
Sarah ngồi trên đỉnh đồi, lơ đãng ngắt những bông hoa dại. Bác sĩ Gerard ngồi bên cạnh, trên một bệ đá xù xì.
Cô đột ngột nói một cách rất dữ dội: “Sao ông lại khởi sự chuyện này? Giá như không phải vì ông thì…”
Bác sĩ Gerard từ tốn đáp: “Cô nghĩ lẽ ra tôi nên im lặng sao?”
“Đúng.”
“Cô biết cái điều tôi đã biết rồi hở?”
“Ông đâu có biết,” Sarah nói.
Ông người Pháp thở dài. “Quả là tôi đã biết. Nhưng tôi công nhận ta chẳng bao giờ có thể tuyệt đối chắc chắn.”
“Có chứ, ta có thể đấy,” Sarah quyết không thỏa hiệp.
Ông người Pháp nhún vai. “Cô thì… có lẽ thế!”
Cô gái nói: “Ông đã bị sốt - sốt cao - đầu óc ông không thể minh mẫn để phán đoán. Cái ống tiêm có lẽ vẫn ở đấy suốt. Và ông đã nhầm lẫn về lọ digitoxin hoặc không chừng có nhân viên phục vụ nào đó đã tò mò táy máy lục lọi cái hộp thuốc.”
Gerard mỉa mai: “Cô khỏi phải lo. Chứng cứ ấy hoàn toàn không có sức thuyết phục. Cô sẽ thấy gia đình Boynton bạn cô thoát khỏi vụ này cho mà xem.”
Sarah nói thật mạnh mẽ: “Tôi cũng chả muốn thế đâu.”
Ông lắc đầu. “Cô thật là vô lý!”
“Chẳng phải chính ông,” Sararh chất vấn, “Lúc ở Jerusalem đã nói rất nhiều về chuyện đừng can thiệp hay sao? Còn bây giờ thì nhìn đi!”
“Tôi đâu có can thiệp. Chỉ nói những điều mình biết thôi mà.”
“Và tôi nói là ông không biết. Trời ơi, chúng ta trở lại chỗ cũ rồi. Tôi đang tranh cãi theo vòng lẩn quẩn.”
Gerard nói thật dịu dàng: “Xin lỗi cô King.”
Cô gái hạ giọng:
“Ông thấy đấy, rốt cục họ vẫn không thoát khỏi - không ai thoát cả! Bà ta vẫn còn đấy! Thậm chí từ dưới mồ bà ta vẫn thò tay ra nắm lấy bọn họ. Bà ta có gì đấy… thật khủng khiếp - bây giờ đã chết rồi mà vẫn khủng khiếp y như thế! Tôi cảm thấy - tôi cảm thấy bà ta đang khoái trá vì tất cả chuyện này.”
Cô nắm chặt hai bàn tay lại. Rồi cô nói với một giọng điệu hoàn toàn khác hẳn, giọng nói nhẹ nhàng thường ngày: “Cái ông nhỏ thó đang đi lên đồi kia kìa.”
Bác sĩ Gerard ngoái đầu nhìn.
“A! Chắc ông ấy tìm chúng ta đó.”
“Ông ấy có thật sự ngốc nghếch như vẻ ngoài không vậy?” Sarah hỏi.
Bác sĩ Gerard đáp thật nghiêm trang: “Ông ta chẳng ngốc chút nào đâu.”
“Tôi sợ điều đó,” Sarah nói.
Đôi mắt buồn rười rượi của cô chăm chú theo dõi Hercule Poirot đang từ từ tiến lên ngọn đồi.
Cuối cùng ông cũng tới chỗ họ, kêu “úi chà” một tiếng thật to rồi lau trán. Sau đó ông rầu rĩ ngó xuống đôi giày da hàng hiệu của mình.
“Ôi trời ơi! Cái xứ sở đầy sỏi đá này thật là! Đôi giày tội nghiệp của tôi.”
“Ông có thể mượn bộ đồ đánh giày của phu nhân Westholme,” Sarah nói với giọng độc địa. “Và cả chiếc khăn lau bụi nữa. Bà ta đi du lịch với một loại dụng cụ gia đình tinh xảo lắm đó.”
“Thứ đó không xóa được các vết trầy xước đâu, thưa cô,” Poirot buồn bã lắc đầu.
“Có lẽ không được. Sao ông lại mang thứ giày quái quỉ ấy ở cái đất nước này?”
Nghiêng đầu sang một bên, thám tử đáp: “Tôi thích bề ngoài soignéchải chuốt.”
“Còn tôi thì không cố chải chuốt trong sa mạc đâu,” Sarah nói.
