn nói gì rồi chứ?” Sarah thúc giục.

Nadine cúi đầu. Cô vẫn trầm ngâm suy nghĩ.

“Cô hoàn toàn đúng, dĩ nhiên rồi,” vài phút sau Nadine đáp. “Nhưng khó lắm cô ơi. Sức khỏe mẹ chồng tôi không được tốt, và bà ta mắc một chứng bệnh mà tôi chỉ có thể miêu tả là chứng không ưa thích bất cứ người ngoài nào xâm nhập vào gia đình mình.”

Sarah phản đối một cách quyết liệt: “Nhưng Carol là một phụ nữ đã trưởng thành rồi cơ mà.”

Nadine lắc đầu.

“Ồ, chưa đâu. Chỉ trưởng thành về thể xác, chứ tinh thần thì chưa. Nếu cô từng nói chuyện với con bé, hẳn cô đã để ý thấy điều ấy. Gặp chuyện khẩn cấp, lúc nào em ấy cũng xử sự như một đứa trẻ con hoảng sợ.”

“Bà có nghĩ chuyện vừa xảy ra cũng thế hay không? Bà có nghĩ cô ấy đã đâm ra… khiếp sợ?”

“Cô King ạ, tôi đoán là mẹ chồng tôi đã nhất quyết buộc Carol không được dính dáng gì với cô nữa.”

“Và Carol đành chịu thua sao?”

Nadine thản nhiên hỏi lại: “Vậy cô nghĩ nó còn làm gì khác được nữa chứ?”

Ánh mắt hai người phụ nữ gặp nhau. Sarah cảm thấy dưới cái mặt nạ trò chuyện bình thường đó, họ rất hiểu nhau. Cô có cảm giác Nadine hiểu rõ tình thế này. Nhưng rõ ràng cô ấy chưa được chuẩn bị trước nên vô phương bàn luận.

Sarah thấy chán nản. Tối hôm kia cô cứ tưởng đã thắng được một nửa rồi. Nhờ những cuộc gặp mặt bí mật, cô sẽ gợi cho Carol ý tưởng nổi loạn - đúng vậy, và cả Raymond nữa. (Nói thật đi, chẳng phải Raymond thực sự vẫn mãi ở trong tâm trí cô ngay từ đầu hay sao?) Còn bây giờ ngay trong vòng đấu đầu tiên với đống thịt dị dạng to tổ bố có cặp mắt hả hê độc ác kia, cô đã thất bại nhục nhã. Carol đã đầu hàng không chút kháng cự.

“Mọi chuyện đều sai cả!” Sarah kêu lên.

Nadine không trả lời. Trong sự im lặng của cô ấy có gì đó khiến Sarah cảm giác như có một bàn tay lạnh giá đang áp lên tim mình. Cô nghĩ: ‘Người phụ nữ này hiểu rõ tình cảnh tuyệt vọng đó hơn mình rất nhiều. Cô ấy đã sống chung với nó cơ mà!’

Cửa thang máy mở ra. Bà Boynton già xuất hiện. Bà ta chống gậy một bên và Raymond đỡ ở phía bên kia.

Sarah hơi giật mình. Cô thấy ánh mắt bà già lướt từ cô sang Nadine rồi quay trở lại. Cô đã chuẩn bị nhận sự căm ghét trong ánh mắt đó, thậm chí là hận thù. Cô không sẵn sàng đón nhận những gì mình vừa trông thấy - một niềm vui đắc thắng và hiểm ác. Sarah quay người bỏ đi. Nadine tiến tới với hai người kia.

“À, con đây rồi, Nadine,” bà Boynton nói. “Ta sẽ ngồi nghỉ một chút rồi mới ra ngoài.”

Họ đặt bà ta ngồi xuống một cái ghế có lưng dựa cao. Nadine ngồi bên cạnh.

“Con vừa nói chuyện với ai thế, Nadine?”

“Với cô King.”

“À, đúng rồi. Cái cô gái đêm hôm nọ đã nói chuyện với Raymond. Này Ray, sao con không đến nói chuyện với cô ấy đi? Cô ta đang ở cạnh bàn giấy đằng kia kìa.”

