Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Ngồi bên trong xe, nhìn theo kính chiếu hậu cho đến khi khuất tầm cửa hàng tôi mới chợt nghĩ “Giả sử một thằng bạn hoặc một khách hàng chạy xe ngang qua gặp hắn đang đi tới ngã ba thì sao? Và nếu hắn còn giấu súng rồi phục kích chờ tôi đi ngang qua?”.

Tôi cố gạt chuyện sợ hãi đó qua một bên. Nhưng biết đâu lại có chuyện đó thì tôi cũng không biết cách nào để đối phó. Tôi còn cây súng săn mười ba viên đạn. Tôi sẽ liều chết nếu chẳng may xảy ra chuyện đó.

Bọn người cùng khổ thì lúc nào chẳng muốn chết trước. Bọn tôi sẵn sàng đón chờ kẻ lạ mặt ra tay hạ sát. Bởi vậy nên tôi chẳng thèm đặt vấn đề có một tên da trắng sẵn sàng rút súng khi hắn nhìn thấy một tên Neggro đang đi tới phía trước mặt. Chuyện đó diễn ra ở Mỹ như cơm bữa.

Đi hết cả chục cây số mới tới chặng rẽ lần thứ ba. Hai bên đường là những hàng cây xương rồng cao ngất như đang run sợ vì những nhát dao bổ vào thân cây. Cứ một chặng lại thấy một đống gạch đá bên đường. Đống nào đống nấy chất cao gần cả chục mét không tuân theo trật tự hoặc mô hình sa mạc. Có lẽ mỗi đống gạch đá là nơi dừng chân lúc trời nắng gắt. Chẳng có ai xếp đặt chuyện đó.

Và cũng chẳng có ai đưa tôi tới đây.

Căn lều lợp bằng giấy dầu, quanh có lưới kẽm bao bọc nằm trên nền xi măng thấp lè tè.

Tôi bước tới gõ vào vách cửa nhưng không nghe thấy tiếng vang, thật chẳng khác nào gõ vào bọt biển. Tôi liền đấm mạnh tay vô vách tường gọi thật lớn “Marlon ơi! Marlon Eady!”.

Không nghe tiếng trả lời. Rõ ràng không nghe thấy động tĩnh gì hết. Buổi trưa ở sa mạc quá vắng vẻ đến nỗi tôi có thể nghe nhịp đập trong lỗ tai. Mồ hôi chạy dài xuống ngực và cả hai chân. Tôi thấy nhức đầu, trời nóng bức khiến tôi choáng váng. Tôi có linh tính tên da trắng điên rồ đang lần theo dấu vết sau lưng.

Tôi bước vào bên trong căn nhà, mồm lẩm bẩm tự trách mình điên rồ.

Mọi thứ ở đây đều gọn gàng tươm tất, không có vẻ gì cầu kỳ. Gỗ lót sàn không bào nhẵn nhưng được chủ nhà lau chùi sạch sẽ quả là một chuyện lạ vì sa mạc là nơi lúc nào cũng nhìn thấy cát và bụi đá.

Ghế ngồi đóng bằng vật liệu gỗ, giường nằm là tấm nệm trải dưới sàn. Bên cạnh giường là một chiếc hộp các tông trên đặt chiếc đồng hồ báo thức đã mười giờ mười lăm nhưng không biết là giới hạn ngày hay giờ tối. Bên cạnh đó là tấm ảnh nàng Betty. Tấm ảnh mới chụp gần đây, nàng mặc chiếc áo bông duyên dáng ngồi trên chiếc ghế mẫu ở phòng chụp ảnh. Tôi lấy đút vô túi đứng nhìn quanh một hồi.

Bồn rửa mặt là một cái thau bằng đồng, không thấy vòi nước đâu. Có lẽ mấy bữa nay không ai sử dụng nên có vài con bọ rầy, con dế chui vào nằm chết dưới nước.

