Hẹn Với Thần Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Poirot thích thú nhìn thiếu phụ cao ráo đoan trang đang bước vào phòng. Ông đứng dậy cúi chào cô thật lịch sự: “Bà Lennox Boynton phải không ạ? Hercule Poirot tôi sẵn sàng phục vụ.”

Nadine ngồi xuống. Đôi mắt đăm chiêu nhìn thẳng mặt Poirot.

“Tôi hy vọng bà không phiền lòng, thưa bà, vì tôi can dự vào chuyện buồn phiền của bà như thế này chứ?”

Mắt cô ta không hề lay động. Cô không đáp lại ngay tức khắc. Ánh mắt ấy vẫn điềm tĩnh và trang nghiêm. Sau cùng cô thở dài rồi nói: “Tôi nghĩ tốt hơn là nên hết sức thẳng thắn với ông, thưa ông Poirot.”

“Tôi đồng ý, thưa bà.”

“Ông đã xin lỗi vì can dự vào chuyện buồn phiền của tôi. Nỗi buồn phiền ấy, thưa ông Poirot, chẳng hề tồn tại và giả vờ như thế cũng chẳng đi đến đâu. Tôi không hề thương mẹ chồng và thật tình tôi không thể nói mình thương tiếc vì cái chết của bà ta.”

“Cảm ơn bà, thưa bà, vì đã nói rõ ràng rành mạch.”

Nadine nói tiếp: “Còn nữa, mặc dù không thể giả vờ buồn phiền, tôi có thể thừa nhận một cảm giác khác - tôi hối hận.”

“Hối hận sao?” Poirot nhướn mày.

“Vâng. Bởi vì chính tôi đã gây ra cái chết của bà ta. Vì chuyện ấy mà tôi tự trách mình thật gay gắt.”

“Bà đang nói gì vậy?”

“Tôi đang nói mình là nguyên nhân gây ra cái chết của mẹ chồng. Tôi đã hành động theo như tôi nghĩ là thành thật - nhưng kết quả thật không may. Với tất cả những ý định và mục đích, tôi đã giết bà ta.”

Poirot dựa vào lưng ghế: “Xin bà làm ơn giải thích rõ lời bà vừa nói, được không?”

Nadine cúi gầm mặt.

“Vâng, đó là điều tôi mong ước. Lẽ tự nhiên phản ứng đầu tiên của tôi là giữ kín những chuyện riêng tư của mình chỉ mình biết thôi, nhưng tôi thấy đã đến lúc nói ra sẽ tốt hơn. Tôi chắc chắn, thưa ông Poirot, ông thường xuyên nhận được những lời giãi bày tâm sự khá riêng tư, phải không ạ?”

“Đúng như vậy.”

“Thế thì tôi xin kể cho ông nghe hết sức đơn giản những gì đã xảy ra. Cuộc sống hôn nhân của tôi, thưa ông Poirot, đặc biệt không hạnh phúc. Chồng tôi hoàn toàn không đáng trách vì chuyện ấy - ảnh hưởng của mẹ anh ấy đã khiến anh ấy bất hạnh lắm rồi - nhưng một lúc nào đó tôi cảm thấy cuộc sống của mình trở nên không chịu đựng nổi.”

Cô ngừng một chút rồi nói tiếp:

“Vào buổi chiều mẹ chồng tôi chết, tôi đã đi đến một quyết định. Tôi có một người bạn - một người bạn rất tốt. Anh ấy đã hơn một lần gợi ý tôi nên cùng chia sẻ số phận với anh. Vào buổi chiều hôm ấy tôi đã chấp nhận lời đề nghị của anh ấy.”

“Bà quyết định rời bỏ chồng mình à?”

“Thưa vâng.”

“Tiếp tục đi, thưa bà!”

Nadine nói với giọng nhỏ hơn:

“Một khi đã quyết định rồi, tôi muốn - muốn chính thức nói ra càng sớm càng tốt. Tôi đi bộ về khu trại một mình. Mẹ chồng tôi đang ngồi đơn độc, chẳng có ai quanh đó, và tôi quyết định báo tin cho bà ta ngay tại chỗ và ngay lúc ấy. Tôi lấy một chiếc ghế - ngồi bên cạnh bà ta và vội vã nói với bà điều mình đã quyết định.”

“Bà ta đã ngạc nhiên à?”

“Vàng, tôi e rằng đó là cú sốc nặng nề đối với bà ta. Bà vừa ngạc nhiên vừa tức giận - rất tức giận. Bà - bà ta hoàn toàn bị lên cơn vì chuyện ấy. Ngay sau đó tôi từ chối không bàn vấn đề ấy lâu hơn nữa. Tôi đứng dậy và bước đi chỗ khác.” Giọng Nadine chùng xuống. “Tôi - tôi đã không bao giờ gặp lại bà ta lúc còn sống nữa.”

Poirot chậm rãi gật đầu: “Tôi hiểu.”

