Hẹn Với Thần Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17

❊ ❊ ❊

“Chuyện gì đã thực sự xảy ra ư?” Poirot lặp lại.

Ông với tay ra sau lưng kéo tới trước một cái ghế rồi ngồi xuống. Với giọng thân mật ông nói:

“Đó mới là vấn đề, không phải vậy sao? Chuyện digitoxin bị lấy đi - ống tiêm dưới da bị mất - có một vết kim tiêm trên cổ tay bà Boynton.

“Đúng là trong vài ngày tới chúng ta sẽ biết rõ - cuộc xét nghiệm tử thi sẽ cho chúng ta biết - có phải bà Boynton đã chết vì dùng digitalis quá liều hay không. Nhưng lúc đó có thể đã quá muộn. Sẽ tốt hơn nếu đêm nay chúng ta tìm ra sự thật - khi sát thủ đang ở đây trong tầm tay chúng ta.”

Nadine ngẩng đầu lên hỏi thật gay gắt:

“Ý ông muốn nói ông vẫn tin - là một người trong chúng tôi - ở đây, trong phòng này…” Giọng cô tắt lịm đi.

Poirot gật gù ra chiều đắc ý.

“Sự thật, đó là điều tôi đã hứa với đại tá Carbury đây. Và vì vậy, sau khi dọn dẹp sạch sẽ lối đi chúng ta đang quay trở lại thời điểm trước đây trong ngày, khi tôi ghi chép các sự kiện đã khắc ghi trong tâm trí và thấy trước mặt mình hai điều mâu thuẫn nhau rành rành.”

Đại tá Carbury lần đầu tiên lên tiếng. “Đề nghị bây giờ hãy nói cho chúng tôi biết đấy là những sự kiện gì?” ông yêu cầu.

Poirot nói với vẻ đường bệ: “Tôi sắp nói cho các vị biết đây. Chúng ta sẽ xem xét thêm một lần nữa hai sự kiện đầu tiên trên bản danh sách của tôi. Bà Boynton vẫn dùng một hỗn hợp chứa digitalis và bác sĩ Gerard bị mất một ống tiêm dưới da. Lấy hai sự kiện đó kề sát bên sự kiện không thể nào chối cãi mà tôi đã xét đến ngay lập tức, đó là gia đình Boynton có những phản ứng tỏ ra đã phạm tội không thể nào nhầm lẫn. Do đó hình như chắc chắn một người trong gia đình Boynton đã phạm tội ác. Và tuy thế hai sự kiện tôi đề cập đến ấy đều trái ngược với giả thuyết dùng một dung dịch digitalis đậm đặc, các vị thấy đó. Ý tưởng ấy đúng là khôn ngoan, vì bà Boynton vẫn quen dùng thuốc ấy rồi. Nhưng như thế một thành viên trong gia đình Boynton sẽ làm gì? (Ah, ma foi!A, tôi tin là thế!) Chỉ có một việc hợp lý để làm mà thôi. Bỏ thuốc độc vào lọ thuốc của bà ta. Đó là điều mà bất cứ ai, bất cứ người nào có một chút ý thức và đã tiếp cận được lọ thuốc ấy chắc chắn sẽ làm.

“Sớm muộn gì bà Boynton cũng uống liều thuốc ấy và chết đi - và ngay cả khi digitalis bị phát hiện trong lọ thuốc, có thể người ta sẽ cho đó là do nhầm lẫn của dược sĩ bào chế. Chắc chắn không có một bằng chứng buộc tội nào.”

“Vậy, tại sao lại có chuyện lấy trộm ống kim tiêm dưới da?”

“Chỉ có hai cách giải thích chuyện đó - hoặc bác sĩ Gerard đã không chú ý đến cái ống tiêm và nó không hề bị lấy trộm, hoặc ống tiêm đã bị lấy đi vì sát thủ không tiếp cận được lọ thuốc - nghĩa là sát thủ không phải là thành viên gia đình Boynton. Hai sự kiện đầu tiên ấy đã thẳng thừng chỉ ra rằng một người ngoài đã phạm tội ác!

“Tôi đã thấy điều đó - nhưng như tôi đã nói tôi bị rối trí vì gia đình Boynton bộc lộ những chứng cứ phạm tội rất vững chắc. Mặc dù có ý thức phạm tội, nhưng có khả năng gia đình Boynton vô tội hay không? Tôi bắt tay vào việc chứng tỏ - không phải tội lỗi - mà là sự vô tội của những người này.

“Bây giờ chúng ta dừng lại ở đây. Kẻ phạm tội sát nhân này là một người ngoài - tức là kẻ nào đó chưa đủ thân thiết với bà Boynton để đi vào hang của bà ta hay cầm lấy lọ thuốc của bà.”

Ông tạm dừng.

“Có ba người trong phòng này đúng là người ngoài, nhưng rõ ràng có liên quan với vụ án.

“Ông Cope là người chúng ta xét đến trước tiên, ông kết thân với gia đình Boynton đã được một thời gian. Chúng ta có thể phát hiện động cơ và cơ hội giết người của ông ấy hay không? Hình như không thể nào. Cái chết của bà Boynton đã tác động bất lợi cho ông - vì nó làm tiêu tan những niềm hy vọng nào đó của ông. Trừ phi động cơ của ông Cope là một ước muốn gần như điên cuồng làm lợi cho kẻ khác, chúng ta không thể tìm ra lý do nào khiến ông mong bà Boynton già chết đi. Lẽ đương nhiên cũng có thể ông ấy có một động cơ mà chúng ta hoàn toàn mù tịt. Chúng ta không rõ quan hệ của ông Cope với gia đình Boynton đã như thế nào.”

