Điệp Viên Của Chúa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhà Xác Thành Phố
Thứ Ba, Ngày 05 Tháng 04 Năm 2005, 8:32 Tối.

❊ ❊ ❊

Phòng mổ khám nghiệm tử thi là một nơi lạnh lẽo, các bức tường được sơn một màu hoa cà xám trông rất nghịch mắt khiến không khí trong phòng càng thêm rùng rợn và u ám. Trên bàn mổ tử thi là một giá đèn gồm sáu bóng điện chiếu thẳng xuống, giúp người chết có thêm vài phút huy hoàng (!) trước mặt bốn người đang chăm chú vây quanh. Công việc của họ là tìm ra kẻ chịu trách nhiệm về cái chết khủng khiếp này.

Pontiero giơ tay lên bụm chặt miệng khi bác sĩ pháp y đặt dạ dày của Hồng y Robayra lên chiếc khay bên cạnh.

Mùi thức ăn đang phân hủy bốc lên và tỏa ra khắp phòng mổ khi người bác sĩ mở phanh chiếc dạ dày ra. Mùi hôi thối nồng nặc đến nỗi át cả mùi formaldehyde và các hóa chất tổng hợp mà các bác sĩ dùng để sát trùng dụng cụ. Dicanti tự hỏi không hiểu tại sao các bác sĩ pháp y phải giữ dụng cụ sạch sẽ như vậy để làm gì trước khi sử dụng. Thật là vô lý. Chẳng lẽ họ lại sợ người chết bị nhiễm trùng hay sao chứ?

“Này, Pontiero, anh có biết tại sao đứa bé đã chết lại băng qua đường không?”

“Có bác sĩ ạ, bởi vì nó bị dính chặt vào con gà. Ông đã kể chuyện đó cho tôi nghe cả sáu, à không, bảy lần rồi, ông không còn chuyện nào khác à?"

Tay bác sĩ pháp y vừa khe khẽ ngâm nga vừa tiếp tục mổ. Thực ra ông ta cũng là một ca sĩ giỏi, với chất giọng khàn đục làm Paola nhớ đến Louis Armstrong ([1]), nhưng quan trọng nhất là ông ta đang hát bài “What a Wonderful World.” Ông ta chỉ ngừng hát để hành hạ Pontiero.

“Điều vui nhất là nhìn cái mặt anh cố gắng lắm mới không nôn, Pontiero. Đừng tưởng tôi không thích trò đó.”

Paola và Dante liếc nhìn nhau qua thi thể của vị hồng y. Tay bác sĩ pháp y, một chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực của mình, nhưng nhiều khi ông ta chẳng có vẻ gì là tôn trọng những người đã chết. Đối với ông ta thì cái chết thê thảm của Robayra là điều thật buồn cười, trong khi Dicanti hoàn toàn không thấy có chút gì đáng cười trong toàn bộ tấn bi kịch này.

“Bác sĩ, ông có thể tập trung vào phân tích thi thể nạn nhân được không? Các vị khách mời của chúng tôi, Phó Chánh thanh tra Dante, và tôi đều cảm thấy những trò đùa của ông là rất gớm ghiếc và không phù hợp.”

Bác sĩ pháp y cau mày liếc xéo Dicanti và cúi xuống tiếp tục kiểm tra dạ dày của Robayra. Ông ta không buông ra những lời cợt nhả nữa, thay vào đó là những lời lầm bầm chửi rủa dành cho tất cả những người trong phòng cùng với họ hàng hang hốc ba đời nhà họ. Paola không thèm để ý đến ông ta, cô quay sang chăm chú nhìn Pontiero, mặt ông ta mỗi lúc một trắng bệch trông vô cùng thảm hại.

“Maurizio, tôi không hiểu tại sao ông cứ phải tự hành hạ bản thân như thế. Có bao giờ ông chịu được cảnh máu me đâu cơ chứ.”

“Mẹ kiếp, nếu ông thánh con giẻ rách này mà chịu được thì tôi cũng chịu được.”

“Ông sẽ ngạc nhiên nếu biết tôi đã tham dự bao nhiêu ca mổ khám nghiệm tử thi rồi đấy, đồng nghiệp thân mến ạ.”

