
Sarah đi xuống lều lớn. Cô thấy ba người cùng đoàn du lịch với mình ở đó. Họ đang ngồi ăn bên bàn. Hướng dẫn viên giải thích có một đoàn khác đang ở đây.
“Họ tới cách đây hai ngày, ngày mốt họ đi. Người Mỹ. Bà mẹ mập ú, tới được đây là khó lắm. Phải ngồi trên ghế cho mấy thằng khiêng. Tụi nó nói khiêng bả cực lắm… Mồ hôi tuôn ròng ròng vậy đó.”
Sarah bật cười. Dĩ nhiên toàn bộ chuyện ấy thật buồn cười!
Anh chàng hướng dẫn viên to béo nhìn cô tỏ vẻ biết ơn. Anh ta hiểu công việc của mình chẳng dễ dàng gì. Ngày hôm nay phu nhân Westholme đã ba lần khích bác anh ta về những chuyện ngoài sách hướng dẫn du lịch và bây giờ lại bắt lỗi về chỗ ngủ không vừa ý. Anh ta biết ơn người duy nhất trong đoàn tỏ ra vui vẻ một cách khó đoán.
“Á ha!” phu nhân Westholme nói. “Tôi nghĩ những người này đã ở khách sạn Solomon. Tôi nhận ra bà mẹ già lúc chúng ta đến đây. Tôi nghĩ tôi đã thấy cô trò chuyện với bà ấy trong khách sạn, cô King ạ.”
Sarah đỏ mặt vì thấy có lỗi, cô hy vọng phu nhân đã không nghe hết cuộc trò chuyện đó.
‘Thiệt tình, ma xui quỷ khiến thế nào ấy!’ cô đau đớn tự nhủ.
Trong lúc đó phu nhân Westholme tuyên bố: “Mấy người đó chả thú vị một chút nào. Đúng là dân nhà quê tỉnh lẻ.”
Cô Pierce hăng hái nổ ra những lời tâng bốc xu nịnh khiến phu nhân sa đà vào tiểu sử của nhiều người Mỹ thật thú vị và tài ba mà bà vừa mới gặp mặt dạo gần đây.
Vào tháng này, thời tiết nóng bất thường, nên sáng hôm sau mọi người sẽ khởi hành sớm.
Lúc sáu giờ sáng, bốn người tụ tập lại để dùng điểm tâm. Chẳng hề thấy bóng dáng một người nào trong gia đình Boynton. Sau khi phu nhân Westholme phàn nàn vì không có trái cây, họ dùng trà, sữa đóng hộp, trứng chiên với quá nhiều mỡ kèm theo món thịt heo muối xông khói mặn chát.
Rồi họ lên đường. Phu nhân và bác sĩ thảo luận một đề tài do bà ta nêu lên - giá trị đích thực của các sinh tố trong thức ăn thường ngày, và dinh dưỡng thích hợp cho tầng lớp lao động.
Thế rồi thình lình có tiếng réo gọi từ khu lều trại và họ dừng bước để cho một người nhập bọn. Đó là Jefferson Cope đang gấp rút chạy theo họ, khuôn mặt vui tươi của ông đỏ bừng vì ráng sức.
“Này, nếu các vị không phiền, sáng nay tôi muốn nhập đoàn với các vị. Chào cô King. Hết sức bất ngờ khi gặp cô và bác sĩ Gerard ở đây. Các vị nghĩ gì về nó hở?”
Ông ta phác một cử chỉ ngụ ý muốn hỏi về thứ đá đỏ kỳ dị trải rộng khắp bốn phương tám hướng.
“Tôi nghĩ nó khá tuyệt vời và chỉ hơi kinh khủng một chút thôi,” Sarah đáp. “Tôi vẫn luôn nghĩ sẽ thật lãng mạn và như trong giấc mơ… ‘thành phố màu đỏ hoa hồng’. Nhưng hóa ra còn thực hơn thế - thực như là… thịt bò bằng đá vậy.”
“Rất giống cái màu ấy,” ông Cope tán thành.
“Nhưng cũng tuyệt diệu lắm,” Sarah công nhận.