Bà già vừa bạnh miệng cười hiểm ác vừa ngó Raymond. Mặt chàng trai đỏ bừng. Cậu quay đi, lẩm bẩm gì đó.

“Con nói gì đấy, hở con trai?”

“Con không muốn nói chuyện với cô ta đâu.”

“Không, ta không nghĩ thế. Con không được nói chuyện với cô ta. Con không được nói dù con muốn tới đâu đi nữa!”

Đột nhiên bà ta ho một tiếng trong hơi thở khò khè.

“Ta đang tận hưởng chuyến du lịch này, Nadine ạ,” bà ta nói. “Ta sẽ không bỏ lỡ vì bất cứ chuyện gì.”

“Sao ạ?”

Giọng Nadine không một chút cảm xúc.

“Ray này.”

“Sao ạ, thưa mẹ?

“Lấy cho ta một tờ giấy viết thư để trên cái bàn trong góc đằng kia đi!”

Raymond riu ríu vâng lời. Nadine ngẩng đầu lên. Cô chăm chú theo dõi, không phải cậu con trai mà là bà già. Bà Boynton chồm người về phía trước, hai cánh mũi phồng lên ra chiều khoái trá. Ray đi ngang qua chỗ Sarah. Cô ngước nhìn, một tia hy vọng chợt bừng lên trên khuôn mặt. Nó tắt lịm khi cậu ta đi lướt qua chỗ cô, lấy mấy tờ giấy viết thư rồi băng qua gian phòng quay về.

Trán cậu lấm tấm mồ hôi lúc trở lại chỗ cũ, còn khuôn mặt thì trắng bệch như xác chết.

Bà già vừa nhìn gương mặt chàng trai vừa lẩm bẩm: “À…”

Rồi bà thấy cặp mắt Nadine đang ngó mình chằm chặp. Trong ánh mắt ấy có gì đó khiến bà ta không kìm nén được cơn giận bất thình lình.

“Ông Cope sáng nay đâu rồi nhỉ?” bà hỏi.

Nadine lại cụp mắt xuống. Cô trả lời với cái giọng dịu dàng vô cảm của mình:

“Con không biết nữa. Con chưa gặp ông ta mẹ ạ.”

“Ta thích ông ấy,” bà già nói. “Ta rất thích ông ấy. Chúng ta phải tìm hiểu rất nhiều điều về ông ấy. Mày muốn tìm hiểu, phải không nào?”

“Vâng,” Nadine đáp. “Con cũng rất thích ông ta.”

“Dạo gần đây Lennox có chuyện gì thế hử? Nó có vẻ rất thẫn thờ và lặng lẽ. Chẳng có gì bất ổn giữa hai đứa chúng mày đấy chứ?”

“Ôi, không có đâu. Sao lại có chuyện gì chứ ạ?”

“Ta thấy lạ lắm. Những đứa đã lấy nhau chẳng phải lúc nào cũng tâm đầu ý hợp. Có lẽ hai đứa bây sẽ hạnh phúc hơn nếu được ra riêng hử?”

Nadine không trả lời.

“À, mày thấy cái ý ấy thế nào? Có làm cho mày ham thích không?”

Nadine lắc đầu. Cô mỉm cười nói: “Con không nghĩ ý ấy sẽ khiến mẹ thích đâu, thưa mẹ.”

Mí mắt bà Boynton nhấp nháy. Bà ta nói thật cay độc: “Mày lúc nào cũng chống đối ta, Nadine.”

Người phụ nữ ít tuổi hơn thản nhiên đáp trả:

“Con rất tiếc là mẹ nghĩ thế.”

Bàn tay bà già nắm chặt cây gậy. Sắc mặt đỏ tía dường như sẫm màu hơn. Bà ta đổi giọng bảo: “Ta quên uống thuốc nhỏ giọt mất rồi. Đi lấy cho ta, Nadine!”

“Vâng, dĩ nhiên rồi ạ.”

Cô con dâu đứng lên, băng qua sảnh khách sạn đi tới thang máy. Bà Boynton nhìn theo cô. Raymond ngồi ủ rũ trên ghế, ánh mắt đờ đẫn lộ vẻ khổ sở chán chường.

