
Khi Sarah đã rời khỏi sảnh đón khách, bác sĩ Gerard ngồi lại thêm vài phút. Sau đó ông rảo bước đến bên bàn, cầm tờ Le Matin số mới nhất lên rồi đi tới một cái ghế cách gia đình Boynton vài thước, ông chợt động tính hiếu kỳ.
Thoạt đầu ông thích thú là do cô gái người Anh quan tâm tới gia đình người Mỹ này, và ông đã chẩn đoán một cách sắc sảo, sở dĩ như vậy là do cô để ý tới một thành viên đặc biệt trong gia đình ấy. Nhưng giờ đây, điều gì đó không bình thường về đám người này gợi cho ông mối quan tâm sâu sắc hơn, vô tư hơn của một nhà khoa học. Ông cảm thấy ở họ có gì đó rõ ràng là đáng lưu ý về tâm lý học.
Kín đáo dùng tờ báo che lại, ông bắt đầu nhận xét đánh giá từng người một. Trước hết anh chàng mà cô gái người Anh ưa thích được ông quan tâm nhiều nhất. Đúng, Gerard nghĩ, rõ ràng đó là týp người có tính cách hấp dẫn đối với cô. Sarah King mạnh mẽ… cô ta có thần kinh vững vàng, trí tuệ vượt trội hơn người và một ý chí sắt đá. Gerard đánh giá anh chàng này rất nhạy cảm, có nhận thức sâu sắc, thiếu tự tin và bị ám thị rất mãnh liệt. Với con mắt của một thầy thuốc, ông thấy rõ rành rành là lúc này cậu ta đang ở trong trạng thái căng thẳng thần kinh cao độ. Gerard thắc mắc tại sao. Ông bối rối. Vì sao một thanh niên rõ ràng có thể chất khỏe mạnh, bề ngoài làm ra vẻ vui thú khi xuất ngoại, lại rơi vào trạng thái sắp bị suy nhược thần kinh đến như vậy chứ?
Ông bác sĩ quay sang chú ý đến các thành viên khác trong nhóm. Cô gái có mái tóc màu nâu hạt dẻ hiển nhiên là em gái của Raymond. Họ có vóc dáng điển hình về chủng tộc: xương nhỏ, thân hình cân đối, dáng vẻ quý phái. Họ có hai bàn tay thon đẹp như nhau, quai hàm nhẵn nhụi như nhau và đầu họ cùng một tư thế đĩnh đạc trên cái cổ cao thon thả. Cô gái cũng bị căng thẳng… Cô bồn chồn nhúc nhích cựa quậy không có chủ ý, đôi mắt thâm quầng nhưng sáng rực. Khi nói giọng cô quá nhanh và hơi hổn hển. Cô luôn thận trọng đề phòng - cảnh giác - chẳng thể nào thư giãn.
‘Và cô ta cũng sợ hãi,’ Bác sĩ Gerard quả quyết. ‘Phải, cô ta sợ.’
Ông nghe lỏm được những mẩu đàm thoại - một cuộc trò chuyện rất bình thường.
“Có lẽ ta sẽ tới Chuồng ngựa của Vua Solomon hở?”
“Liệu Mẹ có chịu nổi hay không chứ?”
“Buổi sáng mình tới Bức tường than khóc[1] à?”
“Tới Đền Thờ[2], tất nhiên rồi… Họ gọi là Thánh đường Omar… không hiểu tại sao nữa.”
“Vì nó đã được đổi thành một thánh đường Hồi giáo, đương nhiên rồi, anh Lennox.”
Cuộc nói chuyện thông thường của những du khách bình thường. Thế nhưng dù sao bác sĩ vẫn cảm thấy xác tín một cách kỳ lạ, rằng hết thảy những mẩu đối thoại nghe lỏm này đều không thật một cách kỳ quặc. Đó là một cái mặt nạ - một vỏ bọc che giấu điều gì đó dâng trào và cuộn xoáy bên dưới - điều gì đó quá sâu thẳm và mơ hồ không lời nào tả xiết… Ông lén liếc nhìn lần nữa từ đằng sau tờ báo Le Matin.