“Vậy cơ à? Ghê nhỉ. Để tôi nói cho anh biết là vẫn còn ít nhất một ca mổ nữa đang chờ đợi anh đấy, mặc dù tôi nghĩ tôi sẽ thích xem nó hơn là anh.”

Lạy Chúa, họ lại bắt đầu rồi, Paola thầm nghĩ. Cô sẽ lại phải tìm cách hòa giải hai người. Họ đã liên tục như thế này suốt cả ngày. Không hiểu sao ngay từ phút đầu tiên gặp mặt, Dante và Pontiero đã có những ác cảm về nhau, nhưng nói cho công bằng thì hầu như bất kỳ người đàn ông nào đến gần Dicanti cũng khiến cho Pontiero ngầm tức giận và tìm cách gây gổ. Cô biết ông coi cô như con gái mình, nhưng đôi khi ông thể hiện sự quan tâm hơi quá đáng. Fabio Dante là mẫu người ba hoa chích chòe và rõ ràng không phải là người cao siêu giỏi giang nhất, nhưng anh ta cũng đâu có đáng phải chịu tất cả những lời công kích và châm chọc mà người đồng nghiệp mới quen kia chĩa vào mình. Điều Dicanti thấy khó hiểu là bằng cách nào một ngươi như Dante có để giành được vị trí quan trọng như vậy trong Vigilanza. Nói đùa tục tĩu luôn mồm, bốp chát xúc phạm người khác, tất cả đều khác hoàn toàn với tính cách giản dị và kín đáo của Chánh thanh tra Cirin.

“Có lẽ những vị khách quý hóa của tôi nên tập trung tinh lực vào việc chú ý đến kết quả giám định tử thi ở đây theo chức trách nhiệm vụ của họ thì hơn.” Giọng nói gay gắt của người bác sĩ kéo Dicanti quay về với thực tại.

“Xin vui lòng tiếp tục cho.” Cô ném một cái nhìn sắc lạnh về phía hai đồng nghiệp của mình để chấm dứt trò cãi vã của họ.

“Được rồi, nạn nhân chưa ăn gì thêm kể từ sau bữa sáng, và có vẻ như ông ta ăn rất sớm vì tất cả những gì tôi có thể tìm thấy chỉ là một chút thức ăn.”

“Như vậy là ông ta đã bỏ một bữa hoặc ông ta lọt vào tay tên giết người ngay trước bữa trưa.”

“Tôi không nghĩ là ông ta đã bỏ bữa...ông ta ăn nhiều lắm, như các người thấy đấy. Khi còn sống, ông ta nặng hơn 120kg, với chiều cao một mét tám mươi nhăm của mình.”

“Điều đó cho chúng ta thấy rằng thủ phạm là một tên rất khỏe. Robayra đâu phải là người yếu ớt gì” Dante nói chen vào.

“Và khoảng cách từ lối vào nhà thờ đến nhà nguyện là 40m,” Paola nói. “Chắc chắn phải có ai đó nhìn thấy thủ phạm đưa xác nạn nhân vào trong nhà thờ. Pontiero, xin hãy giúp tôi một việc, ông hãy cử bốn cảnh sát đáng tin cậy đến khu vực đó. Đề nghị họ mang phù hiệu nhưng mặc quần áo dân sự thôi. Không cần thiết phải nói cho họ biết chuyện gì đã xảy ra. Cứ nói rằng mới xảy ra một vụ cướp ở nhà thờ và chỉ thị cho họ tìm hiểu xem có người dân nào nhìn thấy đều gì đó bất thường đêm qua không.

“Đi hỏi những người ở nơi khác đến chỉ tổ tốn thời gian.”

“Thế thì đừng có làm như vậy? Hãy hỏi chuyện những người dân sống gần đó, nhất là những người già. Họ thường ngủ rất ít.”

Pontiero gật đầu và vội vàng rảo bước ra khỏi phòng mổ, không giấu nổi vẻ nhẹ nhõm khi không phải ở lại thêm. Paola đứng nhìn ông ta bước ra, và khi cánh cửa đã đóng sập lại sau lưng người cảnh sát già, cô quay lại nhìn thẳng vào mắt Dante.