Nadine lên lầu và đi dọc theo hành lang. Cô vào phòng khách trong dãy phòng họ thuê. Lennox đang ngồi cạnh cửa sổ. Có một quyển sách trên tay, nhưng anh ta không hề đọc. Anh ta sực tỉnh lúc vợ đi vào. “Chào em, Nadine.”

“Em lên lấy thuốc giọt cho mẹ. Bà quên uống rồi.”

Cô đi tiếp vào buồng ngủ của mẹ chồng. Lấy lọ thuốc từ cái giá phía trên bồn rửa mặt, chị cẩn thận nhỏ giọt đủ một liều thuốc vào cái ly nhỏ dùng để uống thuốc rồi thêm nước vào cho đầy. Khi trở ra phòng khách, cô dừng lại một lát.

“Anh Lennox này.”

Một lúc khá lâu sau, anh ta mới trả lời chị. Như thể vừa nghe được một lời nhắn gửi truyền đi từ một nơi xa xôi diệu vợi.

Rồi anh ta nói: “Xin lỗi em. Có chuyện gì vậy hả em?”

Nadine cẩn thận đặt ly thuốc xuống bàn. Rồi cô đi tới đứng bên cạnh chồng.

“Anh Lennox ơi, anh nhìn ánh nắng - ngoài kia, qua cửa sổ đi! Nhìn cuộc đời đi anh! Đẹp quá. Chúng mình có thể ra ngoài ấy - thay vì cứ ở đây nhìn qua cửa sổ.”

Lại một khoảnh khắc im lặng. Rồi Lennox nói: “Anh xin lỗi. Em muốn ra bên ngoài hả?”

Cô trả lời anh thật nhanh: “Phải, em muốn ra bên ngoài - với anh - ra ngoài ánh nắng - ra ngoài cuộc đời - và sống - hai đứa mình chung sống bên nhau.”

Lennox co rúm người trên ghế, ánh mắt lộ vẻ bồn chồn kinh hãi:

“Nadine cưng ơi, mình phải ra ngoài đó sao em?”

“Phải, chúng mình phải đi thôi. Hai đứa mình cùng bỏ đi và sống cuộc sống của riêng mình ở đâu đấy đi anh!”

“Làm sao mình đi được hả em? Mình đâu có tiền.”

“Chúng mình có thể kiếm tiền mà anh.”

“Làm sao kiếm được chứ? Mình làm gì được hả em? Anh có nghề ngỗng gì đâu. Hàng ngàn người - có tay nghề giỏi - được đào tạo hẳn hòi - mà còn thất nghiệp dài dài ra đó. Mình không xoay xở nổi đâu em.”

“Em sẽ kiếm ra tiền cho cả hai đứa mình.”

“Ôi, cô bé của tôi ơi, thậm chí em còn chưa học xong nữa mà. Không có hy vọng gì đâu - không làm được gì đâu em.”

“Không phải thế. Chính cuộc sống của chúng mình hiện nay mới là vô vọng và chẳng làm gì được đấy anh ạ.”

“Em không biết mình đang nói chuyện gì đâu. Mẹ rất tốt với hai đứa mình mà. Bà đã cho mình mọi thứ xa xỉ đắt tiền.”

“Ngoại trừ tự do. Cố lên, anh Lennox! Đi cùng em đi - ngay hôm nay…”

“Nadine ơi, anh thấy em khùng mất rồi.”

“Không đâu, em vẫn tỉnh táo. Tuyệt đối và hoàn toàn tỉnh táo. Em muốn sống cuộc sống của riêng mình, với anh, dưới ánh nắng mặt trời - chứ không phải sống ngột ngạt dưới cái bóng của một bà già bạo chúa, luôn khoái trá khi làm cho anh bất hạnh.”

“Chẳng qua mẹ khá độc đoán thôi…”

“Mẹ anh bị điên đấy! Bà ta đã mất trí rồi!”

Lennox đáp thật yếu ớt: “Không đúng. Bà có đầu óc rất xuất sắc trong công việc kinh doanh mà em.”

“Có lẽ - đúng đấy.”

“Và em cần nhận thấy một điều, Nadine à, bà không thể nào sống hoài sống mãi. Bà đã già rồi, sức khỏe lại yếu. Lúc bà chết đi, tiền của cha mình sẽ được chia thành các phần bằng nhau. Em còn nhớ bà đã đọc cho mình nghe bản di chúc không?”

