Điệp Viên Của Chúa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 107 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Domus Sanctae Marthae
Số 1, Quảng Trường Santa Maria

❊ ❊ ❊

Thứ năm, ngày 7 tháng 4 năm 2005, 4:31 chiều.

Chiếm được lòng tin của vị hồng y để lọt vào phòng ông hóa ra là một chuyện thật dễ dàng. Giờ thì vị hồng y vẫn còn rất nhiều thời gian để hối tiếc vì sai lầm đó. Sự hối tiếc được thể hiện ra qua từng tiếng rên đau đớn mỗi khi Karosky thực hiện một nhát cắt mới trên bộ ngực trần của hồng y.

“Bình tĩnh đi, Đức ông. Không còn lâu nữa đâu.”

Sự chống cự của nạn nhân mỗi lúc một yếu dần. Máu chảy xối xả, thấm ướt cả đệm giường và nhỏ thành vũng lớn trên tấm thảm Ba Tư, mang theo cả sức sống còn lại trong người ông. Tuy nhiên, điều kinh khủng nhất là hồng y không hề ngất đi lấy một giây. Ông cảm nhận rõ ràng từng cú đánh, từng nhát cắt mà Karosky đang lạnh lùng thực hiện.

Ngực của hồng y là nét chấm phá cuối cùng trong tác phẩm của Karosky. Hắn tự hào chiêm ngưỡng những gì hắn đã viết ra. Bàn tay hắn giữ chiếc máy ảnh không hề run rẩy khi hắn chụp lại khoảnh khắc kinh khủng ấy. Hắn không thể cứ thế bỏ đi mà không có gì đó là kỷ niệm.

Tiếc là không kiếm được máy quay phim, nhưng chiếc máy ảnh rẻ tiền dùng một lần như thế này cũng là quá đủ. Karosky vừa giễu cợt Hồng y Cardoso vừa tranh thủ dùng ngón tay cái để chuyển phim sau mỗi ảnh.

“Mỉm cười trước ống kính xem nào, Đức ông. À, mà ông không c được nữa nhỉ. Chỉ lát nữa thôi là ta sẽ cắt lưỡi ông. Ta cần cái thiên hướng ngôn ngữ mà ông có.”

Karosky là người duy nhất trong phòng mỉm cười với câu nói đùa chết chóc của mình. Hắn bỏ máy ảnh xuống và đưa con dao lại sát mặt vị hồng y, vừa làm vừa tự lè lưỡi ra như một trò hề khủng khiếp. Và đó chính là sai lầm đầu tiên của Karosky. Hắn bắt đầu rút búi giẻ ra khỏi miệng nạn nhân. Nạn nhân nằm trên giường vừa đau đớn vừa khiếp đảm đến tê cứng người, nhưng ông vẫn chưa hoàn toàn lịm hẳn đi như những nạn nhân khác. Cố thu hết chút sức tàn còn lại ông thét lên một tiếng khủng khiếp vang vọng khắp các hành lang của tòa nhà Domus Sanctae Marthae.

Paola phản ứng ngay lập tức khi nghe thấy tiếng hét. Cô vẫy tay ra hiệu cho bà sơ đứng nguyên tại chỗ, rồi vội vàng nhảy ba bậc một lên cầu thang, khẩu súng đã rút sẵn lăm lăm trên tay. Fowler và Dante cũng bám theo sát gót. Hông họ như cứng đờ lại vì trèo lên quá gấp rút. Lên đến tầng trên, họ chợt đứng khựng lại vì mất phương hướng. Ba người đứng như trời trồng giữa hành lang, hai bên là những cánh cửa nằm san sát nhau.

“Tiếng hét vọng ra từ phòng nào?” Fowler hỏi.

“Giá mà tôi biết” - Paola bực bội nói. “Chúng ta hãy đi cùng nhau. Rất có thể đó chính là hắn và hắn thì còn nguy hiểm hơn cả một con quỷ. Paola chọn phía phòng bên trái, ngang với cầu thang.

Cô chợt có cảm giác vừa nghe thấy tiếng động trong phòng 56. Tai cô đang áp chặt vào cánh cửa gỗ nghe ngóng thì Dante ra hiệu cho cô đứng qua một bên. Viên chánh thanh tra cảnh sát vạm vỡ của Tòa thánh vẫy tay cho Fowler, hai người cùng huých mạnh vai, và cánh cửa dễ dàng tung ra. Hai người cảnh sát vọt vào trong, Dante đứng phía trước trong khi Paola canh chừng hai bên.

Fowler dừng lại bên cửa, bàn tay để sẵn bên ngực áo.

