Hẹn Với Thần Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10

❊ ❊ ❊

“Liệu có phải thế chăng?” thám tử Poirot nói. Ông xếp bản liệt kê lại, đi ra cửa và sai người đưa Mahmoud tới gặp ông. Anh chàng hướng dẫn viên du lịch người Ảrập mập mạp rắn chắc thật lắm mồm. Lời lẽ tuồn ra từ cửa miệng anh ta như thác lũ trào dâng.

“Luôn luôn, luôn luôn, tui bị trách mắng. Hễ có chuyện xảy ra, luôn luôn đổ lỗi cho tui. Luôn luôn là lỗi của tui. Quý bà Ellen Hunt bị trật mắt cá từ chỗ Tế Thần đi xuống là lỗi của tui, dù bả hay đi giày cao gót và bả ít nhất đã sáu mươi - có lẽ bảy mươi đó. Cả đời tui một đời đau khổ! A! Đau khổ bất công do tụi Do Thái làm với tụi tui quá trời…”

Sau cùng Poirot chặn dòng nước lũ thành công và chêm vào đó câu hỏi của mình.

“Năm giờ rưỡi, ông nói hả? Không, tui không nghĩ khi đó có nhân viên nào. Ông hiểu bữa trưa bị trễ - hai giờ. Và rồi phải dọn dẹp. Sau bữa trưa hết thảy ngủ chiều. Dạ, người Mỹ họ không uống trà. Tụi tui hết thảy đi nằm ngủ gần ba giờ rưỡi. Lúc năm giờ tui là người có khả năng - luôn luôn - luôn luôn tui để ý coi quý ông quý bà tui đang phục vụ có thoải mái không, tui đi ra vì biết khi đó hết thảy quý bà người Anh muốn uống trà. Nhưng không có ai ở đó hết á. Họ đi bộ hết rồi. Với tui chuyện đó rất hay - hay hơn bình thường. Tui có thể đi về ngủ. Lúc sáu giờ kém mười lăm rắc rối bắt đầu - quý bà người Anh to con - cái bà rất oai đó - trở về và muốn uống trà dù mấy thằng nhân viên bây giờ đang dọn bữa tối. Bả làm rùm beng - nói nước phải đun sôi - chính tui phải lo liệu. A, quý ông tốt bụng à! Đời khổ quá - đời khổ quá trời! Tôi làm hết việc có thể làm - luôn luôn tui bị trách mắng - tui…”

Poirot hỏi về những lời tố cáo ngược lại.

“Còn có một vấn đề nhỏ nữa. Một nhân viên phục vụ đã khiến bà lão qua đời tức giận. Anh có biết đó là ai và vì chuyện gì không?”

Mahmoud giơ hai tay lên trời.

“Tui có biết không hả? Đương nhiên là không. Quý bà già đó đâu có phàn nàn với tui.”

“Anh có thể tìm ra anh ta hay không?”

“Không, quý ông tốt bụng ơi, chuyện đó là không thể nào rồi. Không có thằng nhân viên nào chịu thừa nhận đâu. Ông nói quý bà già tức giận hả? Như vậy lẽ đương nhiên mấy thằng nhân viên không khai ra đâu. Abdul nói là Mohammed, còn Mohammed nói là Aziz và Aziz nói là Aissa, vân vân… Tụi nó toàn là những đứa Ảrập du cư ngu ngốc… không hiểu gì hết.”

Anh ta hít một hơi rồi tiếp tục: “Bây giờ thì, tui được hưởng giáo dục của Hội truyền giáo, để tui ngâm cho ông nghe thơ của Keats - Shelley - “Iada-dove-anda-swee-dove- died…”

Poirot đành lùi bước. Tuy Anh ngữ không phải là tiếng mẹ đẻ nhưng ông cũng biết kha khá để chịu đựng cách phát âm lạ lùng của anh chàng người Ảrập này.

“Tuyệt lắm!” ông vội vã nhận xét. “Tuyệt lắm! Chắc chắn tôi sẽ giới thiệu anh với tất cả bạn bè của tôi.”

Ông nghĩ ra cách thoát khỏi anh hướng dẫn viên du lịch hay nói tía lia này. Sau đó cầm bản liệt kê của mình ông đi tìm và gặp Carbury trong văn phòng của ông ta.

Đại tá đẩy cà vạt của mình lệch thêm chút nữa rồi hỏi:

“Tìm được gì chưa?”

Poirot đáp: “Tôi nói cho ông nghe một lý thuyết của tôi nhé?”

“Ông thích thì cứ nói,” đại tá thở dài. Ông đã phải nghe quá nhiều lý thuyết rồi.

“Theo lý thuyết của tôi, tội phạm học là khoa học dễ dàng nhất trên đời đó! Ta chỉ cần để cho tội phạm nói ra - sớm muộn gì hắn cũng kể cho ông nghe mọi chuyện.”

“Tôi nhớ trước đây ông từng nói gì đấy đại loại như thế. Những ai đã kể cho ông nghe chuyện này chuyện nọ rồi?”

“Mọi người.” Poirot vắn tắt kể lại các cuộc phỏng vấn ông đã thực hiện hồi sáng.

“Hừm,” Carbury nói. “Phải rồi, ông đã nắm được một vài manh mối, có lẽ thế. Đáng tiếc là chúng dường như đều chỉ những hướng ngược nhau. Điều tôi muốn biết là ta đã có một vụ án mạng hay chưa?”

