
Có tiếng ho khục khặc khò khè chầm chậm của người bị bệnh hen suyễn, rồi cái bà đẫy đà đang đan len cất tiếng: “Ginevra, con mệt rồi, nên đi ngủ đi.”
Cô gái giật mình, ngón tay cô thôi không táy máy nữa. “Con không mệt đâu, Mẹ.”
Gerard khen thầm giọng nói âm điệu du dương của cô bé. Chất giọng ngân nga ngọt ngào quyến rũ khi cô thốt ra những lời thường ngày.
“Có đấy, con mệt rồi. Mẹ biết mà. Mai chắc con không đi tham quan nổi đâu.”
“Ồ! Nhưng con sẽ đi. Con hoàn toàn bình thường cơ mà.
Với giọng khàn đặc - gần như rít kèn kẹt, mẹ cô nói: “Không, không ổn đâu. Con sẽ bị bệnh đấy.”
“Không! Không!”
Cô gái bắt đầu run lên bần bật.
Một giọng nói dịu dàng bình thản cất lên: “Chị sẽ đi với em, Jinny.”
Thiếu phụ trầm lặng có đôi mắt to đăm chiêu màu xám và mái tóc đen búi gọn gàng đứng dậy.
Bà già Boynton nói: “Không được. Cứ để nó lên phòng một mình!”
Cô gái kêu lên: “Con muốn chị Nadine đi cùng cơ!”
“Thế thì dĩ nhiên chị sẽ đi cùng em.” Thiếu phụ tiến tới một bước.
Bà già nói: “Con bé thích đi một mình - đúng không, Jinny?”
Một khoảnh khắc ngập ngừng, rồi Ginevra Boynton nói với giọng đột nhiên buồn tẻ chán chường:
“Vâng, con nên đi một mình. Cám ơn chị, Nadine.”
Cô bỏ đi - vóc người mảnh mai cao ráo di chuyển với vẻ duyên dáng đáng ngạc nhiên.
Bác sĩ Gerard hạ tờ báo xuống, tha hồ mở to mắt ngó bà già. Bà ta đang nhìn theo con gái và cái bản mặt mập ú nhăn lại thành một nụ cười quái đản. Dó là một hình ảnh bôi bác rất mờ nhạt so với nụ cười huyền ảo đáng yêu vừa làm biến đổi nét mặt của cô gái trước đó một khoảnh khắc rất ngắn ngủi. Rồi bà mẹ chuyển cái nhìn chòng chọc sang Nadine.
Nadine vừa mới ngồi xuống trở lại. Cô ngước mắt lên và bắt gặp mẹ chồng đang liếc nhìn. Mặt cô không hề lộ vẻ nao núng. Cái liếc nhìn của bà già thật hiểm độc.
Bác sĩ Gerard nghĩ bụng: ‘Mụ già bạo chúa này vô lý quá chừng!’
Rồi bà già chợt trố mắt nhìn ông, và ông hít vào một hơi thật mạnh. Đó là một cặp mắt nhỏ màu đen đang cố kìm nén cơn tức giận, nhưng từ trong cặp mắt ấy lại phát ra điều gì đó, quyền hành, ép buộc, một làn sóng hiểm ác xấu xa. Bác sĩ Gerard hiểu rõ về quyền lực cá nhân, ông nhận thấy đây không phải là một kẻ có thói bạo ngược hư đốn ấp ủ trong lòng những ý tưởng bốc đồng nhỏ nhặt. Bà già này rõ là có thực lực. Trong cái nhìn trừng trừng hiểm ác của bà ta, ông cảm thấy có hiệu lực tương tự rắn hổ mang. Bà Boynton có thể đã già yếu, một con mồi cho bệnh tật, nhưng bà ta không hề bất lực. Bà ta là một phụ nữ hiểu ý nghĩa của quyền hành, cả một đời đã từng thực thi quyền hành ấy và chưa một lần nào hoài nghi về thực lực của chính mình. Bác sĩ Gerard từng chứng kiến một phụ nữ biểu diễn màn xiếc cọp ngoạn mục cực kỳ nguy hiểm. Mấy con thú dữ to tướng len lén bò ra sân và biểu diễn những trò làm giảm giá trị và đáng sỉ nhục đối với chúng. Những cặp mắt và tiếng gầm gừ chịu phép của chúng lộ vẻ căm hận, một mối cuồng hận đắng cay, nhưng chúng đã vâng lời và nép mình khuất phục. Đó là một thiếu phụ, một người đàn bà có nét đẹp kín đáo kiêu kỳ, nhưng ánh mắt cũng giống hệt thế này.
“Une dompteuseNữ tài tử dạy thú dữ,” bác sĩ Gerard nói một mình.
Và bây giờ ông đã hiểu mạch nước ngầm nào chảy bên dưới cuộc trò chuyện gia đình vô hại ấy. Đó là thù hận - dòng thù hận đen ngòm ngòm đang cuồn cuộn chảy.
Ông nghĩ: ‘Hầu hết mọi người sẽ nghĩ mình kỳ khôi lố bịch quá chừng! Đây là một gia đình người Mỹ bình thường có nề nếp hẳn hòi đang vui chơi ở Palestine… Và mình thêu dệt quanh họ một câu chuyện tà ma hắc ám!’
Rồi ông chăm chú nhìn thiếu phụ trầm lặng mà họ gọi là Nadine. Bàn tay trái của cô mang nhẫn cưới, và trong khi quan sát ông thấy cô đưa mắt liếc thật nhanh anh chàng Lennox có mái tóc đẹp, chân tay rũ rượi, một cái liếc nhìn lạnh nhạt bạc bẽo. Khi đó ông mới biết…
Họ là vợ chồng, hai người ấy. Nhưng đó là một cái liếc mắt của một bà mẹ chứ không phải của một người vợ - thật sự là một cái liếc của bà mẹ - bảo bọc che chở, lo lắng ưu tư. Và ông còn biết thêm một điều nữa. Ông biết trong nhóm người đó, chỉ có một mình Nadine không hề bị phù phép của mẹ chồng chi phối. Có lẽ cô không ưa thích bà già, nhưng không hề sợ bà ta. Quyền hành của bà ta không đụng tới cô được. Cô không hạnh phúc, hết sức lo lắng về chồng mình, nhưng cô được tự do.
Bác sĩ Gerard tự nhủ: ‘Tất cả chuyện này thú vị lắm đây.’