Hẹn Với Thần Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19

❊ ❊ ❊

Trích từ báo Evening Shout:

Chúng tôi lấy làm thương tiếc báo tin phu nhân Westholme, MP.[1], đã qua đời do hậu quả của một tai nạn thảm khốc. Phu nhân Westholme vốn rất yêu thích đi du lịch đến những đất nước xa xôi, vẫn luôn mang theo một khẩu súng lục nhỏ. Bà đang lau chùi khẩu súng này, bỗng dưng nó cướp cò và giết chết bà. Cái chết đã xảy đến ngay tức khắc. Xin thành thật chia buồn cùng Huân tước Westholme, vân vân và vân vân…

Vào một buổi tối tháng 6 ấm áp năm năm sau đó, Sarah Boynton cùng chồng ngồi trong khán phòng của một nhà hát ở London. Đang diễn vở Hamlet. Cô nắm chặt cánh tay Raymond trong lúc lời thoại của Ophelia đang lững lờ trôi qua sân khấu sáng rực ánh đèn đến với hai người:

Sao ta, người yêu chân thật của chàng,

lại biết tin từ kẻ khác?

Bên chiếc mũ vỏ sò và quyền trượng,

Và chiếc xăng-đan rực rỡ của chàng.

Chàng đã qua đời và đi mất, cô ơi,

Chàng đã qua đời và đi mất;

Trên đầu chàng một vạt cỏ xanh,

Dưới gót chân chàng là hòn đá.

Ô hô!

Sarah bỗng thấy nghẹn ngào trong cổ họng, sắc đẹp dại khờ thanh tú ấy, nụ cười huyền ảo đáng yêu ấy của một người đã vượt ra ngoài âu lo sầu khổ để đến với một cõi ở đó chỉ có một ảo tượng lững lờ trôi thay cho sự thật…

Cô nhủ thầm: ‘Cô ấy thật đáng yêu…’

Cái giọng ẻo lả gợi lên nỗi sầu muộn triền miên ấy vốn có âm điệu du dương trầm bổng, nhưng giờ đây đã vào khuôn phép và được hiệu chỉnh lại để trở nên hoàn hảo khi biểu diễn.

Khi màn hạ xuống cuối vở kịch, Sarah nói thật quả quyết: “Jinny là một nữ diễn viên ưu tú - một nữ diễn viên cực kỳ ưu tú!”

Lát sau tất cả ngồi quanh bàn ăn dùng bữa tối trong quán Savoy. Ginevra mỉm cười xa vắng, quay sang người đàn ông để râu bên cạnh cô.

“Em diễn có hay không, hở Theodore?”

“Em đã diễn rất tuyệt vời, chérieem yêu.

Một nụ cười hạnh phúc lững lờ trôi qua đôi môi cô gái.

Cô thì thầm: “Anh vẫn luôn tin tưởng em - anh vẫn luôn biết em có thể làm những điều vĩ đại - khiến đám đông phải xúc động…”

Ở một cái bàn cách không xa lắm anh chàng đóng vai Hamlet tối hôm ấy đang nói thật rầu rĩ:

“Phong cách riêng của cô ta lạ thật! Lẽ dĩ nhiên người ta chỉ thích kiểu ấy lúc mới bắt đầu - nhưng ý tôi muốn nói - đấy chả phải là kịch Shakespeare. Cậu có thấy cô ta đã phá hỏng cảnh tôi đi vào hậu trường thế nào không?”

Nadine, đang ngồi đối diện với Ginevra, nói: “Thật thú vị khi được đến nơi này ở London để xem Jinny thủ vai Ophelia và đang rất nổi tiếng!”

Ginevra nói dịu dàng: “Thật tuyệt khi các anh chị đến đây.”

“Một bữa tiệc gia đình thường lệ mà em,” Nadine mỉm cười nhìn quanh. Rồi cô nói với Lennox: “Em nghĩ các con có thể đi xem suất diễn buổi sáng, anh có nghĩ thế không? Chúng đã lớn lắm rồi, và quả thật chúng rất muốn xem cô Jinny của chúng diễn trên sân khấu đấy!”

