
Poirot gặp hai người trên đường về. Người thứ nhất là ông Cope.
“Ông Hercule Poirot, phải không ạ? Tôi tên là Jefferson Cope.”
Hai người trịnh trọng bắt tay nhau. Bước đi bên cạnh thám tử, ông người Mỹ giải thích: “Tôi thấy rõ ông đang tiến hành một cuộc điều tra thường lệ về cái chết của bà Boynton. Chắc chắn đây là một vụ quá tồi tệ. Xin ông lưu ý cho, dĩ nhiên lão phu nhân hoàn toàn không nên tham gia một hành trình vất vả thế này. Nhưng bà ấy rất ngang bướng, ông Poirot ạ. Gia đình bà đã bó tay. Có thể nói bà ấy là một người quản lý gia đình rất độc đoán - bà ấy đã làm theo cách đó quá lâu rồi, tôi đoán như thế. Những gì bà ấy nói đều phải thành sự thật. Vâng, thưa ông, chắc chắn đúng như thế đấy.”
Cả hai im lặng trong chốc lát.
“Tôi chỉ muốn nói với ông, ông Poirot ạ, rằng tôi là một người bạn lâu năm của gia đình Boynton. Dĩ nhiên tang gia vô cùng bối rối; họ còn lo lắng và căng thẳng cao độ nữa, ông biết đấy, vì thế nếu có bất cứ việc gì cần phải thu xếp - những thủ tục cần thiết, tổ chức tang lễ - chở thi hài đến Jerusalem, à, tôi sẽ cố gắng hết sức để làm thay cho họ. Xin hãy gọi cho tôi ngay khi có bất cứ việc gì cần làm nhé!”
“Chắc chắn gia đình đó sẽ đánh giá cao đề nghị của ông,” Poirot đáp rồi nói thêm, “Tôi nghĩ ông là một người bạn đặc biệt của bà Boynton trẻ.”
Ông người Mỹ hơi ửng hồng đôi má.
“À, chúng ta đừng nói về chuyện ấy, ông Poirot ạ. Nghe nói sáng nay ông đã thẩm vấn bà Lennox Boynton, và bà ấy có thể đã vô tình cho ông biết quan hệ giữa bà ấy và tôi như thế nào, nhưng bây giờ tất cả đã kết thúc. Bà Boynton là một phụ nữ tuyệt vời và bà ấy thấy trước tiên phải có nghĩa vụ với chồng mình đang buồn rầu vì mất người thân.”
Cả hai lại im lặng. Poirot tế nhị gật đầu tiếp nhận thông tin đó. Rồi ông nói nhỏ:
“Ý của đại tá Carbury là muốn có một công bố rõ ràng liên quan đến buổi chiều bà Boynton chết. Ông có thể kể lại tường tận về buổi chiều đó được không?”
“À, hẳn nhiên rồi. Sau bữa trưa, nghỉ ngơi một lát chúng tôi ra đi để làm một kiểu tour du lịch không chính thức ở quanh đó. Tôi thật vui khi nói là chúng tôi đã thoát được người hướng dẫn Ảrập mắc dịch ấy. Anh chàng này cứ lảm nhảm về dân Do Thái. Chắc anh ta phát cuồng vì vấn đề đó. Dù sao thì như tôi vừa nói, chúng tôi đã ra đi. Chính trong lúc ấy tôi có một cuộc nói chuyện riêng với Nadine. Sau đó cô ấy muốn ở một mình với chồng để bàn chuyện. Tôi bỏ đi một mình, từ từ cuốc bộ trở về khu trại. Chừng nửa đường tôi đã gặp hai quý bà người Anh từng tham gia chuyến đi xa buổi sáng - một trong hai bà là quý tộc, tôi hiểu đúng chứ?”
Poirot đáp rằng đúng là như vậy.
“A, bà ấy là một phụ nữ rất tuyệt vời, một trí thức đầy quyền uy và hiểu biết rất sâu rộng về thời cuộc. Tôi thấy bà kia giống như một cô em yếu đuối - như sắp chết đến nơi vì mệt nhọc. Chuyến viễn du sáng đó thật quá sức chịu đựng đối với một quý bà cao tuổi, nhất là khi bà ấy chẳng thích độ cao. À, như tôi vừa nói, tôi đã gặp hai quý bà ấy và cho họ một số thông tin về đề tài người Nabatean. Chúng tôi đi loanh quanh một lát rồi trở về trại lúc khoảng sáu giờ. Phu nhân Westholme cứ khăng khăng đòi uống trà và tôi rất vui thích vì được uống một tách trà với bà - trà hơi nhạt nhưng rất thơm. Sau đấy các cậu nhân viên dọn bữa tối và sai người ra ngoài tìm lão phu nhân để rồi thấy bà ấy đang ngồi chết cứng trên ghế.”
“Ông có để ý đến bà ta trong khi đi bộ trở về không?”