Cả đoàn bắt đầu leo lên. Hai người Ảrập du cư cùng đi với họ. Những người đàn ông cao lớn với dáng đi thoải mái, họ nhún nhảy tiến lên cao thật vô tư lự, chân mang giày bốt đế đóng đinh bước đi hoàn toàn vững chãi trên dốc đá trơn trượt. Chẳng bao lâu sau bắt đầu có khó khăn. Sarah không có vấn đề gì với độ cao và bác sĩ Gerard cũng vậy. Nhưng cả ông Cope lẫn phu nhân Westholme chẳng vui chút nào, còn với bà cô Pierce thì gần như phải khiêng bà cô ấy đi qua những nơi có dốc cao, mắt nhắm nghiền, mặt xanh mét, miệng không ngớt ré lên lời than van bất tận.
“Tôi chưa bao giờ dám từ trên cao nhìn xuống. Chưa hề… từ hồi bé đến giờ.”
Có một lần bà cô tỏ ý muốn quay về, nhưng khi nhìn lại con dốc đi xuống, sắc mặt cô Pierce thậm chí còn xanh lè hơn nữa, và miễn cưỡng quyết định đi tiếp, không còn cách nào khác.
Bác sĩ Gerard có lòng tốt muốn làm cho bà cô yên tâm. Ông tiến lên phía sau cô Pierce, cầm một cây gậy chắn giữa bà cô và bờ vực dốc đứng y như một hàng lan can và cô Pierce công nhận ảo giác về một tay vịn cầu thang đã giúp khắc chế cảm giác chóng mặt rất nhiều.
Sarah thở hổn hển khi hỏi hướng dẫn viên tên là Mahmoud, tuy vóc dáng phục phịch nhưng chẳng thấy anh ta có dấu hiệu gì là mệt mỏi quá mức cả.
“Có bao giờ các anh gặp khó khăn khi đưa khách lên đây chưa? Tôi muốn nói những người cao tuổi ấy.”
“Luôn luôn - lúc nào tụi tui cũng có rắc rối,” anh ta thản nhiên đáp.
“Các anh vẫn luôn cố đưa họ đến đây?”
Anh hướng dẫn viên nhún hai vai dày chắc.
“Họ thích đến mà cô. Họ đã trả tiền để xem mấy thứ này. Họ ước ao được thấy. Người dẫn đường là dân du cư, họ tài lắm - bước đi vững lắm - luôn luôn xoay xở được.”
Cuối cùng cả đoàn cũng lên tới đỉnh. Sarah hít vào một hơi thật sâu.
Khắp bốn bề và bên dưới trải rộng những khối đá đỏ như máu - một xứ sở kỳ lạ không thể nào tin - không giống bất cứ nơi nào. Ở đây trong khí trời buổi sáng hết sức trong lành, họ đứng như những thần linh đang nhìn bao quát một thế giới phàm tục - một thế giới bạo lực đang bùng cháy.
Như anh chàng hướng dẫn viên vừa cho biết, đây là ‘Nơi Tế Thần’ - ‘Nơi Đỉnh Cao’. Anh ta chỉ cho họ thấy cái rãnh đẽo vào trong tảng đá phẳng lì dưới chân họ.
Sarah đi chệch ra khỏi những người còn lại, tránh xa những lời lẽ liến thoắng trôi tuột ra quá dễ dàng từ đầu môi chót lưỡi của anh hướng dẫn viên người Ảrập. Cô ngồi lên một phiến đá, lùa hai bàn tay vào mái tóc dày đen tuyền, và đăm đăm nhìn xuống thế giới dưới chân mình. Đúng lúc đó cô nhận ra có ai đang đứng bên cạnh. Bác sĩ Gerard lên tiếng:
“Cô hiểu rõ lời cám dỗ của quỷ trong Kinh Tân Ước thế nào rồi mà. Quỷ Satan đã dẫn Đức Chúa của chúng ta lên một đỉnh núi rồi chỉ cho Ngài xem thế giới: ‘Tất cả những thứ này ta sẽ cho mi, nếu mi quỳ sụp xuống và thờ phụng ta.’ Lời cám dỗ đưa lên địa vị cao, trở thành vị thần có quyền năng đối với thế giới vật chất này, thật hấp dẫn xiết bao!”