“Chưa đâu.”

Đại tá lại thở dài. “Tôi đã e rằng chẳng có vụ án nào cả.”

“Nhưng trước buổi tối ông sẽ biết được sự thật.”

“À, đấy là tất cả những gì ông từng hứa với tôi,” đại tá Carbury nói. “Và tôi ngờ là ông không tìm được! Có chắc chắn không đó?”

“Tôi rất chắc chắn.”

“Xác tín như thế tuyệt lắm,” Carbury bình luận.

Có chút ánh lấp lánh lờ mờ trong mắt ông ta hay không, Poirot hình như không hay biết, ông chìa ra bản liệt kê.

“Rõ ràng ngay ngắn đấy,” đại tá có vẻ hài lòng, cúi xuống đọc.

Vài phút sau ông nói: “Biết tôi nghĩ gì không?”

“Tôi rất vui nếu ông nói cho tôi biết.”

“Cậu Raymond Boynton trẻ vô can.”

“A! Ông nghĩ vậy sao?”

“Phải. Điều cậu ta nghĩ rõ như ban ngày. Lẽ ra chúng ta phải biết cậu ấy vô can. Như trong truyện trinh thám, là kẻ đáng bị tình nghi nhất. Chính ông đã nghe được lời cậu ta nói sẽ giết chết bà già… chúng ta phải hiểu điều đó có nghĩa là cậu ta vô tội.”

“Ông hay đọc truyện trinh thám, đúng không?”

“Cả nghìn quyển ấy chứ,” Carbury đáp. Rồi ông nói thêm, giọng y hệt một học sinh ham đọc truyện: “Tôi nghĩ ông chẳng thể nào làm những việc như các thám tử trong truyện đâu nhỉ? Viết một bản liệt kê các sự kiện có ý nghĩa - những điều có vẻ chả có nghĩa lý gì nhưng thật sự quan trọng kinh khủng - đại loại thế.”

“A, ông thích truyện trinh thám à?” Poirot nói thật hòa nhã. “Nhưng chắc chắn tôi sẽ rất hân hạnh làm việc ấy cho ông xem.”

Ông với tay lấy một tờ giấy, viết nhanh và rõ ràng:

Những điểm có ý nghĩa

1 Bà Boynton vẫn dùng một hỗn hợp chứa digitalis.

2 Bác sĩ Gerard bị mất một ống tiêm dưới da.

3 Bà Boynton rõ ràng khoái trá khi giữ rịt không cho gia đình bà được vui vẻ với những người khác.

4 Vào buổi chiều xảy ra chuyện bà Boynton đã khuyến khích gia đình mình đi chơi chỗ khác và để bà ta ở lại một mình.

5 Bà Boynton là một kẻ thích làm việc tàn ác.

6 Khoảng cách từ lều lớn đến chỗ bà Boynton ngồi khoảng chừng hai trăm thước.

7 Ông Lennox Boynton thoạt tiên nói không biết mình về trại lúc mấy giờ, nhưng sau đó lại thừa nhận đã chỉnh lại cho đúng giờ đồng hồ đeo tay của mẹ mình.

8 Bác sĩ Gerard và cô Ginevra Boynton ở trong hai lều sát bên nhau.

9 Lúc sáu giờ rưỡi khi bữa ăn tối đã sẵn sàng, một nhân viên được sai đi báo điều ấy cho bà Boynton biết.

Ông đại tá đọc thật kỹ, có vẻ hết sức thỏa mãn.

“Hay tuyệt!” ông nói. “Toàn sự việc thôi! Ông lấy lời khai hết sức khó khăn - mà dường như không thích hợp - và thủ pháp xác thực tuyệt đối! Theo tôi hình như có một vài điều đáng lưu ý bị bỏ sót. Nhưng tôi cho rằng, ông dùng cái đó để dụ dỗ một gã khờ khạo chứ gì?”

Mắt thám tử hơi hấp háy, nhưng ông không trả lời.

“Điểm số hai chẳng hạn,” đại tá ướm thử. “Bác sĩ Gerard bị mất một ống tiêm dưới da - đúng thế. Ông ấy còn bị hụt mất một lượng dung dịch digitalis đậm đặc nữa - hay là thứ gì đấy đại loại thế.”

“Điều đó không quan trọng bằng việc cái ống tiêm dưới da bị lấy mất.”

Đại tá nở một nụ cười rạng rỡ: “Tuyệt quá! Tôi chả hiểu gì cả. Tôi lại cho là cái chất digitalis quan trọng hơn cái ống tiêm rất nhiều chứ! Còn cái môtíp nhân viên ấy cứ bất ngờ nổi lên - một nhân viên được sai đi báo cho bà già biết bữa ăn tối đã sẵn sàng - và còn chuyện bà ta vung gậy dọa một nhân viên phục vụ chiều hôm ấy thì sao? Ông sẽ không bảo tôi rằng rốt cuộc một gã đần độn đáng thương trên sa mạc của tôi đã giết chết bà ta đó chứ? Bởi,” đại tá Carbury nói thêm, có vẻ cứng rắn, “nếu như thế thì đúng là lừa bịp.”

Poirot mỉm cười nhưng không trả lời.

Khi rời khỏi văn phòng của ông đại tá, Poirot lẩm bẩm nói một mình:

“Thật không tin nổi! Người Anh chẳng bao giờ trưởng thành!”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.