Rồi ông hỏi: “Bà nghĩ cái chết của bà ta là hậu quả của cú sốc đó hay sao?”

“Với tôi điều ấy gần như chắc chắn. Bà ta đã gắng sức quá mức chịu đựng để đến được nơi này. Tin tôi báo cho bà ta biết và cơn giận dữ của bà ta vì chuyện ấy sẽ làm tiếp phần còn lại… Tôi cảm thấy mình càng có lỗi, vì tôi từng được đào tạo đôi chút để hiểu về bệnh tật, và vì thế hơn ai hết tôi phải nhận thấy rõ khả năng có thể xảy ra những chuyện như thế chứ.”

Poirot ngồi im lặng hồi lâu, rồi hỏi:

“Chính xác bà đã làm gì khi rời khỏi bà ta?”

“Tôi khuân chiếc ghế trở vào hang của tôi, rồi xuống chỗ lều lớn. Chồng tôi đang ở đó.”

Poirot quan sát kỹ Nadine trong khi hỏi:

“Bà nói cho chồng biết quyết định của mình à? Hay là trước đó bà đã nói rồi?”

Có một khoảnh khắc tạm dừng - một khoảnh khắc tạm dừng vô cùng ngắn ngủi, rồi thiếu phụ đáp: “Tôi đã nói lúc ấy.”

“Ông ta tiếp nhận tin đó như thế nào?”

Nadine bình thản trả lời: “Anh ấy rất rối trí.”

“Ông ta có nài nỉ bà xem xét lại quyết định của bà không?”

Cô lắc đầu.

“Anh… anh ấy chẳng nói gì nhiều cho lắm. Ông hiểu cho, cả hai chúng tôi đã biết rồi có lúc chuyện như thế sẽ xảy ra.”

Poirot nói: “Xin bà thứ lỗi cho tôi - nhưng người đàn ông kia tất nhiên là ông Jefferson Cope, đúng không?”

Nadine cúi đầu xuống: “Vâng ạ.”

Lặng im hồi lâu, rồi chẳng hề đổi giọng, Poirot hỏi: “Bà có sở hữu một ống tiêm dưới da hay không, thưa bà?”

“Có - à không.”

Lông mày ông nhướn lên. Nadine giải thích:

“Tôi có một ống tiêm dưới da đã cũ để chung với các thứ khác trong hộp thuốc du lịch, nhưng nó ở trong bọc hành lý lớn chúng tôi để lại Jerusalem ạ.”

“Tôi hiểu.”

Cả hai im lặng một lúc, rồi Nadine rùng mình lo lắng hỏi: “Sao ông lại hỏi tôi chuyện ấy, thưa ông Poirot?”

Thay vì trả lời, Poirot lại đặt một câu hỏi khác: “Tôi nghĩ là bà Boynton đã dùng một hỗn hợp thuốc có chứa digitalis, đúng không?”

“Vâng.”

Ông nghĩ giờ đây rõ ràng cô ta đang đề phòng cảnh giác.

“Thuốc ấy dùng để trị chứng rối loạn tim mạch của bà ta à?”

“Vâng.”

“Digitalis là thứ thuốc tích lũy một mức độ nào đó trong cơ thể, đúng không?”

“Tôi tin như thế. Tôi không biết rõ lắm về thứ thuốc ấy. ”

“Có phải bà Boynton đã dùng quá liều một lượng digitalis lớn hay không?”

Nadine ngắt lời ông thật nhanh nhưng kiên quyết.

“Không có đâu. Bà ấy bao giờ cũng hết sức cẩn thận. Tôi cũng thế nếu tôi đong thuốc ấy cho bà.”

“Có thể đã có một liều lượng quá cao trong lọ thuốc đặc biệt này. Một nhầm lẫn của dược sĩ pha chế nó?”

“Tôi nghĩ chuyện ấy không thể xảy ra,” cô bình thản đáp.

“À, chuyện đó thì khi phân tích sẽ sớm cho ta biết rõ thôi.”

Nadine nói: “Thật không may lọ thuốc đã bị vỡ rồi.”

Poirot nhìn cô chằm chằm, bất chợt có vẻ thích thú:

“À ra là thế. Ai đã làm vỡ nó vậy?”

“Tôi không hoàn toàn chắc chắn. Một nhân viên phục vụ, tôi nghĩ thế. Trong lúc khuân bà ta vào hang của bà, đã có chuyện hết sức lộn xộn và rất thiếu ánh sáng. Một cái bàn bị va đụng đã lật nhào.”

Poirot nhìn Nadine không chớp mắt chừng vài phút.

“Chuyện đó rất đáng quan tâm,” ông nói.

Nadine Boynton cựa quậy trên ghế có vẻ chán ngán.

“Chắc ông đang có ý nói mẹ chồng tôi chết không phải vì bị sốc mà do dùng quá liều digitalis, phải không?” cô hỏi, rồi nói tiếp: “Theo tôi chuyện ấy khó có thể xảy ra.”