Sarah tán thành, nhưng thật quá rõ ràng tâm trí cô đã lạc đi đâu đâu rồi khiến ông bác sĩ quan sát cô với đôi chút ngạc nhiên.
“Cô đang ngẫm nghĩ điều gì đó thật sâu xa,” ông nói.
“Vâng ạ.” Cô ngoảnh mặt lại bối rối ngó ông ta. “Thật là một ý tưởng tuyệt vời - có một nơi để tế thần ở trên này. Tôi thấy đôi khi việc tế thần rất cần thiết, ông có nghĩ thế không… Tôi muốn nói người ta có thể quan tâm quá nhiều đến sự sống. Cái chết thật sự không quan trọng như chúng ta tưởng đâu.”
“Nếu cô cảm thấy thế, cô King ạ, đáng lẽ cô không nên chọn ngành nghề của chúng ta. Đối với chúng ta, cái chết là và phải luôn luôn là - kẻ thù.”
Sarah rùng mình.
“Vâng, tôi nghĩ ông nói đúng. Tuy thế rất thường xuyên cái chết có thể giải quyết một vấn đề. Thậm chí chết có thể còn có nghĩa là một cuộc sống trọn vẹn hơn…”
“Có một vấn đề thiết thực đối với chúng ta, đó là một người nên chết vì mọi người,” bác sĩ trích dẫn câu ấy thật nghiêm túc.
Sarah ngoảnh mặt lại nhìn ông thảng thốt.
“Ý tôi không phải…” Cô chợt nín bặt. Jefferson Cope đang tới gần họ.
“Bây giờ thì thật sự đây là một điểm du lịch hết sức phi thường,” ông ta tuyên bố. “Hết sức phi thường, và tôi thật quá vui mừng vì đã không bỏ lỡ cuộc tham quan này. Tôi không ngại khi thú thật bà Boynton đúng là một phụ nữ hết sức phi thường - tôi vô cùng thán phục sự gan dạ của bà ấy khi quyết định đến đây - quả thật đi du lịch cùng bà ấy chẳng phải là chuyện gì phức tạp. Sức khỏe bà ấy kém, và tôi cho là dĩ nhiên điều ấy đã khiến bà ta hơi ít quan tâm đến cảm nghĩ của người khác, nhưng cái chuyện gia đình bà thỉnh thoảng chịu đi xa mà không có bà ấy thì dường như không bao giờ xảy ra. Đúng là bà ấy đã quá quen nhìn thấy các con quây quần bên mình, nên tôi cho rằng bà không nghĩ là…”
Ông ta chợt nín bặt. Khuôn mặt vốn hiền lành phúc hậu của ông có vẻ hơi bối rối và không thoải mái.
“Các bạn biết không, tôi từng nghe một thông tin về bà Boynton khiến tôi vô cùng bối rối.”
Sarah miên man suy nghĩ chuyện riêng tư - giọng nói vui vẻ của ông Cope chỉ trôi vào tai cô như tiếng suối róc rách nghe rất êm ái, nhưng bác sĩ Gerard nói:
“Thật sao? Chuyện gì vậy?”
“Người cung cấp thông tin cho tôi là một quý bà tôi tình cờ gặp trong một khách sạn ở Tiberias. Chuyện có liên quan đến một cô gái từng giúp việc nhà cho bà Boynton. Tôi thu thập được nguồn tin cô gái ấy là… đã có…”
Ông Cope tạm dừng, tế nhị liếc nhìn Sarah rồi hạ giọng. “Cô ta lúc ấy sắp sinh con. Lão phu nhân dường như đã phát hiện chuyện này, nhưng ngoài mặt vẫn hết sức tử tế với cô gái. Rồi vài tuần trước khi đứa con chào đời, bà ấy đã đuổi cô ta ra khỏi nhà.”
Hai hàng lông mày của bác sĩ Gerard nhướn lên.
“A!” ông nói vẻ trầm ngâm.