“Phụ nữ trong sa mạc trông không được đẹp đẽ gì cho lắm,” bác sĩ Gerard nói vẻ mơ màng. “Nhưng cô King đây, vâng - lúc nào cũng trang nhã và thanh lịch. Còn phu nhân Westholme ấy thì mặc áo khoác dày cộm to tướng, những cái váy, quần lửng và giày bốt để cưỡi ngựa ấy không hợp với dáng người trông mới khủng khiếp làm sao - quelle horreur de femme!đàn bà gì mà kinh khiếp quá! Cô Pierce thì thật tội nghiệp - ăn vận quá bèo nhèo - như bắp cải héo, và những chuỗi hạt lại kêu lẻng kẻng nữa chứ! Ngay cả bà Boynton trẻ vốn là một phụ nữ đẹp cũng không thể được gọi là ăn mặc lịch sự! Trang phục của bà ấy xoàng xĩnh quá.”
Cô gái bồn chồn nói: “À, tôi không cho rằng ông Poirot trèo lên tận đây để bàn về trang phục.”
“Đúng vậy,” Poirot đáp. “Tôi đến để hỏi ý kiến bác sĩ Gerard - ý kiến của ông rất có giá trị đối với tôi - và cả ý kiến của cô nữa, thưa cô - cô còn trẻ và có kiến thức cập nhật về tâm lý học. Các vị thấy đó, tôi muốn biết tất cả những gì các vị có thể nói về bà Boynton.”
“Chẳng phải bây giờ ông thuộc nằm lòng hết cả những điều ấy rồi hay sao?” Sarah hỏi.
“Không phải vậy. Tôi có cảm giác - hơn cả cảm giác nữa - một điều chắc chắn là trạng thái tâm thần của bà Boynton rất quan trọng trong vụ án này. Những dạng người như bà ta quen thuộc với bác sĩ Gerard.”
“Theo quan điểm của tôi, bà ấy là một đối tượng nghiên cứu rất thú vị,” bác sĩ nhận xét.
“Nói cho tôi biết đi!”
Bác sĩ Gerard đáp thật sốt sắng. Ông tả lại mối quan tâm của mình đối với những người trong gia đình đó, cuộc nói chuyện với Jefferson và ông này đã hiểu sai hoàn toàn về hoàn cảnh đó như thế nào.
“Ông ta là một người đa cảm,” Poirot nói.
“À, thực chất là thế đó! Ông ấy có những ý tưởng - dựa trên bản năng lười biếng. Cứ cho bản tính con người rất tốt lành và xem cõi đời này như một chốn để vui chơi chắc chắn là một cách sống dễ dãi nhất. Nên Jefferson hoàn toàn chẳng hiểu con người ta thật sự như thế nào cả.”
“Vậy đôi khi nguy hiểm lắm,” Poirot nói.
Bác sĩ Gerard nói tiếp: “Ông ta cứ khăng khăng xem điều mà tôi miêu tả là ‘tình cảnh nhà Boynton’ chỉ do tận tâm chăm lo sai lầm thôi. Với ông ấy mối thù hằn ngấm ngầm, sự nổi loạn, cảnh sống nô lệ khốn khổ chỉ là những ý niệm mơ hồ.”
“Như thế thật ngu xuẩn,” Poirot bình luận.
“Dù sao đi nữa,” bác sĩ nói tiếp, “ngay cả kẻ trì độn bướng bỉnh nhất trong đám lạc quan đa cảm cũng không thể nào hoàn toàn mù quáng. Tôi nghĩ trong hành trình đến Petra ông Cope đã sáng mắt ra.”
Rồi ông kể lại cuộc trò chuyện với ông người Mỹ vào buổi sáng ngày bà Boynton chết.
“Câu chuyện đó đáng quan tâm, câu chuyện về cô giúp việc nhà đó,” Poirot nói vẻ đăm chiêu. “Nó cho thấy rõ cách cư xử của bà già.”
Gerard nói: “Nhìn chung đó là một buổi sáng rất lạ lùng kỳ quái, đúng thế! Ông không đến Petra, ông Poirot ạ. Nếu ông đi chắc hẳn đã leo lên Nơi Tế Thần. Nơi ấy có một - tôi biết nói thế nào đây? - à, một bầu không khí!” Gerard miêu tả quang cảnh ở đó thật tỉ mỉ, rồi nói thêm: “Quý cô đây đã ngồi đó như một quan tòa trẻ tuổi, nói về chuyện một người hy sinh để cứu nhiều người. Cô còn nhớ không, cô King?”
Sarah rùng mình. “Đừng! Chúng ta đừng bàn về ngày hôm ấy!”
“Được, được,” Poirot nói. “Chúng ta hãy bàn về những sự kiện xa hơn nữa trong quá khứ nhé! Ông Gerard, tôi rất quan tâm đến những nhận xét tóm tắt của ông về trạng thái tâm thần của bà Boynton. Điều tôi không hiểu rõ là đây: bà ta vẫn buộc cả gia đình phải tuyệt đối phục tùng mình, vậy tại sao lại sắp xếp chuyến đi này, mà chắc chắn có nguy cơ tiếp xúc với người lạ và cả nguy cơ quyền hành của bà ta bị lung lay nữa?”