Poirot chồm người về phía trước.

“Ngay cả khi tôi cho bà biết chuyện bác sĩ Gerard, ông thầy thuốc người Pháp lưu trú trong khu trại, đã bị mất một lượng digitoxin pha chế trong hộp thuốc của ông ta à ?”

Mặt Nadine tái đi. Ông trông thấy bàn tay cô nắm chặt lại ở trên bàn. Đôi mắt cụp xuống. Cô ngồi im lìm. Giống như bức tượng Đức Mẹ bằng đá.

“À, thưa bà,” cuối cùng Poirot hỏi, “bà có điều gì cần nói về chuyện đó hay không?”

Đồng hồ cứ tích tắc đếm từng giây, nhưng Nadine vẫn không nói. Đúng hai phút sau cô mới ngẩng đầu lên, và ông hơi giật mình khi thấy ánh mắt cô.

“Thưa ông Poirot, tôi không giết mẹ chồng tôi. Điều ấy ông biết mà! Bà còn sống khỏe mạnh khi tôi rời khỏi bà ta. Có nhiều người có thể chứng thực chuyện ấy. Vì không phạm tội ác nên tôi mạo muội thỉnh cầu ông. Sao ông lại phải dính dáng vào vụ này? Nếu như tôi lấy danh dự mà thề rằng công lý và chỉ có công lý đã được thực thi, liệu ông có từ bỏ cuộc điều tra này không? Đã có quá nhiều đau khổ - ông không biết đâu. Giờ đây khi cuối cùng đã có bình an và có khả năng được sống hạnh phúc, ông phải hủy hoại hết cả hay sao?”

Poirot ngồi thẳng người. Đôi mắt màu xanh lục ngời sáng:

“Xin cho tôi được biết rõ, thưa bà, bà đang yêu cầu tôi làm gì vậy?”

“Tôi đang cho ông biết mẹ chồng tôi đã chết một cái chết tự nhiên, và tôi đang yêu cầu ông chấp nhận lời khai ấy.

“Ta hãy nói rõ ràng đi! Bà tin là mẹ chồng mình đã bị cố ý giết chết và bà đang yêu cầu tôi tha cho tội giết người hay sao?”

“Tôi đang xin ông rủ lòng thương xót!”

“Phải - cho một kẻ không biết thương xót!”

“Ông không hiểu - chẳng phải thế đâu.”

“Có phải chính bà đã phạm tội ác, thưa bà, nên mới biết quá rõ như vậy?”

Thiếu phụ lắc đầu. Cô chẳng có biểu hiện gì là phạm tội.

“Không hề,” cô bình thản đáp. “Bà ta còn sống khi tôi rời khỏi bà ta mà.”

“Rồi sau đó - chuyện gì đã xảy ra? Bà biết - hay là bà nghi ngờ?”

Nadine hăng hái nói:

“Tôi từng nghe, thưa ông Poirot, có lần trong vụ Tàu tốc hành Phương Đông ông đã chấp nhận một phán quyết chính thức về những gì đã xảy ra cơ mà.”

Poirot tò mò ngó cô: “Tôi tự hỏi ai đã cho bà biết chuyện đó?”

“Có đúng như thế không?”

Ông đáp chậm rãi: “Vụ án đó thì… có khác.”

“Không phải. Không, không khác đâu! Gã đàn ông bị giết chết là một tên ác ôn,” giọng Nadine chùng xuống, “cũng như bà ta…”

Poirot nói: “Đức hạnh của nạn nhân chẳng liên quan gì đến chuyện đó cả! Một con người sử dụng quyền phán xử cá nhân và cướp đi mạng sống của người khác không được phép tồn tại giữa cộng đồng. Tôi nói cho bà biết điều đó! Tôi là Hercule Poirot!”

“Ông thật quá khắt khe!”

“Thưa bà, cách nào đó tôi là sắt đá. Tôi sẽ không tha thứ tội giết người. Đó là lời cuối cùng của Hercule Poirot tôi.”

Nadine đứng lên. Đôi mắt đen nhánh chợt rực lửa.

“Thế thì cứ tiếp tục đi! Cứ hủy hoại và đem khổ đau đến với cuộc sống của những người vô tội đi! Tôi chẳng còn gì để nói nữa.”

“Còn tôi, tôi nghĩ, thưa bà, bà có nhiều điều để nói nữa đó.”

“Không, chẳng còn gì nữa đâu.”

“Nhưng mà còn nữa đó. Chuyện gì đã xảy ra, thưa bà, sau khi bà rời khỏi mẹ chồng? Trong khi bà cùng chồng ở trong lều lớn?”

Nadine nhún vai. “Làm sao tôi biết được chứ?”

“Bà có biết - hoặc đã nghi ngờ.”

Nadine nhìn thẳng vào mắt ông: “Tôi chẳng biết gì cả, thưa ông Poirot.”

Rồi xoay người, cô rời khỏi gian phòng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.