Mia Krüger chỉ ước gì mình đã được ngủ nhiều hơn vì nếu thế, có lẽ cô sẽ thấy khỏe hơn một chút, giải quyết việc này chuyên nghiệp hơn một chút. Khoảnh khắc Anders Finstad mở cửa chuồng ngựa, cô đột nhiên có cảm giác đang trở lại tuổi mười sáu.
Nơi này khiến cô nhớ về Sigrid.
Mia dừng ở cửa, không thể nhúc nhích.
“Ôi, tôi quên chìa khóa tủ mất rồi. Tôi xin lỗi,” người chủ trại nói.
“Không sao." Mia mỉm cười.
"Cô đợi ở đây được chứ? Tôi sẽ quay lại ngay.”
"Tôi không vội đâu.” Mia gật đầu bước lùi lại tránh xa khỏi lối vào trong lúc Finstad chạy vội qua sân.
Hai lần một tuần. Ngồi phía sau chiếc Volvo của bố. Đi đến trường dạy cưỡi ngựa ở Horten. Họ dõi nhìn cô, cả gia đình, Sigrid, tươi cười, ngồi trên lưng con ngựa đen, mái tóc vàng chĩa ra từ dưới mũ bảo hiểm. Mùi chuồng ngựa khơi dậy những hồi ức hạnh phúc trong Mia, nhưng chẳng hiểu vì sao, nó cũng làm cô thấy buồn nôn. Cô không nhịn được. Cô dựa vào tường và chỉ vừa rẽ vào góc thì nó đã trào lên. Cô nôn hết những thứ ít ỏi trong dạ dày, nhưng vẫn tiếp tục nôn. Cô cúi gập người, há hốc miệng thở lấy hơi.
Cái quái gì vậy?
Tầm nhìn của cô nhòe đi. Gần đây cô không ăn được mấy. Chỉ uống rượu. Nuốt thuốc. Không quan tâm đến bản thân.
“Cô vẫn ở đó chứ?”
Mia cố gắng lấy lại tinh thần, mỉm cười rẽ về chỗ cũ.
“Cô đây rồi,” người đàn ông nói, giơ chùm chìa khóa lên. “Tôi có...”
"Tôi dùng nhà vệ sinh một lúc được không?” Mia lẩm bẩm, mím chặt môi.
"Tất nhiên,” Fìnstad nói, “qua của chính thì rẽ phải ở ngã đầu tiên. Để tôi chỉ cho cô...”
“Không sao đâu. Để tôi tự tìm,” cô nói, băng qua sân nhanh hết mức. Cô vào trong một nhà vệ sinh nhỏ, quỳ xuống bồn cầu thở hổn hển.
Chết tiệt.
Cuối cùng, cô cũng gắng đứng lên được. Cô súc miệng, vỗ nước lên mặt và nhìn mình trong gương. Cô tái nhợt như xác chết. Hiếm khi Mia Krüger thấy sợ, nhưng cơ thể cô phản ứng rất mạnh. Ký ức về Sigrid trong chuồng ngựa đã quá đủ.
Có lẽ chúng ta nên nói về Sigrid nhỉ ?
Suy nghĩ ấy lần đầu tiên lướt qua tâm trí cô: có lẽ ông ta đã đúng. Bác sĩ tâm lý của cô. Ông ta đã gửi tin nhắn cho cô. Cô đã không tới buổi hẹn vừa rồi. Tôi đặt lịch buổi khác nhé? Nhưng cô không hồi âm. Cô đã quay lại làm việc. Mà đó lại là lý do duy nhất buộc cô gặp ông ta. Không phải để chia sẻ cuộc sống riêng tư. Cô đứng trước gương cho tới khi cảm thấy bình thường trở lại. Liệu có ích gì không nếu cô mở lòng? Về nỗi đau của cô. Sự khổ sở của cô. Mất mát của cô. Bố, mẹ, bà ngoại. Sigrid. Cô tìm thấy một chai nước súc miệng trong tủ nhà tắm bèn lấy nó súc ! miệng. Không đời nào. Cô lại nhìn mình trong gương và lắc đầu.
Không. Không đời nào cô có thể trút hết gan ruột với một bác sĩ tâm lý. Cô rửa mặt.
Khốn kiếp.
Chuyện này không liên quan gì đến sức khỏe tâm lý của cô. Nó chỉ là kết quả tổng hợp của việc thiếu ngủ, quá nhiều áp lực, vụ án này và trên hết là gã ngốc Curry đó. Cô vẫn hoàn toàn trong tầm kiểm soát. Mia gật đầu với hình phản chiếu của mình trong gương.
Hoàn toàn trong tầm kiểm soát.
Cô tiếp tục đứng trước gương vài phút nữa, cho đến khi khuôn mặt đã lấy lại thần sắc, rồi cô lại băng ngược qua sân.
“Mọi chuyện ổn cả chứ?” Anders Finstad hỏi. Ông ta có vẻ lo lắng.
“Sao cơ?” Mia mỉm cười, theo ông ta vào trong chuồng ngựa. “Vâng, tất nhiên. Cái nào là tủ của cô ấy?”
Cô đã trở lại là một sĩ quan cảnh sát.
“Cái này,” Finstad nói. “Cô có muốn tôi mở ra không?”
”Chậc, chỉ nhìn cánh cửa từ bên ngoài thì đâu có nghĩa lý gì, đúng không?” cô nói đùa.
Finstad mỉm cười. Loay hoay với chùm chìa khóa trên tay một lúc rồi mới tìm được đúng chìa, trong lúc Mia lấy một đôi găng tay cao su từ trong túi áo khoác.
“Tôi giúp được gì không?" Finstad hỏi sau khi đã mở khóa tủ.
Cô có thể nhận thấy ông ta đang tò mò về những thứ bên trong tủ.
“Tôi sẽ gọi nếu cần giúp đỡ.” Mia mỉm cười và đợi ông ta rời khỏi chuồng ngựa rồi mới mở cánh cửa tủ.
Một cái áo khoác cưỡi ngựa màu đỏ. Một đôi bốt đen cao ngang gối, một cái áo cánh màu be treo trên móc. Một mảnh giấy nhỏ kẹt bên trong cửa tủ. Một tin nhắn viết tay.
Tôi thích bạn.
Có một hình vẽ bên dưới.
Một con chim.
Nó đã khảm vào trong đầu cô, mặc dù cô chưa có thời gian xử lý thông tin vì đụng phải Curry. Lời Munch nói tối hôm qua. Lông vũ tại hiện trưòng vụ án.
Lông cú.
Mia lấy điện thoại từ trong túi áo khoác gọi cho Munch. Không ai trả lời, nên thay vào đó, cô nhắn cho ông một tin ngắn gọn: Gọi tôi ngay nhé.
Tôi thích bạn.
Một hình vẽ.
Một con chim.
Một con cú.