“Tôi có để ý thấy bà ấy ở đấy - là chỗ ngồi thường lệ của bà vào buổi chiều và buổi tối, nhưng tôi không đặc biệt chú ý. Tôi đang giải thích cho phu nhân Westholme về tình hình suy thoái kinh tế của chúng tôi. Tôi còn phải để mắt đến cô Pierce nữa. Cô ấy quá mỏi mệt nên cứ xoay xoay mãi hai mắt cá chân.”
“Cảm ơn ông Cope. Xin hỏi có phải bà Boynton đã để lại một gia sản kếch xù?”
“Một gia tài rất lớn. Thật sự gia tài đó đâu phải của bà ấy để lại. Bà được hưởng một khoản lợi tức khi còn sống, và khi chết đi gia sản ấy sẽ được chia cho các con của bà Elmer Boynton quá cố. Vâng, bây giờ tất cả bọn họ sẽ được sống thật thoải mái.”
“Tiền bạc tạo ra rất nhiều khác biệt,” Poirot lẩm bẩm. “Biết bao nhiêu tội ác đã xảy ra vì nó nhỉ?”
Ông Cope có vẻ hơi hoảng hốt.
“À, đúng thế, tôi cũng nghĩ vậy,” ông ta công nhận.
Poirot dịu dàng mỉm cười rồi khẽ nói: “Nhưng có quá nhiều động cơ giết người, không phải vậy sao? Cảm ơn ông Cope vì đã vui lòng hợp tác.”
“Không có chi, chắc chắn như thế. Có phải tôi thấy cô King đang ngồi trên kia không nhỉ? Chắc là tôi sẽ đến nói vài lời với cô ấy.”
Poirot tiếp tục đi xuống đồi. Ông gặp cô Pierce đang run rẩy đi lên.
Cô ta hổn hển chào ông.
“Ôi, ông Poirot ơi, tôi quá vui vì được gặp ông. Tôi đã trò chuyện với cô gái rất kỳ quặc ấy, cô trẻ tuổi nhất, ông biết đấy. Cô ấy cứ nói mãi những chuyện hết sức kỳ lạ - về thế lực thù địch, về giáo chủ nào đấy muốn bắt cóc cô và cô đã dò xét kỹ khắp xung quanh cô như thế nào. Thật sự nghe có vẻ hết sức lãng mạn! Phu nhân Westholme bảo tất cả đều vớ vẩn và có lần bà ấy nghe một con phụ bếp tóc đỏ bịa chuyện y hệt như thế, nhưng tôi nghĩ đôi khi phu nhân Westholme khá khó tính. Và dẫu sao, biết đâu là có thật, phải không ông Poirot? Cách đây mấy năm tôi đã đọc chuyện một cô con gái của Sa hoàng không bị giết trong Cách mạng Nga, đã bí mật trốn đến nước Mỹ. Tôi nghĩ đấy là đại công tước phu nhân Tatiana. Nếu thế đây có thể là con gái của bà ấy, đúng không? Cô ấy đã nói bóng gió gì đấy về hoàng gia, và cô ấy có một dáng vẻ, ông có nghĩ thế không? Khá giống người gốc Nga - hai xương gò má ấy. Thật ly kỳ rùng rợn quá!”
Poirot nói có phần lên mặt đạo đức: “Đúng là có nhiều chuyện kỳ lạ trên đời.”
“Sáng nay tôi đã không hiểu ông là ai,” cô Pierce vỗ tay nói. “Dĩ nhiên ông là thám tử rất nổi tiếng! Tôi đã đọc tất cả về vụ án ABC. Thật quá ly kỳ rùng rợn. Lúc ấy thật sự tôi có một chỗ dạy kèm trẻ ở gần Doncaster.”
Poirot lẩm bẩm gì đó. Cô Pierce nói tiếp, mỗi lúc một kích động hơn.
“Có lẽ chính vì thế tôi đã cảm thấy - mình đã sai lầm - sáng hôm nay lẽ ra mình phải kể lại mọi chuyện, chẳng phải thế sao? Ngay cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất, dẫu dường như có thể chẳng liên quan gì. Nếu ông đang lo liệu vụ này, chắc hắn là bà Boynton đáng thương đã bị sát hại, bây giờ tôi hiểu được điều ấy rồi! Tôi cho rằng Mah Mood - tôi chả nhớ nổi tên anh ta - nhưng tôi muốn nói đến anh chàng hướng dẫn viên người Ảrập ấy - tôi nghĩ không chừng anh ta là gián điệp Bolshevik? Hoặc thậm chí, có lẽ là cô King ấy nữa? Tôi tin chắc có nhiều cô gái trong các gia đình tử tế được dạy dỗ hết sức chu đáo lại là người của phe đối lập, thật khiếp quá! Chính vì thế tôi đã tự hỏi có nên nói cho ông biết hay không - bởi vì, xin ông hiểu cho, chuyện này khá quái đản.”
“Đúng vậy,” Poirot nói. “Và vì thế cô cứ nói hết với tôi đi.”