“Quý bà cho tôi thông tin ấy có vẻ rất chắc chắn. Tôi không rõ ông có đồng ý với tôi hay không, nhưng dường như đối với tôi như thế là rất nhẫn tâm tàn ác. Tôi không hiểu nổi…”
Bác sĩ Gerard ngắt lời Cope.
“Ông nên cố mà hiểu lấy. Chuyện bất ngờ đó chắc chắn đã cho bà Boynton vô vàn niềm khoái cảm lặng thầm.”
Ông Cope ngoảnh mặt lại nhìn bác sĩ chưng hửng.
“Không phải, thưa ông,” ông ta nhấn mạnh. “Tôi không tin đâu. Một ý tưởng như thế hoàn toàn không thể nào hiểu nổi.”
Bác sĩ Gerard nhẹ nhàng trích dẫn:
“Thế là ta đã quay trở lại và quả có xem xét tất cả những hành vi áp bức dưới ánh mặt trời. Và có tiếng than khóc của những kẻ bị áp bức chẳng được ai an ủi; còn về phần những kẻ áp bức họ thì có quyền hành cho nên chẳng ai đến an ủi họ. Bởi thế quả là ta đã ngợi khen những người chết đã chết mất rồi, đúng thế, hơn cả những người đang sống vẫn còn lay lất khổ đau trong cuộc sống; đúng thế, ai chưa ra đời thì tốt hơn đã chết hay đang sống, vì chẳng hề biết đến cái ác vẫn mải hoành hành trên cõi trần gian…”[1]
Ông chợt ngừng lại, rồi nói tiếp:
“Thưa ông, tôi đã nghiên cứu cả đời mình về những điều kỳ lạ xảy đến trong tâm trí con người. Chẳng hay ho gì khi ta chỉ nhìn mặt tốt đẹp hơn của cuộc sống. Bên dưới những hành vi đúng chuẩn mực và phép tắc trong cuộc sống thường ngày tồn tại một bể mênh mông chứa đầy những điều kỳ lạ. Chẳng hạn như, cái thú làm ác chỉ vì muốn làm ác. Nhưng khi ông đã phát hiện ra, còn có một điều sâu xa hơn thế nữa. Nỗi khát khao thèm muốn được đánh giá cao, thật sâu kín và đáng thương hại. Nếu nỗi thèm khát đó bị ngăn trở, nếu gặp nhằm một kẻ có cá tính khó chịu, một con người không thể được đáp ứng đúng yêu cầu của hắn thì hắn sẽ đổi sang cách khác - hắn phải dò la tìm kiếm - hắn phải suy tính - và thế là dẫn tới vô số hành vi đồi bại kỳ lạ. Thói quen làm điều tàn ác, như bất cứ thói quen nào khác, cũng có thể được nuôi lớn, có thể tóm lấy ta…”
Ông Cope ho húng hắng: “Bác sĩ Gerard này, chắc là ông nói hơi quá đáng rồi đấy. Thật ra, không khí trên này quá tuyệt vời…”
Ông ta từ từ dịch ra xa. Gerard hơi mỉm cười. Ông lại ngó Sarah. Cô đang cau mày. Mặt cô hiện rõ vẻ cứng rắn của tuổi trẻ. Ông nghĩ trông cô giống như một quan tòa trẻ tuổi đang tuyên một bản án…
Ông quay đi lúc cô Pierce loạng choạng bước về phía ông.
“Bây giờ ta sắp đi xuống rồi,” bà cô run rẩy nói. “Ối giời ôi! Tôi chắc chắn chà bao giờ đi nổi đâu, nhưng anh hướng dẫn bảo đường đi xuống theo một lộ trình khác hẳn và dễ dàng hơn rất nhiều. Hy vọng là thế, vì từ tấm bé tôi chưa bao giờ có thể nhìn xuống từ trên cao…”
Con dốc đi xuống bên dưới một con thác. Mặc dù có những hòn đá rời rạc có thể gây nguy hại cho mắt cá chân, nhưng không bày ra trước mắt một viễn cảnh khiến ta chóng mặt. Đoàn tham quan về tới khu trại tuy mệt nhọc nhưng tinh thần thật phấn chấn, và hết sức ngon miệng khi dùng bữa trưa muộn. Đã quá hai giờ chiều.