“Chính xác là có chuyện gì với ông vậy, thưa quý ông Vatican? Pontiero là một cảnh sát giỏi, ông ấy chỉ không sao quen nổi với cảnh máu me này. Thế thôi. Tôi yêu cầu ông dừng ngay tất cả những trò đấu võ mồm này cho.”

“Chính cô nói ra nhé. Không chỉ tôi là người to mồm trong cái nhà xác này.” Tay bác sĩ pháp y cười đắc thắng.

“Tập trung vào việc của ông đi, bác sĩ. Tiếp tục di. Tôi nói thế đã rõ chưa, Dante?”

“Bình tĩnh nào.” Dante giơ tay l để tự vệ. “Tôi không nghĩ là cô hiểu những gì đang diễn ra ở đây. Nếu sáng mai tôi phải lao vào một tòa nhà đang cháy cùng khẩu súng trong tay, sát cánh cùng với Pontiero, thì chắc chắn tôi vẫn sẽ làm.”

“Nếu vậy thì ông có thể cho tôi biết tại sao ông cứ phải trêu tức ông ta làm gì?” Paola bực bội hỏi.

“Bởi tôi thích thế. Và tôi tin là ông ta cũng thích làm tôi bẽ mặt không kém gì. Sao cô không đi mà hỏi ông ta nhỉ?”

Paola lắc đầu, miệng lầm bầm nguyền rủa những lời cay nghiệt về ‘bọn đàn ông’. “Chúng ta tiếp tục chứ? Bác sĩ, ông có xác định được thời gian và nguyên nhân của cái chết không?

Tay bác sĩ lướt qua những bản ghi chép của mình.

“Xin nhắc cô rằng đây mới chỉ là báo cáo ban đầu, nhưng cơ bản tôi nắm rất chắc rồi. Vị Hồng y này chết vào khoảng 9 giờ tối hôm qua, tức là thứ hai. Sai số trong khoảng một giờ đồng hồ. Cổ họng ông ấy bị rạch toang. Vết cắt được thực hiện từ phía sau, tôi tin là kẻ giết người có chiều cao tương đương. Tôi không thể nói gì về thứ vũ khí này, chỉ biết nó dài khoảng 13cm, lưỡi thẳng, và tất nhiên là cực sắc. Cũng có thể đó là một con dao cạo mà thợ cắt tóc vẫn dùng. Tôi cũng không biết.”

“Thế còn những vết thương thì sao?” Dante hỏi.

“Việc móc mắt được thực hiện trước khi nạn nhân tử vong, cũng như việc cắt lưỡi.”

“Hắn rút cả lưỡi ,nạn nhân? Lạy Chúa toàn năng.” Dante bàng hoàng.

“Theo tôi, hắn đã dùng một cặp kìm. Khi làm xong, hắn đã lấy giấy vệ sinh nhét vào hốc miệng để cầm máu. Sau đó hắn rút giấy ra, nhưng vẫn còn vài sợi cellulose còn sót lại. Nghe này, Dicanti, cô làm tôi ngạc nhiên đấy. Dường như toàn bộ chuyện này không làm cô choáng váng cho lắm t phải.”

“Tôi đã chứng kiến nhiều chuyện còn khủng khiếp hơn.”

“Vậy thì để tôi cho cô xem cái mà tôi tin chắc cô chưa bao giờ chứng kiến. Đến bản thân tôi còn chưa bao giờ gặp chuyện tương tự, thế mà tôi đã làm công việc này hàng chục năm nay rồi. Hắn đã nhét lưỡi của nạn nhân vào khoang trực tràng một cách cực kỳ gọn ghẽ. Sau đó hắn lau sạch vết máu xung quanh. Suýt nữa tôi đã bỏ sót mất chi tiết này nếu không thận trọng nhìn vào trong.”

Bác sĩ cho họ xem những bức ảnh lưỡi bị rút ra, cắt vụn thành nhiều mảnh.

“Tôi đã cho cái lưỡi vào hộp đá và gửi đến phòng thí nghiệm. Khi có kết quả họ sẽ thông báo cho tôi ngay.” Không hiểu hắn làm cách nào?”

“Ông yên tâm, tôi sẽ tự mình nhắc họ kiểm tra,” Dicanti cam đoan. “Thế còn tay của hồng y thì sao?”