Ông Cope nói với vẻ đường hoàng: “Chuyện này đối với tôi dường như hơi quá lố đấy, ông Poirot ạ. Ông phải nhớ rằng tôi tuyệt đối không có cơ hội dính líu vào vụ này và trong mọi trường hợp tôi đều giữ vững lập trường của mình về sự bất khả xâm phạm sinh mệnh của con người.”

“Chắc chắn vị thế của ông hình như không có một tì vết nào,” Poirot nghiêm nghị đáp lại. “Trong tiểu thuyết ông sẽ bị tình nghi cực kỳ vì lý do đó.”

Ông hơi xoay người trên ghế. “Bây giờ chúng ta nói đến cô King. Cô King ít nhiều cũng có động cơ và kiến thức y học cần thiết để phạm tội; cô vốn là người có cá tính và quyết đoán, nhưng vì cô đã rời khỏi trại trước ba giờ ba mươi với những người khác và đến sáu giờ mới trở về, cho nên thật khó hiểu được cô có thể tìm cơ hội giết người ở đâu.

“Tiếp theo chúng ta phải xét đến bác sĩ Gerard. Bây giờ chúng ta phải để ý đến thời gian án mạng thật sự đã xảy ra. Theo lời khai sau cùng của ông Lennox Boynton, lúc bốn giờ ba mươi lăm mẹ ông đã chết. Còn theo phu nhân Westholme và cô Pierce thì bà ta vẫn còn sống lúc bốn giờ mười sáu khi họ bắt đầu đi dạo. Như vậy còn lại đúng hai mươi phút vẫn chưa tính đến. Lúc bấy giờ, trong khi hai quý bà này rời khỏi khu trại, bác sĩ Gerard trở về đi ngang qua họ. Không có ai nói được bác sĩ Gerard đã đi đâu khi về tới trại, vì hai quý bà đang quay lưng về phía đó. Họ đang bước đi mỗi lúc một xa dần. Do vậy hoàn toàn có khả năng bác sĩ Gerard đã phạm tội ác. Vốn là một bác sĩ nên ông có thể dễ dàng giả vờ làm ra vẻ như đang lên cơn sốt rét. Xin nói rằng có thể có một động cơ nào đó. Có thể bác sĩ Gerard muốn cứu một người nào đó đang gặp nguy hiểm, một sự mất mát có ý nghĩa sống còn hơn cả mất mạng; và có thể ông đã cho rằng hy sinh đi một mạng sống đã già nua tàn tạ cũng xứng đáng!”

“Những ý tưởng của ông thật là quái đản, ” bác sĩ Gerard nói.

Chẳng hề để ý, Poirot nói tiếp:

“Nhưng nếu như vậy, tại sao Gerard lại gợi cho ta chú ý đến khả năng có một trò gian xảo? Hoàn toàn chắc chắn như vậy, nhưng theo lời khai của ông với đại tá Carbury thì cái chết của bà Boynton lẽ ra đã được cho là do những nguyên nhân tự nhiên. Chính bác sĩ Gerard đã chỉ ra khả năng có một án mạng. Như thế không hợp với lẽ thường tình, thưa quý vị!”

“Dường như vậy,” đại tá nói cộc lốc.

“Còn có thêm một khả năng nữa,” Poirot nói. “Bà Lennox Boynton vừa rồi đã mạnh mẽ bác bỏ khả năng em gái út của chồng bà phạm tội. Bà mạnh mẽ phản đối vì biết khi ấy mẹ chồng đã chết. Nhưng xin nhớ điều này, Ginevra Boynton ở trong khu trại suốt buổi chiều. Và còn một khoảnh khắc khác - một khoảnh khắc trước khi phu nhân Westholme cùng cô Pierce rời khỏi trại, trước khi bác sĩ Gerard về đến nơi…”

Ginevra cựa quậy. Cô chồm người tới trước, đăm đăm nhìn vào mặt Poirot với ánh mắt ngây ngô vô tội thật kỳ lạ.

“Tôi đã làm việc ấy ư? Ông nghĩ tôi đã làm việc ấy ư?”

Rồi bất thình lình, bằng một động tác nhanh nhẹn duyên dáng, từ trên ghế của mình cô bật dậy, lao đi băng qua gian phòng và quỳ sụp xuống bên cạnh bác sĩ Gerard, bám vào ông, ngước nhìn ông đắm đuối.

“Đừng, đừng, đừng để cho bọn họ nói thế! Bọn họ lại đang xây tường vây kín quanh tôi đấy! Không đúng! Tôi chưa bao giờ làm bất cứ điều gì! Bọn họ là kẻ thù của tôi - bọn họ muốn bỏ tù tôi - giam cầm tôi. Ông phải giúp tôi. Ông phải giúp tôi!”

“Nào, nào, cô bé của tôi.” Bác sĩ dịu dàng vỗ vỗ lên đầu cô. Rồi ông nói với Poirot:

“Điều ông nói thật vớ vẩn - vô lý.”

“Ảo giác bị khủng bố à?” Poirot lẩm bẩm.

“Đúng. Nhưng hẳn cô bé không bao giờ có thể làm theo cách ấy. Ông phải biết nếu có làm cô bé hẳn đã làm một cách lãng mạn - một con dao găm - một việc gì đó thật bốc lửa - ngoạn mục - không bao giờ là hành vi hợp lý lẽ, lạnh lùng bình thản này. Tôi xin nói với ông như thế, ông bạn ạ. Đây là một tội ác có tính toán rạch ròi - một tội ác của kẻ tỉnh trí.”

Poirot mỉm cười, bất giác ông cúi đầu xuống. “Je suis entièrement de votre avisTôi hoàn toàn đồng ý với ông,” ông nói thật êm ả.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.