Bên kia phòng là một món đồ dùng duy nhất còn lại. Đó là chiếc tủ gỗ có ngăn kéo, trên cùng là tấm gương soi cao hơn mét. Một cái giá đặt kế bên để treo quần áo. Dù gã gặp phải hoàn cảnh khó khăn nhưng quần áo còn tươm tất. Gã có tới mười hai bộ đủ màu và đủ các loại vải như ga bác-đin, len, vải lanh, vải siu. Gã sắm hai bộ hàng cô-tông chỉ mặc lúc trời nắng gắt ở sa mạc. Bảy chiếc mũ treo trên móc gắn vô tường lợp giấy dầu.

Trong ngăn tủ đựng nhiều khăn mù soa, áo lót vải siu có cả quần cụt cũng bằng vải siu. Bên trong có cả một ngăn tủ nhỏ đựng đồ nữ trang. Bộ nút măng sết nạm hạt rubi, chiếc nhẫn nạm kim cương tấm, cái kẹp tiền giấy bằng bạc với một xấp giấy hai đô la, một số bút nịt to bản, chỉ có dân Texas mới thích thứ này.

Ngoài ra còn có một xấp tạp chí trình bày người mẫu mặc đồ đen bó sát người, ảnh chụp mờ mờ theo kiểu trắng đen.

Bên dưới là một chồng thư nhưng không có cái nào của Betty. Đứng ở bên trong căn nhà tôi như muốn xỉu. Marlon bỏ đi có lẽ vì không chịu nổi cái nóng. Mọi người đều không chịu nổi cái nóng ở đây.

Tôi không đến đây để ra về tay không.

Còn mấy chiếc quần dưới sàn kế bên chiếc hộp các tông. Đó là trang phục lao động chỉ mặc trong nhà. Có lẽ Marlon bỏ lại và ăn mặc đàng hoàng mới ra đi. Tôi dò trong túi sau còn cái bóp. Không còn bao nhiêu tiền, chỉ có tám đô la và mấy đồng tiền lẻ. Nhưng bù lại một tấm séc gã đứng tên ghi năm ngàn đô la - tôi không thể bỏ.

Tôi trở ra ngoài dò tìm quanh phía sau.

Phía sau căn lều có một hố xí. Tôi bước tới mở cửa, cả bầy chuột nhắt phóng ra quanh chỗ tôi đứng, một mùi hôi thối xông ra. Chỗ ngồi bàn cầu là cái chậu bằng nhôm, quanh mép có viền cứng để dễ ngồi.

Có cho tiền tôi cũng không dám ngồi. Không phải vì mùi ô uế xông lên từ lỗ cầu nhưng mà vì cả bàn cầu lúc nhúc những vệt đen sì từ trong ra ngoài.

Nhìn khắp gian phòng chỗ nào cũng đầy những cục đất đen sì khô queo vì ánh nắng chiếu vào chỗ hố xí không mái che. Ở trong góc sau bàn cầu là một đống chát thải sền sệt trên mặt phủ một lớp mủ trắng.

Tôi quỳ xuống đất, để nhìn cho rõ cái đống nhầy nhụa trăng trắng này. Có một chiếc răng trong đống phân. Tôi lấy dao nhíp và chiếc khăn mù xoa lúc lấy chiếc răng khỏi đống phân khô. Một chiếc răng hàm còn đủ cả chân răng nguyên vẹn. Người nào nhìn không kỹ tưởng là răng giả. Nhưng ai lại đem quăng chiếc răng giả xuống đống phân trong hố xí?

•••

Đến chỗ ngã ba, nhìn quanh không thấy ai. Tôi dừng lại rất lâu để quăng mấy món đồ gỡ trong xe ô tô của Dickhead và chiếc điện thoại xuống đất. Tôi giữ lại khẩu súng săn với mấy món đồ dùng lặt vặt của Marlon như: thư từ, cái ví tiền, đồ tạp chí in hình mấy nàng da đen khỏa thân mờ nhạt.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.