“Tay bị cắt ra khỏi thi thể nạn nhân sau khi ông ta đã chết. Không gọn gàng cho lắm. Có rất nhiều vết cắt không dứt khoát, chỗ này, chỗ này nữa. Có lẽ khi ấy hắn đang đứng ở một tư thế không thuận lợi.”

“Có gì dưới móng tay không?”

“Chẳng có gì sất. Hai bàn tay sạch như chùi. Tôi đoán là hắn đã rửa chúng bằng xà phòng. Tôi tin là tôi ngửi thấy có mùi oải hương.”

Paola trầm ngâm nghĩ ngợi.

“Bác sĩ, theo ông thì thủ phạm cần bao nhiêu thời gian để thực hiện những vết cắt này trên cơ thể nạn nhân?”

“Tôi chưa nghĩ đến điều đó. Để xem nào. Chờ tôi một lát.”

Ông bác sĩ già lướt hai bàn tay trên cánh tay của người chết, sờ vào hai hốc mắt, xem xét cái miệng rỗng với vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ mông lung. Điều buồn cười là trong suốt thời gian đó ông ta vẫn không ngừng ngâm nga, lần này là một bài hát của Moody Blues.

Paola không sao nhớ nổi tên bài hát.

“Chà, thưa các vị. . . Hắn cần ít nhất nửa tiếng để cắt hai bàn tay rồi rửa sạch, và cũng khoảng một giờ để rửa sạch sẽ cái xác trước khi mặc lại quần áo cho nó. Không thể nói chính xác hắn đã tra tấn nạn nhân trong bao lâu nhưng có vẻ như hắn thao tác rất chậm rãi. Tôi đoán chắc hắn phải mất ít nhất là ba giờ cả thảy, có lẽ còn hơn . . .”

Đó phải là một nơi yên tĩnh, ít người qua lại. Một nơi riêng tư, tránh xa những cái nhìn tò mò. Chắc chắn là phải cách âm, vì tất nhiên Robayra đã phải gào thét đau đớn. Không biết một người sẽ gào thét thảm thiết đến đâu nếu có kẻ đang rút lưỡi và móc mắt ông ta? Chắc chắn là sẽ gào thét rất nhiều. Trước hết phải dựng được khung thời gian, xác định xem thủ phạm đã giữ vị hồng y trong bao lâu, sau đó trừ đi thời gian hắn thực hiện các trò dã man trên thi thể nạn nhân. Bằng cách đó mới có thể thu hẹp phạm vi điều tra, nếu như cảnh sát gặp may và thủ phạm không có đủ thời gian gây án tiếp.

“Tôi biết là họ chưa thu thập được dấu vân tay nào. Ông có thấy điều gì bất bình thường không, bất kỳ thứ gì ông đã gửi đi phân tích?”

“Cũng không có gì nhiều. Chỉ có vài sợi vải, cùng với vài vết trông như mỹ phẩm trên cổ áo sơ mi.” “Mỹ phẩm ư? Thú vị thật. Hay là của thủ phạm?”

“Nghe này, Dicanti, có thể là vị hồng y của chúng ta có một vài bí mật,” Dante nói.

Paola chằm chằm nhìn Dante. Cô hơi bất ngờ trước điều anh ta vừa nói.

Ông bác sĩ pháp y cười nhe răng, khoái trá.

“Tôi không định nói ý đó,” Dante vội vàng đính chính. Tôi chỉ định nói là có thể hồng y rất quan tâm đến hình ảnh của mình. Xét cho cùng thì ông ta cũng là một người đàn ông...đứng tuổi.”

“Dù thế nào thì đây cũng là một chi tiết rất đáng chú ý. Có dấu vết mỹ phẩm nào trên mặt ông ta không?”

“Không, nhưng chắc chắn thủ phạm đã rửa sạch khuôn mặt, hoặc ít nhất thì cũng lau khô máu trào ra từ hốc mắt. Tôi sẽ kiểm tra lại xem thế nào.”

“Bác sĩ, hãy gửi một mẫu mỹ phẩm đó sang phòng thí nghiệm, biết đâu đấy. Tôi muốn biết đó là sản phẩm của hãng nào và thành phần của nó.”

“Việc đó sẽ tốn khá nhiều thời gian, trừ phi họ có sẵn một ngân hàng dữ liệu để so sánh với mẫu mà thúng ta gửi sang.”