Bác sĩ Gerard chồm người tới trước, có vẻ kích động.
“Nhưng, mon vieuxbạn thân mến, đúng vậy! Các lão phu nhân trên toàn thế giới đều giống nhau. Họ trở nên buồn chán. Nếu như họ chuyên chơi bài solitaire, họ thấy chán kiểu đã thuộc lòng. Họ muốn học một cách chơi mới. Cũng y như thế với một quý bà lão mà trò tiêu khiển là khống chế giày vò hành hạ con người, chuyện này mới nghe có vẻ không thể nào tin nổi. Bà Boynton - nói về bà ta như une dompteusenữ tài tử dạy thú, đã thuần hóa những con hổ của mình. Có đôi chút kích động khi chúng đi qua giai đoạn tiền trưởng thành. Hôn nhân của Lennox với Nadine là một cuộc phiêu lưu. Nhưng rồi thình lình tất cả đều tẻ nhạt. Lennox chìm đắm trong sầu muộn đến nỗi thực tế chẳng thể nào làm anh ta tổn thương hay đau khổ. Raymond và Carol không có dấu hiệu gì muốn nổi loạn cả. Còn Ginevra thì - a! la pauvre Ginevracô Ginevra đáng thương - là trò chơi chán chường nhất của mẹ cô. Vì Ginevra đã tìm ra cách thoát thân. Cô chạy trốn thực tại bằng cách chìm vào một thế giới tưởng tượng. Mẹ cô càng rầy rà dằn vặt cô thì trong lòng cô càng dễ dàng rộn lên một niềm vui sướng thầm kín vì khỏi phải làm một nữ anh hùng bị hành hạ. Theo quan điểm của bà ta thì tất cả đều buồn tẻ đến chết đi được. Cũng như Alexander, bà ta tìm kiếm một thế giới mới để chinh phục. Và thế là bà ta lên một kế hoạch đi du lịch nước ngoài. Sẽ có nguy cơ các con thú đã thuần hóa nổi loạn, thì cũng có những cơ hội để gây ra nỗi đau khổ mới chứ! Nghe có vẻ vô lý phải không, nhưng đúng là thế đó! Bà ta muốn có một niềm vui mới.”
Poirot hít vào một hơi thật sâu. “Thật là hoàn hảo, đúng vậy. Phải, tôi hiểu chính xác ông muốn nói gì. Đúng vậy đó. Tất cả đều phù hợp. Bà ta đã chọn một cuộc sống đầy hiểm nguy, bà mẹ Boynton ấy - và bà ta đã chuốc lấy sự trừng phạt!”
Sarah chồm tới trước, khuôn mặt thông minh tái nhợt của cô rất nghiêm trọng. “Ý ông muốn nói bà ta đã lùa các nạn nhân của mình đi quá xa và - và họ đã quay lại tấn công bà ta - hay là… hay là một người trong bọn đã làm điều ấy?”
Poirot cúi đầu.
Sarah nói, giọng đứt quãng:
“Người nào trong bọn họ thế hở ông?”
Poirot nhìn cô, ngắm hai bàn tay cô siết những bông hoa dại thật mãnh liệt, vẻ cương quyết hiện rõ trên khuôn mặt.
Ông không trả lời - thật ra khỏi phải trả lời trả vốn gì cả, vì ngay lúc đó Gerard sờ lên vai ông và nói: “Nhìn kìa!”
Một cô gái đang thơ thẩn trên sườn đồi. Cô bước đi uyển chuyển nhịp nhàng thật kỳ lạ, không hiểu sao lại gây ấn tượng cô không hoàn toàn có thật. Mái tóc đỏ óng ánh vàng của cô rực lên trong ánh nắng, một nụ cười bí ẩn lạ lùng làm nhếch lên hai khóe miệng xinh đẹp.
Hít vào một hơi, Poirot nói:
“Xinh đẹp quá… Xinh đẹp lạ lùng làm động lòng người…, Đúng là đóng vai Ophelia nên như thế này - giống như một nữ thần trẻ tuổi từ một thế giới khác lạc đến, hạnh phúc vì đã trốn thoát, không bị niềm vui và nỗi buồn của con người ràng buộc nữa.”
“Vâng, vâng, ông nói đúng đó,” Gerard nói. “Đó là khuôn mặt để ta mơ tưởng, chẳng phải thế sao? Tôi đã mơ thấy nó. Trong cơn sốt tôi mở mắt ra và trông thấy khuôn mặt ấy - với nụ cười dịu dàng huyền ảo… Thật là một giấc mơ đẹp. Tôi rất tiếc vì đã tỉnh giấc…”
Rồi quay trở lại với phong cách bình thường, ông nói:
“Cô gái ấy là Ginevra Boynton.”