Là Lennox sao? Đó là cậu anh cả. Có thể tìm thấy những nét giống nhau trong cùng một gia đình, nhưng có một điểm khác biệt. Lennox không quá căng thẳng; Gerard quả quyết là tính khí anh ta ít bồn chồn hơn. Nhưng hình như anh ta cũng có gì đó kỳ quặc. Không hề thấy bắp thịt căng lên như mấy đứa em. Anh ta ngồi trong tư thế thả lỏng buông xuôi, ỉu xìu rũ rượi. Bối rối lục lọi tìm trong ký ức hình ảnh những bệnh nhân ông từng trông thấy ngồi như thế trong các phòng bệnh của bệnh viện, bác sĩ thầm nghĩ:
‘Cậu ta bị kiệt quệ… đúng, kiệt quệ vì chịu đựng. Ánh mắt ấy… ánh mắt thường thấy ở một con chó bị thương hay một con ngựa đau ốm - sự chịu đựng câm nín của súc vật… Thật là kỳ quặc… Hình như cơ thể cậu ta chẳng có gì bất ổn cả… Thế nhưng không nghi ngờ gì nữa, gần đây cậu ta đã chịu nhiều đau khổ… đau khổ tinh thần - bây giờ không còn đau khổ nữa - cậu ta câm lặng chịu đựng - mình chắc là đang chờ một đòn đau giáng xuống… Đòn gì vậy nhỉ? Phải chăng mình đang tưởng tượng ra tất cả chuyện này? Không, người này đang chờ đợi một điều gì đó, chờ một kết cục sẽ đến. Những người bệnh ung thư vẫn nằm đợi như thế, biết ơn vì thuốc giảm đau khiến họ đỡ đau đớn một chút…’
Lennox Boynton đứng lên, đi tìm cuộn len bà già kia vừa đánh rơi đem về cho bà.
“Đây, thưa Mẹ.”
“Cảm ơn con.”
Bà già đẫy đà điềm tĩnh này đang đan cái gì vậy nhỉ? Cái gì đó dày cộm thô kệch. Gerard thầm nghĩ. ‘Đan găng tay hở ngón cho người ở trong viện tế bần.’ Rồi ông mỉm cười vì khả năng tưởng tượng của mình.
Ông quay sang chú ý đến thành viên nhỏ tuổi nhất trong đám đó: cô bé có mái tóc đỏ óng ánh vàng. Có lẽ cô mười chín tuổi. Màu da sáng thanh tú của cô rất hợp với mái tóc đỏ. Tuy quá gầy gò, nhưng đó là một khuôn mặt xinh đẹp. Cô đang ngồi mỉm cười một mình - một nụ cười gửi vào khoảng không. Nụ cười ấy có gì đó hơi kỳ lạ. Nó cách xa thật là xa Khách sạn Solomon, thật xa Jerusalem… Nó nhắc bác sĩ Gerard nhớ tới một điều gì… Giờ đây nụ cười ấy đến với ông trong chớp nhoáng. Đó là nụ cười huyền ảo lạ lùng nở trên đôi môi của thiếu nữ trong thành cổ Acropolis[3] ở Athens - có gì đó xa vắng, đáng yêu và hơi lạnh lùng tàn nhẫn… Nụ cười huyền diệu, dáng ngồi bất động thanh tú của cô bé khiến ông thấy hơi đau lòng.
Rồi sau đó ông sửng sốt khi để ý hai bàn tay cô. Chúng được cái bàn che khuất với đám người xung quanh, nhưng từ chỗ ông đang ngồi lại có thể thấy rất rõ ràng. Đôi tay cô bé đang xé… xé… xé một chiếc khăn tay mỏng manh thành những mảnh vụn nhỏ xíu.
Ông sửng sốt kinh sợ. Nụ cười xa xăm cách biệt - cái thân hình im lìm bất động - hai bàn tay bận rộn phá phách…
❀ ❀ ❀
[1] Bức tường than khóc, còn gọi là Bức tường phía Tây, tọa lạc ở thành cổ Jerusalem. Người theo đạo Do Thái tin đó là một phần của Đền thờ thứ nhì đã bị người La Mã phá hủy vào năm 70 sau Công nguyên. Người Do Thái và tín đồ từ khắp nơi trên thế giới thường đến đây cầu nguyện.
[2] Đền thờ thứ nhất do Solomon xây dựng vào năm 957 trước Công nguyên, nhưng đã bị Nebuchadnezzar Đệ Nhị phá hủy năm 586 trước Công nguyên.
[3] Acropolis là thành cổ của Athens, thủ đô Hy Lạp, thành phòng thủ cổ nổi tiếng nhất thế giới, ở đây có rất nhiều di tích đền đài trong đó có đền Parthenon.