Gia đình Boynton đang ngồi quanh một bàn ăn lớn trong cái lều to. Họ vừa dùng bữa xong.
Phu nhân Westholme mở lời nói với họ một câu thật lịch sự theo phong cách hết sức hạ cố của bà ta.
“Một buổi sáng vô cùng thú vị. Petra là một điểm du lịch tuyệt vời.”
Dường như những lời ấy muốn nói với Carol. Cô ngó mẹ một cái thật nhanh rồi lẩm bẩm:
“Dạ phải - phải, đúng vậy,” rồi cô nín thinh.
Cảm thấy mình đã làm xong nhiệm vụ đúng phép xã giao, phu nhân Westholme chú tâm vào bữa ăn.
Vừa ăn, bốn người trong đoàn vừa bàn kế hoạch cho buổi chiều.
“Chắc tôi sẽ nghỉ ngơi hết buổi chiều,” cô Pierce nói. “Không nên làm gì quá sức, theo tôi đấy là chuyện quan trọng.”
“Tôi sẽ đi dạo và khám phá,” Sarah nói. “Còn ông thì thế nào bác sĩ Gerard?”
“Tôi sẽ đi với cô.”
Bà già Boynton làm rớt cái muỗng kêu leng keng khiến mọi người giật nảy mình.
“Tôi nghĩ mình sẽ noi gương cô, cô Pierce ạ,” phu nhân Westholme nói. “Có lẽ nửa giờ đọc một quyển sách, rồi tôi sẽ nằm nghỉ ít nhất một giờ. Sau đấy chỉ tản bộ một lúc thôi.”
Nhờ Lennox nâng đỡ, bà già Boynton cố gượng đứng thẳng người lên thật chậm chạp. Bà đứng đó một lúc rồi mới cất tiếng.
“Chiều nay các con nên đi dạo hết cả đi,” giọng bà ta trìu mến một cách bất ngờ.
Có lẽ hơi tức cười khi trông thấy những nét mặt hoảng hốt của gia đình bà ta.
“Nhưng còn mẹ thì sao?”
“Ta chả cần bất cứ đứa nào. Ta thích ngồi một mình đọc sách. Jinny không nên đi. Nó sẽ nằm ngủ một giấc.”
“Mẹ ơi, con có mệt nhọc gì đâu chứ. Con muốn đi cùng những người khác.”
“Con có mệt đấy. Con bị nhức đầu. Phải cẩn thận giữ gìn sức khỏe. Đi ngủ đi! Ta biết điều gì tốt nhất cho con mà.”
“Con… con…”
Đầu hất về phía sau, cô út nhìn chòng chọc tỏ ý chống đối. Rồi mắt cô cụp xuống - nản chí…
“Con bé ngốc nghếch,” bà Boynton nói. “Đi về lều của con đi!”
Bà ta chống gậy lộp cộp, khập khiễng ra khỏi lều. Những người khác đi theo sau.
“Giời cao đất dày ôi!” Cô Pierce kêu lên. “Người gì mà kỳ khôi quá đi mất. Màu mè quái dị quá thể - cái bà mẹ ấy. Đỏ tía cực kỳ. Đau tim, tôi đoán thế. Nóng nực kiểu này thì gay go cho bà ấy rồi.”
Sarah ngẫm nghĩ: ‘Bà ấy cho họ chiều nay tự do muốn đi đâu thì đi. Bà ta biết Raymond muốn đến với mình cơ mà. Sao lại thế nhỉ? Phải chăng là một cái bẫy?’
Sau bữa ăn trưa, khi cô đã trở về lều thay bộ váy áo mới bằng vải lanh, ý nghĩ ấy vẫn cứ canh cánh trong lòng cô. Từ đêm hôm qua tình cảm của cô đối với Raymond đã tăng lên nhanh chóng trở thành niềm đam mê muốn thương yêu trìu mến, bảo bọc chở che. Vậy đây là tình yêu - nỗi khắc khoải lo âu thay cho một người khác này - ước muốn ngăn ngừa bằng mọi giá này - để người mình yêu quý tránh khỏi khổ đau… Phải, cô đã yêu Raymond rồi. Đây là chuyện Thánh George và con rồng[2] đã bị đảo ngược. Cô là vị cứu tinh, còn Raymond là nạn nhân bị xiềng xích.