Một hồng y đang nằm trên giường. Trông ông ta tái mét và sến chết khiếp, nhưng rõ ràng là ông ta vẫn bình yên vô sự. Vị hồng y thảng thốt nhìn hai người cảnh sát và giơ cả hai tay lên.

“Xin đừng hại tôi.”

Dante liếc quanh phòng một lượt và hạ mũi súng xuống.

“Tiếng động vừa rồi ở đâu ra?”

“Phòng bên cạnh, tôi nghĩ vậy,” người đàn ông nói, và chỉ ngón tay về một phía, hai cánh tay vẫn run rẩy giơ cao.

Ba người nhanh chóng chạy ngược ra hành lang. Paola đứng nép vào một bên cửa phòng 57. Dante và Fowler lại dùng vai huých cửa. Lần thứ nhất họ huých vai rất mạnh nhưng cánh cửa không hề suy xuyển. Sau cái huých thứ hai, cánh cửa bật mở đánh sầm một tiếng.

Một hồng y đang nằm trên giường. Chỉ liếc thoáng qua cũng thấy rõ là ông ta đã chết hẳn, nhưng trong phòng vẫn không có ai khác. Dante sải chân qua phòng và thò đầu kiểm tra phòng tắm. Anh ta lắc đầu không có gì. Và rồi đúng lúc đó mọi người lại nghe thấy tiếng thét khác.

“Cứu tôi với! Cứu tôi với!”

Cả ba lao vọt ra khỏi phòng. Phía cuối hành lang, bên cạnh thang máy, một vị hồng y đang nằm lăn quay trên sàn, chiếc áo choàng đỏ xòe ra trên mặt đá. Họ vội vàng chạy tới. Paola đến nơi trước tiên và quỳ xuống bên ông ta, nhưng lúc này vị hồng y cũng đã tự đứng dậy được.

“Francis Casey!”

Fowler thốt lên khi nhận ra người đồng hương của mình.

“Ta ổn, ta vẫn ổn mà. Hắn chỉ đẩy ngã ta thôi. Hắn chạy theo lối đó,” vị hồng y vừa nói vừa chỉ tay về phía cánh cửa sắt, khác biệt hoàn toàn so với những cánh cửa gỗ xung quanh.

“Cha hãy lại đây với ông ta.”

“Đừng lo, ta ổn mà. Hãy bắt kẻ giả danh đó”, hồng y nói.

“Hãy quay về phòng và đóng chặt cửa lại,” Fowler bảo ông ta, cố hết sức để không quát lên.

Ba người lại chạy qua cánh cửa cuối hàng lang và vội vàng lao xuống cầu thang dành cho những người phục vụ.

Đây là khu vực chật chội và tồi tàn nhất trong cả tòa nhà, không khí bốc mùi ẩm mốc, ánh sáng thì lờ nhờ, không rõ.

“Quá lý tưởng cho một vị trí mật phục,” Paola thầm nghĩ. “Karosky đã có khẩu súng của Pontiero. Hắn hoàn toàn có thể đang đợi chúng ta ở một khúc ngoặt cầu thang nào đó, sẵn sàng nổ súng trước khi chúng ta kịp nhận ra là có chuyện gì.”

Mặc dù vậy, họ vẫn lao như bay xuống những bậc thang, mấy lần loạng choạng suýt ngã. Ba người theo bậc thang xuống đến tầng hầm, nằm thấp hẳn so với mặt phố phía trên. Cánh cửa ở tầng hầm vẫn đóng chặt với một chiếc khóa to đùng.

“Hắn không ra theo lối này.”

Họ lại vội vàng quay lên. Trên tầng một đang vọng xuống những tiếng ồn ào. Ba người mở cửa và bước thẳng vào nhà bếp. Dante bước phía trước Paola, ngón tay đặt sẵn trên cò súng, nòng súng lăm lăm chĩa thẳng về phía trước. Ba nữ tu sĩ đang bận rộn với đống nồi niêu xoong chảo. Họ đứng sững như trời trồng, trợn tròn mắt trước sự xuất hiện đột ngột của các nhân viên cảnh sát.

“Có ai vừa ra theo lối này không?” Paola quát lên.

Ba nữ tu sĩ không hề phản ứng. Họ vẫn tròn mắt nhìn thẳng với vẻ mặt ngơ ngần không hiểu. Một người còn thậm chí không thèm để ý gì đến Paola, điềm nhiên thái những quả đỗ Hà Lan v thẳng vào chảo.

“Có ai vừa ra theo lối này không? Một tu sĩ?” Paola quát lên nhắc lại.

Ba nữ tu sĩ nhún vai. Fowler đặt tay lên vai Paola.

“Mặc họ đi. Họ không nói được tiếng Italia.”