“Ông viết rõ trong tờ lệnh là họ có thể kiểm tra toàn bộ một cửa hàng nước hoa nếu cần thiết. Đây là kiểu công việc mà Troy rất thích. Ông có muốn nói gì với tôi về dấu vết của máu hay tinh dịch không? Chúng ta có may mắn thế không nhỉ?”

“Hoàn toàn không. Quần áo của nạn nhân không hề có dấu vết gì ngoại trừ vài vết máu li ti, trùng khớp với máu của nạn nhân. Rõ ràng đó là máu của ông ta.

“Có gì trên da và tóc không? Bào tử, bất kỳ thứ gì?”

“Tôi tìm thấy những vết keo dính còn sót lại trên cổ tay, điều đó cho phép chúng ta nghi ngờ rằng thủ phạm đã lột quần áo của hồng y, rồi trói ông ta lại bằng băng dính trước khi tiến hành tra tấn, sau đó lại mặc quần áo vào cho nạn nhân. Hắn đã rửa ráy cho cái xác, nhưng không phải trong bồn tắm. Cô nhìn thấy chỗ này chứ?” Ông bác sĩ chỉ vào một vết xà phòng khô kết trắng lại bên sườn của Robayra. “Hắn đã dùng một miếng bọt biển tẩm nước và xà phòng, nhưng không nhiều nướắm, hoặc là do hắn không cẩn thận khi kỳ đến đến chỗ này vì hắn còn để sót rất nhiều xà phòng trên người nạn nhân.”

“Đó là loại xà phòng nào vậy?”

“Việc đó thì dễ xác định hơn là mỹ phẩm, nhưng lại chẳng giúp được gì nhiều. Có vẻ như chỉ là loại xà phòng oải hương thông thường.”

Paola cúi sát xuống cái xác và hít thật sâu. Đúng là mùi oải hương.

“Còn gì nữa không?”

“ Trên mặt cũng còn sót keo dính, nhưng rất ít. Thế thôi. Và điều hiển nhiên là hồng y bị cận thị.”

“ Chuyện đó thì liên quan gì đến vụ án này?”

“Dante, chú ý vào, ông ta không hề mang kính.”

“Tất nhiên là ông ta không mang kính. Thủ phạm đã móc mắt ông ta ra, ông ta cần cặp kính khốn kiếp ấy làm gì chứ?”

Ông bác sĩ không che giấu nổi sự tức giận trước nhận xét của Dante.

“Được rồi. Anh nghe này. Tôi không định chỉ dẫn cho công việc của anh. Tôi chỉ truyền đạt nguyên văn những gì tôi thấy.”

“Tốt lắm, bác sĩ. ông hãy gọi cho chúng tôi ngay sau khi có báo cáo hoàn chỉnh nhé.”

“Tất nhiên rồi, thanh tra.”

Dante và Paola bước ra, để lại ông bác sĩ già đang cúi gập người bên thi thể nạn nhân, miệng vẫn còn huýt sáo những tác phẩm jazz kinh điển. Hai người ra hành lang, nơi Pontiero đang ra những mệnh lệnh ngắn gọn và rõ ràng qua điện thoại di động. Ngay sau khi ông ta nói chuyện xong, Dicanti nói với cả hai người.

“Được rồ làm thế này nhé. Dante, anh hãy quay lại văn phòng của mình, viết báo cáo về tất cả những gì anh có thể nhớ ra từ hiện trường vụ án đầu tiên. Tôi muốn anh thực hiện việc đó một mình. Đính kèm vào đó tất cả những bức ảnh và bằng chứng mà ông sếp khôn ngoan và nhìn xa trông rộng của anh đồng ý cho anh giữ. Và sau đó hãy quay lại trụ sở UACV ngay khi anh làm xong. Tôi sợ chúng ta sẽ có một đêm dài đấy.”

❀ ❀ ❀

[1] Louis Armstrong (1901-1971) ca sĩ, nhạc sĩ nhạc jazz huyền thoại của Mỹ.

VIÊN CỦA CHÚA Trinh thám, tôn giáo, Kỳ bí ebook©MotSAch —★— TVE-4u© NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Juan Gomez Jurado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.