Lennox, một anh chàng Lennox tỉnh táo, trông có vẻ hạnh phúc với ánh mắt vui tươi hài hước, nâng ly rượu của mình lên:

“Xin chúc mừng đôi vợ chồng mới cưới, ông bà Cope!” Jefferson Cope và Carol nâng ly đáp lại lời chúc.

“Tình nhân bội bạc!” Carol bật cười, “Này Jeff, anh nên nâng ly với mối tình đầu của anh, chị ấy đang ngồi đối diện với anh kia kìa.”

Raymond vui vẻ nói: “Jeff đang đỏ mặt đó. Cậu ta không muốn nghe nhắc tới những ngày tháng xa xưa đâu.”

Mặt cậu bỗng dưng phủ bóng mây mờ.

Sarah chạm vào tay chồng và mây mờ liền tan biến. Cậu nhìn vợ cười toe toét.

“Thật y như một giấc mơ tồi tệ!”

Một người đàn ông sang trọng đứng lại cạnh bàn họ. Hercule Poirot vận trang phục tuyệt đẹp không một chút khiếm khuyết, hàng ria mép xoắn lại thật kiêu hãnh.

Ông cúi chào mọi người trong bộ dạng thật hào hoa phong nhã, rồi nói với Ginevra, “Mes hommages.Thật tuyệt. Cô diễn thật tuyệt!”

Họ chào ông thật trìu mến, rồi xếp cho ông một chỗ ngồi cạnh Sarah.

Ông cười thật tươi với mọi người quanh bàn và khi họ mải chuyện trò, ông hơi nghiêng sang một bên, dịu dàng nói với Sarah:

“Eh bienÀ, bây giờ tất cả đều diễn tiến tốt đẹp với la famillegia đình Boynton rồi nhé!”

“Nhờ ông cả đấy!” cô đáp.

“Ông nhà rất nổi tiếng. Hôm nay tôi vừa đọc bài phê bình xuất sắc về tác phẩm mới nhất của ông ấy.”

“Thật tình sách đó chỉ khá hay thôi - mặc dù tôi cũng khen là hay! Ông biết Carol và Jefferson Cope cuối cùng đã kết hôn với nhau rồi chứ? Anh Lennox và chị Nadine có hai đứa con cực kỳ xinh xắn dễ thương - chúng rất khôn, Raymond bảo thế. Còn Jinny thì - à, tôi thiết nghĩ Jinny quả là một tài năng thiên phú.”

Cô nhìn qua bên kia bàn khuôn mặt xinh đẹp đáng yêu và mái tóc vàng đỏ óng ánh như một vương miện, rồi giật mình một cái thật khẽ.

Trong khoảnh khắc mặt cô có vẻ nghiêm trang. Cô từ từ nâng ly lên môi.

“Bà uống để chúc mừng hay sao, thưa bà?” Poirot hỏi.

Cô đáp thật từ tốn:

“Tôi vừa nghĩ - bất chợt - về bà ấy. Khi nhìn Jinny, tôi thấy - lần đầu tiên - họ thật giống nhau. Như nhau thôi - chỉ có điều Jinny ngập trong ánh sáng - còn bà ấy thì chìm trong bóng tối…”

Và từ phía đối diện, Ginevra nói thật bất ngờ:

“Tội nghiệp mẹ… Bà thật là kỳ quặc… Giờ đây - khi tất cả đã được hạnh phúc - em thấy có phần nào tội nghiệp cho mẹ. Bà đã không đạt được những gì bà muốn lấy đi của người đời. Chắc hẳn đã khó khăn cho bà lắm.”

Gần như chẳng hề dừng lại, giọng run run của cô ngân lên thật dịu dàng thành những dòng thơ từ vở Cymbeline trong lúc những người khác say mê lắng nghe âm điệu du dương trầm bổng ấy:

Còn sợ chi ánh nắng nóng mặt trời,

Hay cuồng nộ mùa đông cơn gió lốc;

Chàng đã làm xong phận sự với đời,

về nhà rồi, đã nhận rồi bổng lộc…

cover

❀ ❀ ❀

[1] M.P. là viết tắt của Member of Parliament, là nghị sĩ Nghị viện hay dân biểu Quốc hội.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.