Và bà Boynton là con rồng. Một con rồng đột nhiên tỏ ra thương yêu trìu mến, trong suy nghĩ đầy ngờ vực của Sarah là rất quái gở.
Khoảng ba giờ mười lăm phút, Sarah rảo bước đi xuống lều lớn.
Phu nhân Westholme đang ngồi trên ghế. Mặc dù ban ngày trời nóng bức, nhưng bà vẫn mặc váy bằng vải len Harris bền chắc. Trên đùi bà là bản báo cáo của ủy ban Hoàng gia. Bác sĩ Gerard đang nói chuyện với cô Pierce; bà này đang đứng bên lều của mình, tay cầm một quyển sách tựa đề Truy tìm tình yêu, được mô tả ngoài bìa là một truyện ly kỳ rùng rợn về nỗi đam mê và sự hiểu lầm.
“Tôi không nghĩ đi nằm quá sớm sau bữa ăn trưa là khôn ngoan,” cô Pierce giải thích. “Vấn đề tiêu hóa, ông biết đấy. Thật vô cùng mát mẻ dễ chịu trong bóng mát của cái lều lớn. Ôi giời, ông có nghĩ lão phu nhân ấy ngồi ngoài trời nắng chang chang ở trên kia là khôn ngoan không ạ?”
Tất cả đều nhìn lên mỏm đá trước mặt họ. Bà Boynton đang ngồi y như đêm hôm trước, một tượng Phật im lìm bất động trước cửa hang của bà ta. Chẳng thấy bóng dáng một con người nào khác. Tất cả nhân viên của khu trại đều ngủ cả. Cách đó một quãng ngắn, dọc theo thung lũng một nhóm nhỏ đang cùng nhau đi bộ.
“Ít nhất đã có một lần,” bác sĩ Gerard nói, “Bà má tốt bụng cho phép họ vui hưởng mà không có bà ta. Một trò quỷ quái mới, có lẽ vậy phải không cô?”
Sarah đáp: “Ông có biết tôi cũng mới vừa nghĩ đúng như thế không.”
“Chúng ta đều quá đa nghi rồi. Nào, hãy cùng nhau tham gia với những kẻ đào tẩu kia đi!”
Rời khỏi cô Pierce đang thích thú đọc sách, họ ra đi. Khi vòng qua một khúc quanh của thung lũng, họ đuổi kịp đám người kia. Ít nhất đã có một lần gia đình này trông vui vẻ vô lo.
Vợ chồng Lennox và Nadine, hai anh em Raymond và Carol, ông Cope với nụ cười phóng khoáng trên khuôn mặt hiền lành cùng những người vừa mới tới là Gerard và Sarah chẳng mấy chốc đã cười nói tíu tít với nhau.
Đột nhiên họ bắt đầu cảm thấy vui mừng. Trong tâm trí mọi người có cảm giác đây là một lạc thú vừa nắm bắt - một niềm vui vừa lấy trộm để chơi thỏa thích. Sarah và Raymond không tách riêng ra. Thay vì vậy cô đi cùng vợ chồng cậu cả. Bác sĩ Gerard thì tán gẫu với cậu hai ngay sau lưng họ. Nadine và Jefferson đi hơi tách xa ra một chút.
Chính ông người Pháp làm cho rã đám. Lời ông nói ra ngắc ngứ rời rạc một lúc khá lâu. Bất thình lình ông dừng lại.
“Ngàn lần xin lỗi. Tôi cảm thấy mình phải quay lui thôi.”
Sarah ngó ông ta. “Ông có chuyện gì sao?”
Gerard gật đầu. “Phải, tôi bị sốt. Từ bữa trưa tôi đã bị như vậy rồi.”
Sarah ngó ông dò xét. “Bệnh sốt rét hở?”
“Vâng, tôi sẽ đi về để uống ký ninh. Hy vọng cơn sốt không nặng lắm. Hậu quả một chuyến viếng thăm Congo đó ạ.”
“Tôi đi với ông nhé?” Sarah đề nghị.
