Gia đình không có thêm thành viên mới. Đứa trẻ đáng lẽ sẽ được sinh ra đã trút hơi thở cuối cùng trong tử cung người mẹ.
Thị lực của Kanichi giảm sút trầm trọng. Bác sĩ nói nguyên nhân là do đầu của ông đập quá mạnh vào cửa kính phía trước. Ông có đeo kính để hỗ trợ thị giác nhưng dù vậy số ngôi sao có thể nhìn được đã giảm xuống quá nửa.
“Bác nhìn một hóa hai.” Ông nói. “Vì thế số sao nhìn thấy vẫn nguyên như cũ.”
Vì không thể lái xe được nữa nên Kanichi quay trở lại công việc chất các bộ phận cần sơn lên băng chuyền. Ông yếu hẳn so với trước, cứ chiều đến là lại bị những cơn đau đầu tấn công. Cân nặng sụt xuống còn có năm mươi cân, tóc bạc đến nửa đầu. Ông có vẻ ngoài đúng với tuổi tác, rồi dần dần trông già hơn tuổi thật.
Đầu gối phải của Takayuki lành lại sau ba tháng. Còn có chút tật trong dáng đi nhưng không gặp khó khăn gì trong sinh hoạt. Sau khi quay trở lại công việc, cậu làm chăm chỉ hơn hẳn trước kia. Cậu làm thêm giờ nhiều hơn, ngày nghỉ chỉ cần có việc là lại đi làm. Tiền chữa trị cho ba người rất tốn kém, vì Kanichi phải nghỉ việc lâu nên thu chi của cả nhà bị âm một thời gian dài.
Hatsue bề ngoài có vẻ rất bình tĩnh. Người đầu tiên gượng dậy sau tai nạn chính là cô. Vừa chăm sóc hai người đàn ông vẫn chưa thể rời khỏi giường bệnh, cô vừa tập trung vào làm chú hề tại nhà. Cô nhờ người phụ nữ nhà bên giới thiệu cho, nhận việc trực tiếp chứ không còn là phụ việc nữa. Xung quanh Takayuki đang nằm bó bột trên đệm là la liệt các chú hề được mặc quần áo chấm bi. Kanichi thì nằm ngáy tại gian năm mét vuông. Khúc nhạc chú hề tấu lên không biết từ lúc nào đã chuyển thành Cầu nguyện một vì sao.
“Không biết có bao nhiêu chú hề đã được bán ra nhỉ?”
Một ngày kia, Takayuki thốt ra câu hỏi.
“Có khi các chú hề tràn ngập khắp thế giới ấy nhỉ.”
“Nếu như vậy,” Hatsue nói. “Thì có nghĩa là rất nhiều đôi tình nhân đã tráo nhau nụ hôn đầu khi lắng nghe giai điệu của hộp nhạc này. Công việc này có ý nghĩa đấy chứ?”