“Khi bà ta chết có lẽ đã quá muộn rồi,” Nadine nói.

“Quá muộn sao?”

“Quá muộn để sống hạnh phúc.”

Lennox lẩm bẩm: “Quá muộn để sống hạnh phúc.” Anh chợt rùng mình. Nadine tới gần chồng hơn. Cô đặt tay lên vai anh.

“Anh Lennox, em yêu anh. Đây là một trận chiến giữa em và mẹ anh. Anh sẽ theo phe bà ta hay theo phe em?”

“Theo phe em - phe em!”

“Thế thì hãy làm theo yêu cầu của em đi!”

“Không được đâu!”

“Không phải thế. Chẳng phải là không thể. Suy nghĩ đi, anh Lennox, chúng mình có thể có con…”

“Mẹ muốn chúng mình có con. Bà đã nói vậy đó. ”

“Em biết, nhưng em sẽ không sinh con ra để chúng sống dưới cái bóng nơi anh từng được nuôi dưỡng. Mẹ anh có thể tác động đến anh, nhưng chẳng có quyền hành gì với em đâu anh.”

Chồng cô thì thào: “Đôi khi em đã làm cho bà tức giận. Nadine à, như vậy không khôn ngoan đâu em.”

“Bà ta tức giận vì biết không thể nào tác động đến tâm trí hay buộc em phải suy nghĩ theo ý bà ta.”

“Anh biết lúc nào em cũng lễ phép và dịu dàng với bà. Em thật tuyệt vời. Em quá tốt với anh. Em vẫn luôn như vậy. Khi em nói sẽ lấy anh, thật như một giấc mơ không thể nào tin nổi.”

Nadine nói thật bình thản: “Em đã sai lầm khi lấy anh.”

Lennox nói vẻ tuyệt vọng: “Phải rồi, em đã sai lầm khi lấy anh.”

“Anh không hiểu, ý em muốn nói giá như lúc ấy em bỏ đi và rủ anh đi theo, chắc hẳn anh đã làm như thế. Phải, thật sự em đã tin anh sẽ… Em đã không đủ khôn ngoan để hiểu được mẹ anh và hiểu bà ta muốn gì.”

Cô dừng lại một lát rồi nói: “Anh từ chối không ra đi sao? À, em không thể ép buộc. Em có quyền tự do ra đi cơ mà. Em nghĩ - em nghĩ mình sẽ đi…”

Lennox sửng sốt ngó vợ lom lom. Lần đầu tiên lời đối đáp đến thật nhanh chóng, như thể cuối cùng dòng suy tưởng chậm rì rì của anh đã bắt đầu tăng tốc. Anh lắp bắp: “Nhưng… nhưng mà - em không thể làm như vậy. Mẹ… Mẹ sẽ không bao giờ đồng ý.”

“Bà ta không ngăn cản được em đâu anh.”

“Em không có tiền mà.”

“Em sẽ đi làm kiếm tiền, em sẽ đi vay, đi ăn xin, thậm chí đi ăn trộm cũng được. Hiểu cho em đi, anh Lennox, mẹ anh chẳng có quyền hành gì đối với em. Em có thể đi hay ở lại tùy ý. Em đang bắt đầu cảm thấy mình chịu đựng cuộc sống này lâu như thế là đủ lắm rồi.”

“Nadine - đừng bỏ anh - đừng bỏ anh mà…”

Cô nhìn chồng đăm chiêu suy nghĩ - trầm lặng - với vẻ mặt không thể nào hiểu nổi.

“Đừng bỏ anh mà Nadine!”

Lennox nói y hệt một đứa con nít. Cô quay ngoắt đầu đi để chồng đừng nhìn thấy nỗi đau đớn chợt lộ ra trong ánh mắt.

Cô quỳ xuống bên cạnh chồng.

“Thế thì hãy đi với eml Đi với em nghe anh! Anh có thể đi được mà. Thật đấy, anh có thể đi, chỉ cần anh muốn là đi được thôi.”

Lennox lùi xa ra khỏi cô vợ.

“Tôi không thể đi. Nói cho cô biết tôi không đi được đâu. Tôi không có - Chúa ơi, cứu con với - Con không có can đảm…”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.