“Không, không. Tôi có mang thuốc theo mà. Thật phiền toái chết tiệt! Mọi người cứ đi đi!”
Ông rảo bước quay về hướng khu trại.
Sarah phân vân nhìn theo Gerard một lát. Rồi bắt gặp ánh mắt của Raymond, cô mỉm cười với cậu ta, và ông người Pháp bị lãng quên ngay. Sáu người bọn họ vẫn ở bên nhau một lúc.
Thế rồi cô và Raymond cách nào đó đã giạt ra xa. Họ cứ bước tiếp, trèo lên những tảng đá, rẽ sang các gờ đá nhô ra và cuối cùng nghỉ chân ở một nơi có bóng mát.
Có một khoảnh khắc im lặng, rồi Raymond mở lời:
“Cô tên gì nhỉ? Tôi biết cô họ King, nhưng tên nữa.”
“Là Sarah.”
“Sarah. Tôi có thể gọi cô như thế hay không?”
“Dĩ nhiên rồi.”
“Sarah, nói cho tôi biết gì đó về cô đi.”
Dựa lưng vào tảng đá, cô kể cho cậu nghe về cuộc sống của cô ở quê nhà Yorkshire, về con chó của cô và người dì đã nuôi dưỡng cô.
Đến lượt mình Raymond kể cho cô một cách rời rạc không mạch lạc vài chuyện về cuộc sống của cậu.
Sau đó họ im lặng một hồi lâu. Hai đôi bàn tay vô tình quấn lấy nhau. Họ ngồi như hai đứa trẻ, tay trong tay, vừa lòng thỏa dạ một cách lạ lùng.
Khi mặt trời đã lặn xuống thấp hơn, Raymond cựa quậy.
“Tôi phải trở về bây giờ,” cậu nói. “Không, không phải với cô đâu. Tôi muốn đi về một mình. Có một chuyện tôi phải nói và phải làm. Một khi chuyện đó đã xong xuôi, một khi tôi đã tự chứng tỏ mình không phải một thằng hèn nhát… lúc đó… lúc đó… tôi sẽ không hổ thẹn tới gặp cô và nhờ cô giúp đỡ. Tôi sẽ cần được giúp đỡ, có lẽ tôi sẽ phải mượn tiền của cô.”
Sarah mỉm cười. “Tôi rất vui vì anh là người thực tế. Anh có thể trông cậy ở tôi.”
“Nhưng trước hết tôi phải làm việc này một mình.”
“Làm gì thế?”
Khuôn mặt trẻ trung như một cậu bé con chợt trở nên nghiêm nghị. Raymond Boynton nói: “Tôi phải chứng tỏ lòng can đảm của mình. Bây giờ hoặc là không bao giờ.”
Rồi đột ngột cậu quay nguời và quày quả bỏ đi.
Sarah tựa lưng vào tảng đá, dôi mắt nhìn theo bóng dáng cậu ta xa dần. Lời cậu nói có gì đó khiến cô mơ hồ hoảng sợ. Dường như cậu ấy đã quá hăng say - hết sức nghiêm túc - quá căng thẳng. Trong phút chốc cô ước gì mình cùng đi với cậu ta…
Nhưng cô lại nghiêm khắc tự quở trách mình vì ước muốn đó. Raymond đã muốn được hành động độc lập, để thử thách lòng can đảm cậu mới vừa tìm thấy. Đó là quyền của cậu ấy.
Thế nhưng với tất cả tấm lòng cô cầu cho dũng khí đó sẽ không thất bại…
Mặt trời đang lặn xuống khi Sarah lần nữa thấy khu trại hiện ra trước mắt. Lúc tới gần hơn trong ánh sáng lờ mờ, cô có thể nhận ra cái bóng dáng ác nghiệt của bà Boynton vẫn đang ngồi ở cửa hang. Sarah hơi rùng mình khi nhìn thấy cái bóng dáng bất động ác nghiệt ấy…
Cô vội vàng đi ngang qua lối mòn bên dưới đó rồi tiến vào trong lều lớn đã thắp đèn sáng.