Dante sải bước qua gian bếp tới trước một cánh cửa sắt trông rất chắc chắn, bề ngang đến gần hai mét. Sau khi cố mở cánh cửa nhưng không được, anh ta bèn chìa ra trước mặt các nữ tu sĩ tấm thẻ cảnh sát Vatican của mình và ra hiệu về phía cánh cửa. Một bà sơ bước lại và cắm chìa khóa vào ổ khóa ẩn sâu trong cánh cửa. Cánh cửa sắt rít lên ken két đến chói tai và mở thẳng ra con phố bên của Quảng trường Santa Maria. Trước mặt họ là Cung điện Saint Charles.

“Mẹ kiếp! Thế mà bà sơ kia bảo là chỉ có một đường vào và đường ra duy nhất trong Domus này?”

“Vâng, như cô thấy đấy. Vậy là có hai đường,” Dante nói.

“Quay lại thôi.”

Họ lại chạy lên cầu thang, từ tiền sảnh lên đến tầng trên cùng. Tại đó ba người tìm thấy một cầu thang khác dẫn lên sân thượng. Nhưng cuối cầu thang là một cánh cửa vẫn cài chốt và khóa chặt.

“Không ai vừa thoát ra đường này.” Ba người ngồi bệt xuống đám bụi bẩn của cầu thang hẹp bên dưới cánh cửa, thở hổn hển không ra hơi. Phổi họ đang phồng lên xẹp xuống như bễ lò rèn.

“Anh có cho rằng hắn đang trốn ở một trong các căn Phòng không?” Fowler hỏi.

“Tôi không nghĩ vậy. Chắc chắn là hắn đã thoát ra ngoài,” Dante nói.

“Qua đường

“Qua đường bếp, không thể khác được, khi các bà sơ không để ý. Nếu không thì làm gì có cách giải thích nào khác. Tất cả các cửa khác đều khóa chặt hoặc có người canh gác. Không thể có chuyện hắn thoát qua cửa sổ, như thế là quá liều lĩnh. Cứ vài phút là các nhân viên Vigilanza lại đảo qua một lượt. Hơn nữa bây giờ là ban ngày, hắn trèo ra cửa sổ là sẽ có người hô hoán ngay.”

Paola giận đến phát cuồng. Nếu như cô không mệt đứt hơi sau khi chạy lên chạy xuống từng ấy bậc thang chắc chắn cô đã đấm thình thịch lên tường.

“Tôi cần anh giúp, Dante. Hãy ra lệnh cho họ phong tỏa toàn bộ quảng trường.”

Dante lắc đầu thông cảm. Trán anh ta ướt đẫm mồ hôi, từng giọt mồ hôi to đùng đang nhỏ từ trên mặt xuống chiếc áo khoác da. Mái tóc lúc nào cũng chải chuốt bóng loáng bây giờ rối tung.

“Cô muốn tôi gọi cho họ bằng cách nào bây giờ, cô bạn thân mến? Không có gì hoạt động được trong cái tòa nhà chết tiệt này. Không có camera trong hành lang, không điện thoại, di động hay bộ đàm gì hết - không có gì hoạt động được. Không có gì ngoài những chiếc bóng diện, tất cả những thiết bị điện tử và kỹ thuật số khác đều bị vô hiệu hóa. Có lẽ phải dùng bồ câu đưa thư mới xong.”

Đến lúc cô xuống được đến đó thì hắn đã cao chạy xa bay rồi. Chắc chẳng có ai để ý đến một tu sĩ đi lại trong Vatican đâu, Dicanti ạ,” Fowler nói.

“Ai đó có thể giải thích cho tôi làm thế nào tên khốn kiếp ấy có thể thoát khỏi đây? Tất cả chỉ có ba tầng, cửa sổ khóa chặt, và chúng ta thì phải phá mãi mới mở được cửa chính. Tất cả các đường ra đường vào tòa nhà đều bị khóa hoặc được canh gác cẩn mật đến vậy,” Dicanti tuyệt vọng thốt lên, vừa nói vừa đấm uỳnh uỳnh lên cánh cửa dẫn ra sân thượng, làm bụi trên cánh cửaốc lên mù mịt.

“Chúng ta suýt tóm được hắn,” Dante tiếc nuối.

“Mẹ kiếp, mẹ kiếp, mẹ kiếp. Chúng ta gần như đã có hắn trong tay.” Fowler là người nói lên sự thật khủng khiếp lúc đó, và những lời của ông ta vọng trong tai Paola như một chiếc xẻng sắt kéo miết trên mặt đá.

“Dicanti, cái chúng ta có lúc này là thêm một xác chết nữa.”

VIÊN CỦA CHÚA Trinh thám, tôn giáo, Kỳ bí ebook©MotSAch —★— TVE-4u© NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Juan Gomez Jurado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.