“À, thật ra chẳng có gì quan trọng lắm đâu ạ. Chỉ là buổi sáng ngày kế tiếp sau khi phát hiện vụ việc tôi đã dậy khá sớm - nhìn ra bên ngoài lều, tôi muốn ngắm bình minh, ông biết đấy; chỉ là lúc ấy không có mặt trời mọc, dĩ nhiên thế vì chắc hẳn nó đã mọc lên một giờ trước đấy. Nhưng vẫn còn sớm chán…”
“Phải, phải. Và cô đã thấy gì?”
“Thấy chuyện kỳ lạ - chí ít vào lúc ấy dường như chẳng có gì quan trọng cho lắm. Chỉ khi tôi trông thấy cô gái nhà Boynton ấy ra khỏi lều của mình và thẳng tay ném cái gì đấy xuống dòng suối - chả có gì trong đấy, dĩ nhiên thế, nhưng nó sáng lấp lánh - dưới ánh nắng! Trong lúc nó bay trong không trung. Nó sáng lấp lánh, ông biết đấy.”
“Đó là cô Boynton nào vậy?”
“Tôi nghĩ là cô gái họ gọi là Carol - một cô gái trông rất xinh xắn dễ thương - giống anh cô ta quá thể - thật sự có thể là anh em sinh đôi. Hoặc dĩ nhiên cũng có thể là cô gái trẻ tuổi nhất. Nắng chói vào mắt tôi, nên tôi không thể thấy rõ. Nhưng chắc không phải là tóc màu đỏ - đúng là màu vàng thau. Tôi rất thích tóc màu vàng như đồng thau ấy! Với tôi tóc đỏ lúc nào cũng như củ cà rốt!” Bà cô cười khúc khích.
“Và cô ta vứt bỏ một đồ vật sáng lấp lánh à?” Poirot hỏi.
“Vâng. Và dĩ nhiên như tôi vừa nói, lúc ấy tôi không nghĩ gì nhiều. Rồi tôi đi dọc theo bờ suối và cô King đang ở đấy. Và ở đó giữa rất nhiều những món đồ vứt đi - có cả một hai món bằng thiếc - tôi thấy một cái hộp kim loại bé tí xíu rực sáng - không chính xác là hình vuông - một kiểu hình vuông dài dài, không rõ ông có hiểu tôi muốn nói gì không…”
“Có chứ, tôi hoàn toàn hiểu rõ. Dài dài khoảng chừng thế này à?”
“Vâng, ông thông minh quá giời đi mất! Và tôi thầm nghĩ: ‘Chắc đấy là cái hộp bé xíu cô gái nhà Boynton vừa vứt đi, nhưng cái hộp bé xíu ấy rất đẹp.’ Và động tính hiếu kỳ tôi đã nhặt nó lên mở ra xem. Có một thứ ống tiêm trong đấy - cũng là thứ người ta tiêm vào cánh tay tôi khi chủng ngừa bệnh thương hàn. Và tôi nghĩ vứt nó đi như thế thật là kỳ lạ vì nó không có vẻ gì bị vỡ hay hư hỏng gì. Nhưng đúng lúc tôi đang thắc mắc thì cô King chợt lên tiếng sau lưng tôi. Tôi đã không nghe tiếng cô ta đi tới. Và cô nói: ‘Ôi, cảm ơn cô - đấy là ống tiêm dưới da của tôi. Tôi đang đến tìm nó đây.’ Thế là tôi đưa nó cho cô ấy, và cô cầm nó đi về trại.”
Cô Pierce dừng lại một lát, rồi vội vàng nói tiếp:
“Và dĩ nhiên tôi mong chả có chuyện gì trong đấy - chỉ là quả thật có vẻ hơi kỳ quặc chuyện Carol lại vứt đi ống tiêm của cô King. Tôi muốn nói thật là kỳ quặc, ông có hiểu ý tôi hay không? Dẫu sao dĩ nhiên tôi mong có một lời giải thích thật tốt đẹp.”
Bà cô dừng lại, nhìn Poirot có vẻ mong đợi.
Nét mặt ông thật nghiêm trọng: “Xin cảm ơn, thưa cô. Những gì cô vừa nói cho tôi biết có thể tự nó không quan trọng. Nhưng tôi xin nói với cô điều này nhé! Nó hoàn tất vụ án của tôi đó! Mọi chuyện giờ đây đều sáng tỏ và đúng trình tự.”
“Ô, thật thế sao?” Trông cô Pierce đỏ mặt thẹn thùng và vui thích y như một đứa trẻ con.
Poirot hộ tống bà cô ấy về tận khách sạn.
Trở lại phòng riêng, ông ghi thêm một dòng vào bản ghi nhớ của mình. Điểm số 10. ‘Ta chả bao giờ quên đâu. Nhớ lấy điều ấy! Ta chưa hề quên bất cứ điều gì…’
“Mais ouiĐúng như vậy,” ông nói. “Bây giờ rõ cả rồi.”