Phu nhân Westholme đang ngồi đan chiếc áo len màu xanh nước biển, một cuộn len đeo quanh cổ bà ta. Cô Pierce thì thêu những đóa hoa lưu ly xanh mét lên một tấm khăn trải bàn, và đang được bà kia huấn thị về việc cải cách luật ly hôn thật phù hợp.
Nhân viên ra vào chuẩn bị bữa ăn tối. Gia đình Boynton ở tận cùng bên kia lều lớn đang ngồi trên ghế xếp đọc báo. Anh chàng hướng dẫn viên Mahmoud xuất hiện, mập ú ù và làm ra vẻ nghiêm trang, đang oán trách. Một cuộc du ngoạn rất tuyệt sau bữa xế đã được sắp xếp, nhưng mọi người đều vắng mặt không có trong khu trại… Chương trình đó bây giờ hỏng bét rồi… Một cuộc viếng thăm cho ta rất nhiều hiểu biết về kiến trúc Nabataean[3].
Sarah hấp tấp nói tất cả bọn họ đều đã vui chơi thật thoải mái. Cô bỏ về lều mình để tắm rửa chuẩn bị dùng bữa tối.
Trên đường quay trở lại cô tạm dừng gần lều ông bác sĩ, cất tiếng gọi khe khẽ: “Bác sĩ Gerard!”
Chẳng có tiếng trả lời. Cô vén tấm màn che cửa lều, nhìn vào bên trong. Bác sĩ đang nằm im thiêm thiếp trên giường. Cô gái lẳng lặng rút lui, hy vọng ông ta chỉ đang say ngủ.
Một nhân viên tiến lại chỗ cô, chỉ trỏ cái lều lớn. Hiển nhiên bữa tối đã dọn sẵn. Cô lại rảo bước đi xuống. Những người khác đều đã tụ tập ở đó quanh bàn ăn, ngoại trừ bác sĩ Gerard và bà già Boynton. Một nhân viên được cử đi báo cho bà ta biết bữa tối đã sẵn sàng. Sau đó bỗng nghe có tiếng nhốn nháo ở bên ngoài. Hai nhân viên phục vụ khiếp sợ chạy ào vào, hốt hoảng nói với hướng dẫn viên du lịch bằng tiếng Ảrập.
Mahmoud bối rối nhìn quanh rồi đi ra ngoài. Bất giác Sarah đi theo anh ta.
“Có chuyện gì thế?” cô hỏi.
Mahmoud đáp: “Quý bà già. Abdul nói bả bị bệnh - không cử động được.”
“Tôi sẽ đến xem sao.”
Sarah rảo bước. Theo sau Mahmoud, cô trèo lên tảng đá, bước tiếp tới tận chỗ cái bóng dáng thấp bé chắc nịch ngồi trên ghế, sờ bàn tay mập mạp, bắt mạch, cúi xuống nhìn bà ta…
Khi đứng thẳng người dậy, sắc mặt cô nhợt nhạt hơn.
Cô dò dẫm từng bước trở về lều lớn. Dừng lại một lát ở khung cửa, cô nhìn nhóm người ngồi cuối bàn đằng xa. Giọng cô khi thốt lên tự thấy có vẻ cộc lốc và không tự nhiên.
“Tôi rất tiếc,” cô nói, cố gượng để ngỏ lời với Lennox, người đứng đầu gia đình. “Mẹ ông đã qua đời, thưa ông Boynton.”
Và một cách hiếu kỳ, như thể từ một nơi xa xôi diệu vợi, cô quan sát nét mặt của năm con người mà lời thông báo đó đối với họ có nghĩa là tự do…
❀ ❀ ❀
[1] Lời giảng của Nhà Thuyết giáo con trai vua David tại Jerusalem, trích từ Kinh Cựu Ước
[2] Theo truyền thuyết, thánh George đã giết một con rồng để giải cứu dân một thành phố dị giáo ở Libya, sau đó cải đạo Thiên Chúa cho họ.
[3] Nabataean là một dân tộc cổ ở tây bắc Ảrập. Vào thế kỷ thứ nhất trước Công nguyên vương quốc của họ trải khắp một vùng rộng lớn phía đông Palestine từ Damascus đến Biển Chết, đóng đô tại thành Petra.